
Nhiều người khi yêu thường tự ti về hoàn cảnh, nguồn gốc của mình và lo sợ rằng họ không xứng đáng, lo ngại tình yêu sẽ không thành. Họ buông bỏ, tìm cách trốn tránh để chôn vùi tình cảm. Nhưng tại sao không bày tỏ, không nói ra một lần để cùng nhau chiến đấu cho tình yêu của mình. Khó khăn có ở đâu thì giải quyết ở đó, chỉ cần yêu nhau, chỉ cần quan tâm nhau, những khó khăn chỉ làm tình yêu trở nên đẹp đẽ hơn, dù nó bắt đầu từ đâu đi chăng nữa.

Tôi luôn nghĩ rằng những mối tình trong công việc, không cần sự rầm rộ khi bắt đầu để khi kết thúc cũng có thể im lặng.
Trong một dịp đặc biệt, khi một dự án thành công khiến tất cả mọi người đều vui vẻ, chi tiêu hoành tráng cho buổi tiệc khen ngợi tôi và Phát. Buổi tiệc chỉ có lãnh đạo cấp trung và nhà đầu tư dự án cùng với ông giám đốc của tập đoàn P&H.
Khi rượu cạn, sự lịch sự ban đầu cũng tan biến theo hơi men, ông ta ngồi gần tôi, tay không ngừng chạm vào eo tôi, nói lời ngọt ngào:
“Dự án này tiến triển suôn sẻ quá, công việc lớn của Lan đây. Anh mời Lan một ly.”
Tôi cố gắng tách ra khỏi ông ta nhưng vẫn giữ nụ cười ngọt ngào trên môi. Dù sao ông ta cũng là một nhà đầu tư lớn, và ở đây có nhiều lãnh đạo khác, việc thể hiện sự tôn trọng với ông ta không mang lại lợi ích gì cho tôi cả. Tôi nhẹ nhàng lấy ly rượu từ tay ông ta:
“Sếp quá khen rồi. Nếu không có sếp, dù có mười người như tôi cũng không thể hoàn thành dự án này. Ly rượu này phải là Lan kính sếp mới đúng.”
Ông ta cười toe toét, quấn tay qua vai tôi, nói to:
“Lan không chỉ đẹp mà còn nói chuyện rất sắc sảo. Công ty chúng tôi may mắn có một nhân tài như Lan, khiến tôi phải ghen tỵ lắm đấy. Phải thưởng Lan thêm một ly nữa.”
Tôi chưa kịp phản ứng thì Phát đã tiến tới, tự nhiên xen vào giữa tôi và ông ta. Anh ta nhận ly rượu từ sếp, tay còn lại vỗ nhẹ vai ông ta:
“Sếp ơi, từ khi bắt đầu tiệc đến giờ, em vẫn chưa được dịp kính sếp một ly. Em xin được uống ly này để bù đắp.”
Nói xong, Phát uống hết một hơi ly rượu khiến ông sếp phải trầm trồ:
“Ồ là la, tửu lượng tốt đấy. Nếu mà mọi người đều như cậu khi đến công ty tôi thì tôi không cần phải lo lắng mỗi đêm ngồi bên bàn nhậu nữa. Toàn bộ tài năng đều đã được công ty tuyển dụng hết rồi haha.”
Tiếng cười vang vọng, lời khen ngợi xen kẽ với những lời nói mỉa mai tiếp tục phát ra. Phát ra hiệu cho tôi dời sang ghế khác trong khi anh chuyển đến ngồi vào ghế của tôi. Tôi gật đầu đáp lại với anh, tỏ ra biết ơn nhưng anh ta không phản ứng và cùng tham gia vào cuộc trò chuyện sôi nổi trên bàn. Những buổi tiệc giả tạo này khiến tôi cảm thấy mệt mỏi. Nếu không vì lợi ích cá nhân, ai lại muốn tham dự những nơi như thế này, nơi mà sự giả dối thường xuyên tồn tại.
Buổi tiệc kết thúc khi mọi người đều đã say rượu. Những người loạng choạng, dìu nhau, và đưa nhau ra khỏi cửa. Phát vẫn nằm gục trên bàn, đôi khi ngồi dậy và la lên: “Sếp, em kính sếp một ly. Hôm nay thật vui!”. Tôi phải dỗ dành anh suốt một thời gian trước khi anh ta chịu đứng dậy ra về. Tôi đưa Phát lên xe sau khi anh ta đã nôn ra bên lề đường.
Tôi nhận địa chỉ nhà của Phát cho tài xế rồi quay lại lau mặt cho anh ta. Mùi rượu và mùi nôn khiến tôi cảm thấy không thoải mái.
“Nếu không uống được, thì làm gì còn cố gắng.”
Phát mơ màng, thì thầm:
“Có ai đàn ông nào chịu được khi thấy người đang theo đuổi người phụ nữ mình yêu không nhỉ?”
Tôi im lặng trong một vài giây trước khi nói nhẹ nhàng:
“Em đã không còn là người yêu của anh nữa.”
Có lẽ Phát không nghe được lời tôi nói, đầu anh đã tự gục vào vai tôi, và tiếng ngáy bắt đầu vang lên êm đềm.
Khi đứng trước cửa nhà Phát, tôi liên tục gọi nhưng anh vẫn nguyên vị trí. Cuối cùng, tôi quyết định dùng chìa khóa từ túi anh để mở cửa. Không chậm trễ, cánh cửa mở toang.
