Hoàng cung này là quần thể kiến trúc cung điện lớn nhất thế giới, gấp 4,5 lần diện tích của Tử Cấm Thành, tức Cố cung ngày nay, gấp 13 lần diện tích Cung điện Louvre của Hoàng gia Pháp.
Đây là khu vực cung điện vĩ đại và lớn nhất thế giới, không phải Cố cung, không phải Cung điện Louvre của Pháp, cũng không phải Cung điện Buckingham của Vương thất Anh, mà chính là Đại Minh cung nằm ở Tây An, Trung Quốc.

Đại Minh cung không phải từ thời nhà Minh mà là từ thời Đường, là tòa cung điện lớn nhất trong ba toà cung điện chính trong thành Trường An Đường triều (bao gồm Đại Minh cung, Thái Cực cung, Hưng Khánh cung).
Đây cũng là cung điện được biết đến với cái tên Đông Nội, là khu vực cung điện hoàng gia của triều đại nhà Đường nằm ở phía Đông Bắc thành Trường An. Đại Minh cung trở thành trung tâm chính trị của quốc gia trong suốt 234 năm. 17 vị Hoàng đế của triều Đường từ Đường Cao Tông đến Võ Tắc Thiên đều quản lý chuyện triều chính tại Hoàng cung này.
Cụm từ “Đại Minh cung” được ghi trong tác phẩm “Thi kinh - Đại nhã”: “Như nhật chi thăng, tắc viết Đại Minh” (tạm dịch: Như mặt trời mọc lên cao, được gọi là Đại Minh).
Vậy Đại Minh cung có sự hoành tráng đến đâu?
Bắt đầu từ năm Trinh Quán thứ 8 (năm 634), Đại Minh cung đã được xây dựng dưới triều đại của Hoàng đế Đường Thái Tông. Ban đầu, nơi này chỉ là một phần của khu vườn thượng uyển của nhà Tùy Đường, sau đó được xây dựng thành Cung Vĩnh An bởi Đường Thái Tông để tưởng nhớ cha mình, Lý Uyên.

Sau khi kế vị, Đường Cao Tông quyết định mở rộng Đại Minh cung lớn hơn trong năm Long Sóc thứ 2 (năm 662), vì ông cảm thấy Thái Cực cực (nơi Hoàng đế hiện tại sống) quá ẩm ướt. Cung được đổi tên thành Bồng Lai cung và Hoàng đế chuyển đến sống ở đó. Năm 670, cung điện được đổi tên thành Hàm Nguyên cung trước khi được đặt lại tên cũ là Đại Minh cung vào năm 705.
Hoàng cung này là khu kiến trúc cung điện lớn nhất trên thế giới, chiếm diện tích hơn 354ha, vượt qua Tử Cấm Thành 4,5 lần và Cung điện Louvre 13 lần.
Toàn bộ khu vực cung điện được chia thành hai phần: tiền triều và nội đình. Tiền triều thường được sử dụng cho các buổi triều hội, trong khi nội đình phục vụ cho nhu cầu cư trú và thưởng lãm. Cổng chính của Cung Đại Minh là Cổng Đan Phượng, kết nối với đường chính rộng 176m.
Trục chính của Đại Minh cung chứa ba cung điện lớn: Hàm Nguyên điện, Tuyên Chính điện, Tử Thần điện, tạo thành Tam đại điện.
Ngoài hồ Thái Dịch trì, có một công trình kiến trúc được gọi là Lân Đức điện, là nơi tổ chức quốc yến của triều Đường.

Lân Đức điện có diện tích hơn 10.000 mét vuông, bằng với 6 Thái Hòa điện của Tử Cấm Thành. Theo sử sách ghi lại, Đường Đại Tông đã mời hơn 3.500 tham mưu quân sự và quan lại đến đây tổ chức yến tiệc, tuy nhiên, cũng chưa đủ để lấp đầy không gian trống.
Ba tòa điện lớn của Đại Minh cung nối tiếp nhau trên trục chính, được tổ chức theo cấu trúc “phía trước là điện, phía sau là phòng”. Cấu trúc kiến trúc này đã được các triều đại sau như Tống, Nguyên, Minh sử dụng để xây dựng Hoàng cung. Một ví dụ điển hình là Tử Cấm Thành, với ba điện chính (Thái Hòa điện, Trung Hòa điện, Bảo Hòa điện) được xếp theo một đường thẳng trung tâm.
Đáng tiếc, dù làm cho Đại Minh cung tỏa sáng rực rỡ, nhưng nó đã phải chịu ba lần hỏa hoạn trong giai đoạn cuối của triều đại Đường, cuối cùng chỉ còn lại tro tàn. Cụ thể, vào thời kỳ của Đường Hi Tông, Đại Minh cung liên tục bị thiêu hủy, và vào năm 896, Chu Ôn (người sau này ép vị vua cuối cùng của triều Đường từ bỏ ngôi vị cho mình) ra lệnh đốt cháy cung điện năm 896. Truyền thuyết về cung điện lớn nhất thế giới này cứ như vậy mà tan biến.
Hiện nay, tại Tây An (Thiểm Tây, Trung Quốc), vẫn còn các di tích của Đại Minh cung. Năm 1961, Viện Quốc gia Trung Quốc đã đưa di tích Đại Minh cung vào danh sách các di vật được bảo vệ quan trọng toàn quốc. Năm 2010, Công viên Quốc gia Di sản của Đại Minh cung đã được thành lập để trưng bày và bảo vệ di tích. Vào năm 2014, cung Đại Minh đã được UNESCO công nhận là một phần của Di sản thế giới Con đường Tơ lụa.
