Bài tập: Mô tả về vẻ đẹp của hình ảnh thơ: Lá vàng rơi trên giấy. Dưới trời mưa bụi bay
2 bài văn mẫu: Phân tích chân thực về hình ảnh thơ: Lá vàng rơi trên giấy. Dưới trời mưa bụi bay
Bản mẫu số 1: Viết đoạn văn phân tích điều đẹp của hình ảnh thơ: Lá vàng bay trên tờ giấy. Ngoài bầu trời, mưa bụi nhẹ nhàng
'Lá vàng rơi trên tờ giấy
Dưới trời mưa bụi bay'
Hình ảnh của 'lá vàng' là biểu tượng của sự phai nhạt, rơi rụng. Nhưng ở đầu mùa xuân, tại sao lại xuất hiện 'lá vàng'? 'Lá vàng rơi trên tờ giấy', tờ giấy ấy chính là 'Giấy đỏ buồn không thắm'. Hình ảnh của 'lá vàng' làm tô điểm thêm vào thân phận của ông đồ trong bài thơ. Ông đã bị xã hội bỏ quên, ông đã cố níu kéo cuộc sống lặng lẽ bên lề phố 'đông người qua' nhưng so với thế giới đang thay đổi, hối hả, ông chỉ là chiếc lá úa tàn đang rơi bên lề, đắng cay. Nỗi buồn đó âm thầm và tê tái, làm cho cơn mưa xuân, bản chất chứa đựng sức sống bền bỉ, dai dẳng, trở nên u sầu và thấm đẫm xót xa:
'Dưới trời mưa bụi bay'. 'Trời' chứ không phải là 'bầu trời'. Đó là cách gọi của dân gian, của những 'người muôn năm cũ', trong đó có ông đồ. Câu thơ mô tả cái nhìn sâu sắc và buồn bã của ông trước đám mưa bụi nhẹ nhàng. Dù chỉ là mưa bụi, mưa bay nhẹ nhàng nhưng nó cũng đủ mạnh để xóa nhòa dấu vết của một lớp người. Có lẽ bởi vì lớp người ấy quá mong manh, quá nhỏ bé!
Bên lề cuộc sống, cùng với Viết văn phân tích điều đẹp của hình ảnh thơ: Lá vàng bay trên tờ giấy. Dưới bầu trời, mưa bụi nhẹ, các em cũng có thể khám phá Phân tích bài thơ Vào nhà ngục Quảng Đông cảm tác hoặc Phân tích vẻ đẹp của bài thơ Ngắm trăng để phát triển kỹ năng làm văn của mình.
Bản mẫu số 2: Viết văn phân tích điều đẹp của hình ảnh thơ: Lá vàng bay trên tờ giấy. Dưới bầu trời, mưa bụi nhẹ
Thơ là tiếng nói của trái tim. Bài thơ về ông đồ của Vũ Đình Liên có thể được coi là lời nói lên trái tim nghẹn ngào về một thời kỳ Nho học đang dần mai một trong xã hội thực dân phong kiến Việt Nam ngày xưa. Đọc bài thơ, độc giả sẽ nhận ra hình ảnh trung tâm của bài thơ là ông đồ, người đại diện cho lớp người sống trong thời đại không phù hợp. Hai câu thơ cuối cùng hiển thị rõ ý thức này:
...Lá vàng rơi trên tờ giấy
Dưới trời mưa bụi bay...
Tạo nên bức tranh u sầu, nỗi buồn của con người len lỏi vào khung cảnh xung quanh, một phân cảnh trái ngược với hai khổ thơ đầu:
Mỗi năm, hoa đào khoe sắc
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu, giấy đỏ
Dưới đường phố đông đúc.
Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc khen ngợi tài
'Hoa tay thảo những đường nét
Như phượng múa rồng bay'
Đó là sự đối lập giữa quá khứ và hiện tại. Quá khứ là thời kỳ huy hoàng của ông đồ: ông được trổ nghệ hoa tay, vẽ những nét tinh tế, như phượng múa rồng bay cùng với bức tranh xuân tươi sáng, rực rỡ, đông đúc và náo nhiệt. Trái ngược với điều đó, hiện tại là hình ảnh của ông đồ bị xã hội lãng quên, bức tranh xuân buồn thảm, đầy nỗi đau:
...Lá vàng rơi trên tờ giấy
Ngoài bầu trời mưa bụi bay...
Hai dòng thơ chân thực mô tả cảnh thê lương của nghề viết và bức tranh buồn tàn của nền Nho học được thể hiện qua trái tim đầy lòng nhân ái.
Ở đây, Vũ Đình Liên hiện lên trước mắt chúng ta, nỗi buồn của ông đồ không chỉ hiện diện trong những dòng mực, chiếc bút lông hay trên tờ giấy. Nỗi buồn ấy còn tỏa ra khắp không gian xung quanh. Trong mùa xuân, khi lá vàng rơi trên giấy, độc giả như cảm nhận được hơi thở thuần khiết của mùa thu, nhưng ở đây giữa bầu trời xuân, lá vàng rơi là nỗi buồn từ trái tim con người, rơi xuống, rụng lụt, thương cho một đối tượng, nhớ thương cho một giá trị văn hóa đang chìm vào lãng quên.
Bên lề phố, nơi ông đồ vẫn ngồi, lá vàng rơi trên tờ giấy, còn bên ngoài, trong không gian mênh mông, nỗi buồn làm nặng nề tâm hồn: mưa bụi bay. Chúng ta từng trải qua hình ảnh hạt mưa xuân phơi phới, lan tỏa khắp lối đi của các cô gái trong đêm hội chèo mùa xuân theo bài thơ của Nguyễn Bính, nhưng ở đây là mưa bụi bay, mưa không ướt áo, nhưng lại gợi lên nỗi buồn lạnh lùng. Quá bán kính một thế kỷ rồi, nhưng hạt mưa ấy vẫn khiến người đọc xao lòng.
Hình ảnh lá vàng rơi, mưa bụi bay đan xen tạo nên bức tranh xuân trầm buồn, với gam màu nhạt nhòa, xám xịt, mang đến sự huyền bí lặng lẽ.
Trong nhịp sống hối hả của đời, ông đồ vẫn ngồi đó, nhưng bên trong ông là một cuộc bi kịch, một sự sụp đổ. Bầu trời và đất đều u ám như tâm hồn của ông. Mọi người quên ông và dường như ông cũng chìm trong sự quên lãng, đắm chìm trong những tờ giấy đỏ, nơi lưu giữ nỗi buồn của lá vàng rơi. Ông không buồn lòng nhặt bỏ bởi vẫn còn người thuê viết... Ngoại trời, mưa bụi bay, câu thơ đơn giản nhưng đậm chất tâm trạng. Mưa không phải là mưa to và gió lớn, chỉ là mưa bụi bay. Cơn mưa không tạo nên sự ấm áp, hạnh phúc của mùa xuân, mà chỉ là lạnh lẽo, cô đơn.
Hai thế kỷ trước, Đỗ Mục, nhà thơ thời Đường, viết trong bài Thanh Minh có đoạn:
Thanh Minh lất phất mưa phùn
Người đi đường cảm thấy nỗi buồn xót xa
Mưa bụi bay, mặc dù đơn giản nhưng trong câu thơ của Vũ Đình Liên đầy ảnh hưởng và sâu sắc. Mưa bay ngoại trời hay mưa trong tâm hồn của người.
Đây có thể xem là hai dòng thơ tuyệt vời mô tả cảnh ngụ tình.
Chỉ khiến chúng ta nhận ra sức sống của thơ ca nằm ở khả năng sử dụng ngôn ngữ và quan trọng hơn là khả năng đồng cảm với niềm vui và nỗi buồn của con người.
Đọc kỹ nội dung phần Soạn bài Thuyết minh về một thể loại văn học để cải thiện hiệu suất học môn Ngữ Văn 8.
Hãy chú ý đặc biệt đến Soạn bài Muốn làm thằng Cuội, một bài học quan trọng trong chương trình Ngữ Văn 8.
