
Vô cùng tàn nhẫn, nhưng vô cùng yêu thương
Điều đáng sợ nhất trong tình yêu thương của các bậc cha mẹ là gì? Đó là nuôi dạy chúng bằng hạnh phúc của mình.
Mọi người thường nói, tôi là cha, tôi là mẹ nên phải nhường mọi thứ cho con, hi sinh tất cả cho con, kể cả hạnh phúc của mình, như vậy mới là yêu thương con cái. Thật ra, đó chỉ là tình yêu quá trớn, hoàn toàn làm hại con. Nó khiến cho con trẻ trở thành một kẻ tàn phế suốt đời về mặt tư tưởng, tinh thần và nhân cách. Makarenko, nhà giáo dục nổi tiếng từng so sánh: Nếu bạn muốn con mình chết vì ngộ độc, hãy cho nó uống một liều thuốc gọi là hạnh phúc.
Bản thân Sara Imas đã từng là một “bà mẹ Trung Quốc” điển hình. Các con của bà cũng đã từng được bà nuôi dạy bằng liều thuốc mang tên “hạnh phúc” kia, mãi cho đến khi bà trở về Isarel và được thức tỉnh bởi một người hàng xóm. Có trải nghiệm về nền giáo dục của cả hai quốc gia, Sara Imas đã hình dung chúng bằng hai hình ảnh hết sức thú vị: “Cha mẹ Trung Quốc yêu thương con cái giống như hình tử cung, còn các bậc cha mẹ Do Thái yêu thương con cái giống như hình ngọn lửa.”
Tình yêu của các bậc cha mẹ Trung Quốc dành cho con cái của mình không hề kém các bậc cha mẹ Do Thái. Tuy nhiên, cách giáo dục của họ chú trọng vào mặt bao bọc và che chở, đồng thời đáp ứng mọi nhu cầu của con. Các bậc cha mẹ Do Thái thì ngược lại, họ tập trung giáo dục con tự lập, trách nhiệm, từ chối sự thỏa mãn và có làm có hưởng.
Yêu con cũng cần phải chừng mực, khoa học và lý trí. Bạn có thể lau nước mắt cho con mình một ngày, nhưng không thể tiếp tục việc đó cả đời. Biết buông tay cũng là một cách yêu.
Yêu con theo nguyên tắc: Làm là được hưởng
Việc dạy trẻ theo nguyên tắc làm là được hưởng giúp trẻ học cách trân trọng những kết quả mà họ tự mình đạt được. Hơn nữa, nguyên tắc này cũng thúc đẩy lòng khao khát tạo ra những thành tựu của chính bản thân trẻ. Sự khao khát này lại là động lực để phát triển nhiều kỹ năng quan trọng khác ẩn chứa trong trẻ.
Tuy nhiên, chỉ biết tạo ra thành quả, hoặc nói một cách dễ hiểu hơn, chỉ biết làm việc không đủ. Người Do Thái coi trọng kỹ năng giao tiếp của con cái mình như một trong những kỹ năng thiết yếu nhất. Vì một cá nhân dù có năng nổ đến đâu cũng không thể tồn tại mà không cần đến sự tương tác với mọi người.
Các bậc phụ huynh muốn phát triển kỹ năng giao tiếp cho con cái, thì không chỉ đơn giản là đẩy chúng ra xã hội và để chúng tự mò mẫm. Không can thiệp không có nghĩa là đứng nhìn con tự lo. Cha mẹ không chỉ là những người dạy con cách ứng xử, mà còn là hình mẫu về hành vi và cử chỉ cho con. Vì mối quan hệ với cha mẹ, là mối quan hệ xã hội đầu tiên mà mọi đứa trẻ trải qua trong cuộc sống.
Trì hoãn sự thỏa mãn dưới danh nghĩa của tình yêu
Luôn có một sự thật hiển hiện trước mắt nhưng ít cha mẹ nào nhận ra hoặc nhận ra nhưng khó lòng thay đổi: cha mẹ càng hiểu, càng chăm sóc, càng đáp ứng yêu cầu của con; thì con càng dễ cảm thấy bất mãn với cha mẹ.
Cha mẹ thường dễ đặt mình vào vị trí của con, từ đó thông cảm cho những khó khăn của con, dẫn đến việc sinh ra tâm lý thương con và không muốn con phải gánh chịu khó khăn. Nhưng đôi khi, cha mẹ lại không cho con cơ hội để hiểu rõ về khó khăn của mình. Khi không hiểu, chúng sẽ không bao giờ đánh giá cao những gì mình được ban tặng.
Một đứa trẻ luôn được cha mẹ đáp ứng và thỏa mãn mọi yêu cầu, không chỉ đánh cắp tình yêu và làm ngược cha mẹ; mà còn khó tiếp cận với xã hội, đồng thời sẽ mất đi tính kiên nhẫn và khả năng đối mặt với thử thách.
' Thành công đến từ sự kiên nhẫn, thất bại bắt nguồn từ sự xa hoa. '
Mặc dù chúng ta luôn muốn tạo ra một cuộc sống đầy đủ cho con, nhưng đầy đủ không phải lúc nào cũng là yếu tố quan trọng nhất để phát triển kỹ năng, tinh thần và trưởng thành cho trẻ.
Yêu con không có nghĩa là phải bao bọc quá mức
Đây là bài học đặc biệt dành cho 'Cha mẹ trực thăng'. 'Cha mẹ trực thăng' là cách mà những nhà giáo dục sử dụng để chỉ những bậc phụ huynh thường 'bao bọc quá đà' con cái, luôn theo dõi từng bước chân của trẻ. Họ mắc phải trong một mê cung tình yêu, nghĩ rằng yêu con có nghĩa là phải loại bỏ mọi rào cản, cố gắng giúp con chiến thắng ngay từ đầu.
Phụ huynh càng 'làm trực thăng', con cái càng dễ trở thành trẻ con quá phụ thuộc, sau đó phụ huynh lại cảm thấy cần phải bao bọc con nhiều hơn. Chu kỳ này sẽ khiến trẻ bộc lộ những điểm yếu không thể khắc phục được theo thời gian. Trẻ sẽ mất dần tính độc lập, kiên nhẫn và cả ý thức của bản thân.
Đôi khi phụ huynh thường bỏ qua quy luật phát triển và khả năng thích nghi của con, sau đó đặt quá nhiều kì vọng hoặc hành động quá vội vàng. Sự bao bọc quá mức của họ không chỉ tăng nguy cơ thất bại ở trẻ, mà còn làm mất đi động lực để phấn đấu. Trên con đường đời, tình thương của cha mẹ luôn đong đầy, 'nuôi chậm' giống như việc cha mẹ xây dựng từng bước tiến trên đường lớn, vừa khuyến khích con tiến lên phía trước, vừa đảm bảo rằng con có thể đi xa hơn nữa.
Cha mẹ cần lòng kiên nhẫn để yêu thương con sâu đậm
“Nhẫn tâm” rút lui khỏi cuộc sống của con là cách giúp trẻ trưởng thành hơn. Tuy nhiên, rút lui không bao giờ có nghĩa là bỏ mặc con hoàn toàn. Sự chênh lệch giữa rút lui và bỏ mặc là rất nhỏ, nhưng lại tạo ra sự khác biệt lớn. Rút lui là một chiến lược nhìn xa trông rộng trong giáo dục gia đình. Nhưng khi thực hiện việc đẩy trẻ lên “tuyến đầu” đúng lúc, nếu trẻ cần được bảo vệ hoặc gặp khó khăn vượt quá khả năng của chúng, phụ huynh cần hỗ trợ trẻ kịp thời. Nói cách khác, cha mẹ cần đứng ở “cự ly an toàn”, để bảo vệ con, để trẻ biết rằng khi nguy cấp, cha mẹ sẽ luôn ở đó.
Mỗi bậc cha mẹ đều mong muốn con mình thành công, đều yêu thương con, nhưng khi trưởng thành, mỗi đứa trẻ lại có một tương lai riêng. Có trẻ có tài năng xuất chúng, có trẻ bình thường, vì sao lại có sự khác biệt lớn như vậy? Nguyên nhân là cách cha mẹ yêu thương con có tính khoa học hay không.
' Trở thành cha mẹ, đồng nghĩa với việc đối mặt với những thách thức và niềm vui, những nỗ lực và hạnh phúc. '
Hãy nuôi dưỡng ước mơ và hi vọng, không ngừng rèn luyện tình thương và tin tưởng vào một tương lai tươi sáng hơn, hạnh phúc hơn đang chờ đợi chúng ta!
