
Cách đây mười năm, Anna - lúc đó là Claire Carlyle - đã trải qua một kỳ nghỉ học đau đớn khi bị một kẻ bệnh hoang tưởng bắt cóc. Thời gian bị giam giữ, cô phải chịu đựng những cảnh tấn công tình dục và sử dụng thuốc an thần.
“Tôi hiểu rằng cuộc đời của mình sẽ không bao giờ bình yên dưới danh tính Claire Carlyle. Tôi sẽ luôn là nạn nhân của một kẻ bệnh hoang tưởng, và đó sẽ là cái bóp dán lên tôi. Không thể xóa sạch.” Claire đã quyết định đánh mất cái tên và sống dưới một danh tính mới.
Giới truyền thông như con hổ đói chỉ đợi cơ hội này; các phóng viên lao đến vây quanh nhà của họ như những con sói. Bất kể hành động nào, phóng viên và nhà làm phim đều “quay những thước phim để minh hoạ cho việc họ đang làm việc trực tiếp trên các kênh truyền hình địa phương và quốc gia.
Vì Candice là người da đen và những kẻ phạm tội là người da trắng, các tổ chức và chính trị gia đã cố gắng biến bi kịch thành một vấn đề về chủng tộc. Họ tỏ ra đầy cảm thông và đấu tranh cho nhóm người da đen thiểu số, nhưng đồng thời cũng lạm dụng nỗi đau của một học sinh.
Và cô bé đã tự tử bằng cách cắt cổ tay. Một ngày, Candice được phát hiện nằm sõng soài trong bồn tắm. Vô cùng đau đớn, ông Darius Chamerlain - bố của Candice, đã cầm súng và nã đạn vào đám phóng viên khiến một người chết và nhiều người bị thương. Bi kịch lại chồng thêm bi kịch.
“Con người gây ra chiến tranh chống lại chính con người. Trong tâm hồn, con người chứa đầy bạo lực, hung ác, tham vọng thống trị đồng loại và áp bức họ.” Nhân danh công lý, truyền thông đã gây ra nhiều thương vong. Nhân danh lòng từ bi, những kẻ tò mò đã làm tổn thương nạn nhân. Thay vì giúp đỡ, các tiêu đề kinh dị trên báo chỉ làm tăng thêm nỗi đau: nạn nhân luôn bị đặt cùng với những kẻ hung ác đã tra tấn họ.
Trang Sâu
Mytour
