
“Tôi không thích khi mọi người hỏi tôi: 'Tại sao bạn im lặng như vậy?'. Bởi vì đó là tôi. Đó là cách tôi hoạt động. Tôi không hỏi người khác 'Tại sao bạn nói nhiều như vậy?'. Nó rất thiếu tôn trọng.” – Keanu Reeves
Xã hội luôn ưu ái những người hoạt ngôn và xem họ như là một hình mẫu mà mọi người cần phải theo đuổi. Nhưng những người trầm tính, ít nói thì lại thường cảm thấy lạc lõng, thậm chí bị chỉ trích vì sự khác biệt của mình. Vì sao vậy? Vì xã hội ngày càng phát triển theo hướng năng động, do đó yêu cầu con người phải biết thích nghi, phải “hoà mình” vào dòng đời. Những người ít nói, trầm lặng sẽ phải đối mặt với những thách thức như thế nào? Theo quan điểm của tôi, trừ khi là người vô cùng giỏi, họ rất dễ bị lấn át bởi những người hoạt ngôn xung quanh. Việc bị lấn át chỉ là một cách diễn đạt. Họ vẫn được chú ý, nhưng thường là với sự quan sát và chỉ trích hơn. Dù có giỏi đến mức nào, so với những người có cùng năng lực, cùng bằng cấp, nhưng hoạt ngôn hơn, giỏi giao tiếp hơn, họ vẫn bị đánh giá kém hơn. Đó dường như là một sự thật không thể tránh khỏi. Và chúng ta, những người ít nói, phải chấp nhận điều đó.
Tôi là một người ít nói, và tôi biết rằng có rất nhiều người đọc bài viết này cũng giống như tôi. Tôi không chỉ ít nói mà còn ít giao tiếp. Và tôi tin rằng điều này ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi rất nhiều. Từ khi còn nhỏ, tôi luôn bị người thân nhắc nhở về tính cách của mình. Họ thường hỏi tại sao tôi ít nói, tại sao tôi thường im lặng. Họ luôn cố gắng thay đổi tôi, muốn tôi trở thành một người khác, vì họ không hài lòng với điều đó. Tôi đã cố gắng thay đổi, nhưng kết quả luôn không như ý muốn. Tính cách là một phần không thể thay đổi của con người, đó là quan điểm của tôi, trừ khi có những trải nghiệm đặc biệt khiến cho bạn thay đổi.
Có người đã từng nói về tôi một cách không công bằng như này: “Không nói để tiết kiệm hơi thở và sống được lâu hơn.” Tôi rất nhạy cảm. Đối với nhiều người, có lẽ đó chỉ là một câu nói bất chấp, nhưng đối với tôi, đó là một lời nói cực kỳ đau lòng. Nếu như đó chỉ là một lời khích lệ để tôi nói nhiều hơn, tôi không đồng ý với điều đó. Với một đứa trẻ, điều quan trọng nhất không phải là thúc đẩy nó nói nhiều hơn, mà là để nó được sống với chính bản thân mình, sống với những suy nghĩ của riêng mình.
Bạn có bao giờ cảm thấy tự ghét mình vì là người ít nói chưa? Có lẽ áp đặt từ xã hội đã khiến bạn từng nghĩ như vậy.
“Sao lại ngồi một mình vậy? Hãy ra chơi với mọi người đi! Hòa nhập vào! Nói nhiều hơn đi!” Như vậy luôn là lời nhắc nhở của mọi người, coi trò chơi với đám đông là niềm vui, và chỉ khiến bạn trở thành người “bình thường”. Người ta cho rằng việc chơi một mình, ít nói chuyện là dấu hiệu của sự “không bình thường”. Đó như là một căn bệnh cần phải chữa trị. “Tự kỉ”, “Trầm cảm”, “Thiểu năng” là những từ mà người ta gắn với bạn. Dần dần, bạn nhận ra rằng mình không bình thường, và bạn cảm thấy không chấp nhận được bản thân mình. Khi bạn tự ghét, tự bỏ bản thân, đừng mong người khác sẽ yêu thương bạn.
Chơi một mình cũng thú vị mà! Khi bạn từ bỏ việc chơi một mình để hòa nhập vào đám đông, bạn cảm thấy không thoải mái, không vui vẻ, và đó làm mất đi niềm vui của bạn.
Một số lời dành cho những người coi việc ít nói là không bình thường và muốn họ thay đổi: Điều đó tốt nếu bạn yêu bản thân mình. Bạn nói nhiều, bạn hoạt bát, hòa đồng, và bạn hạnh phúc với điều đó. Nhưng hãy tôn trọng người khác. Mỗi người có cách tận hưởng niềm vui riêng. Bạn không thích người ít nói, không sao, nhưng đừng áp đặt họ là khác biệt chỉ vì họ khác bạn.
Người ta luôn khuyên bạn hãy sống thật với bản thân, nhưng lại muốn bạn phải hòa nhập vào đám đông. Nhưng khi gặp một người ngồi im lặng, họ lại khuyên hãy tham gia để vui. Đó không phải là cô lập, mà là họ thích như vậy. Tôi không bao giờ phán xét người nói nhiều. Và tôi cũng không thích khi bị yêu cầu phải nói chuyện khi tôi không muốn. Tôi sống với những gì tôi thấy vui, đó có làm bạn hài lòng không?
Đôi khi, tôi không thể hiểu được. Chúng ta sống trong một thế giới mà mỗi cá nhân đều là một cá thể riêng biệt. Chúng ta đều khác nhau. Nếu ai cũng năng động, hướng ngoại, thì thế giới sẽ trở nên hỗn loạn thế nào? Những người ít nói có thực sự “dở” như mọi người nghĩ không? Tôi lại thấy họ rất “hay”. Đó như là một nốt trầm của cuộc sống. Vì họ ít nói nên họ lắng nghe nhiều hơn, chỉ nói khi cần. Đôi khi, lời bạn nói sẽ có giá trị nếu bạn biết đặt đúng chỗ. Nói nhiều nhưng không đọng lại được bao nhiêu thì cũng chẳng khác nào đang “chém gió” cả.
Nếu bạn là người ít nói, hãy yêu thương bản thân mình, yêu thương tính cách này. Đừng từ chối mình để theo đuổi hình ảnh mà người khác mong muốn. Đừng coi đây là một khuyết điểm mà hãy biến nó thành ưu điểm, điều mà bạn tự hào. Người ít nói thì sao? Bạn có thể làm được nhiều điều mà người nói nhiều không bao giờ làm được. Tôi đã trải qua thời gian bị chỉ trích và khó chịu. Dù bây giờ vẫn tiếp tục nhưng tôi cũng lớn rồi. Tôi cũng quen rồi, cũng không muốn thay đổi. Họ nói thì cứ nói thôi, dù sao cũng chẳng làm gì được.
Đừng cố gắng trở thành ai đó, vì người khác đã có người làm vậy rồi, bạn chỉ cần là chính bạn thôi.
