
Tuy nhiên, những bài thơ đầy tình cảm và phong cách nữ tính của Xuân Quỳnh vẫn mãi sống đọng trong lòng độc giả. Với những người mê thơ, hình ảnh của tác giả Thơ tình cuối mùa thu vẫn luôn hiện hữu.
Khi Xuân Quỳnh ra đi, Lưu Quang Vũ cùng con trai, những kỷ niệm tuyệt vời về người phụ nữ tài năng ấy lại được mọi người nhắc đến và ngợi khen. Ai cũng tiếc thương cho “bông hoa quỳnh của văn học”.
Nhưng ai nhớ về Xuân Quỳnh nhiều nhất, không ai khác ngoài nhà giáo Đông Mai, chị gái của cô. Những kỷ niệm về em gái của bà, được bà ghi chép một cách cảm động trong cuốn sách Xuân Quỳnh một nửa cuộc đời tôi, là không thể quên.
Câu chuyện thực về Cinderella

Sau khi sinh đứa con thứ hai, bà Nguyễn Thị Trích, mẹ của nữ thi sĩ, phát hiện mình bị mắc bệnh lao. Không muốn con nhỏ phải chịu ảnh hưởng của căn bệnh nguy hiểm này, bà phải cách ly với hai đứa con của mình.
Xuân Quỳnh khi ấy còn rất nhỏ đã phải xa bầu sữa mẹ. Cô bé được giao cho một người phụ nữ trẻ trong họ để chăm sóc. Người mẹ cố gắng sống thêm được một thời gian ngắn trước khi qua đời.
Ngày mẹ mất, trời mưa như trút nước, Xuân Quỳnh còn bé quá không thể đeo khăn tang. Đông Mai ôm gậy lủng lẳng, được họ hàng bế trên vai. Cơn mưa lớn, hai chị em được đưa ra ngoài nhưng lại phải trở lại bên trong.
Sau nửa năm mất vợ, cụ Nguyễn Quang Thường - cha của hai chị em Xuân Quỳnh và Đông Mai - quyết định tái hôn. Mặc dù nhớ vợ, ông cũng lo cho mẹ già và hai cô con gái mồ côi, hy vọng tìm được người phụ nữ hiền lành để giúp đỡ.
Nhưng cuộc hôn nhân sau này của ông không suôn sẻ. Không chỉ có mâu thuẫn giữa mẹ chồng và nàng dâu, mà còn xảy ra xung đột giữa mẹ chồng và con trai. Tuổi thơ của Xuân Quỳnh và chị gái trở nên u ám hơn vì những vấn đề này.
Vì hoàn cảnh khó khăn ngày càng trở nên nặng nề, gia đình nhiều con, cụ Nguyễn Quang Thường quyết định dẫn vợ thứ hai và bốn người con vào Nam làm ăn. Xuân Quỳnh và Đông Mai ở lại với bà nội. Đã mất mẹ từ khi còn nhỏ, giờ đây cô bé Xuân Quỳnh lại phải xa cha, chỉ còn bên cạnh bà nội già yếu và chị gái.
Từ nhỏ, Xuân Quỳnh đã là một cô bé rất hiếu động. Chị gái thích cái gì, cô bé luôn nhường cho chị. Dù bố để hai chị em sống với bà nội nhưng Xuân Quỳnh chưa bao giờ tỏ ra giận dữ với bố.
Mỗi khi bố về thăm, cô bé đều khóc. Xuân Quỳnh thường kể cho chị gái nghe rằng cô bé đã mơ thấy mẹ hoặc bố. Chỉ cần nhắc đến mẹ, Xuân Quỳnh lại rơi nước mắt vì nhớ.
Sau khi chị gái Đông Mai lên Hà Nội học, nhà chỉ còn lại Xuân Quỳnh và bà nội. Cô bé luôn quan tâm chăm sóc bà nhiều hơn.
Khi được chọn làm diễn viên múa, Xuân Quỳnh do thương bà nên lưỡng lự mãi, chỉ khi bà đồng ý mới ra đi. Trước khi ra đi, cô hứa sẽ kiếm tiền để gửi về cho bà.
Cuộc hôn nhân không được sự ủng hộ từ chị gái
Nhiều bạn học của Đông Mai đã cố gắng làm quen với chị để dễ dàng tiếp cận Xuân Quỳnh. Với sự sống trong tình cảm, Xuân Quỳnh luôn giữ bí mật và cẩn trọng trong tình yêu.

Sau nhiều suy nghĩ, cuối cùng Xuân Quỳnh đã tìm thấy hạnh phúc bên nghệ sĩ violin Lưu Tuấn. Tình yêu với Tuấn đã làm cho Quỳnh trở nên giàu cảm xúc hơn để sáng tác thơ. Bài thơ tình nổi tiếng Thuyền và biển được Xuân Quỳnh viết trong những năm tháng đầy tình yêu.
Trước khi kết hôn, Xuân Quỳnh đã chia sẻ rất nhiều với chị gái về Lưu Tuấn. Nữ thi sĩ cảm thấy như có một khoảng cách nào đó giữa họ.
Xuân Quỳnh chia sẻ với chị: “Anh ấy chỉ là những động tác cơ bản đẹp mắt, chưa phải là múa, là một tô phở ngon nhưng thiếu gia vị, chỉ là một câu chuyện hay chưa được viết thành văn…”.
Xuân Quỳnh tin rằng tình yêu của mình có thể xóa bỏ những ranh giới đó. Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng như ý. Những khác biệt trong tâm hồn đưa Xuân Quỳnh và Lưu Tuấn vào những con đường riêng. Quyết định ly hôn trở nên không thể tránh khỏi, dù trước đó, chị gái đã khuyên Xuân Quỳnh rất nhiều.
Khi Xuân Quỳnh quyết định ở bên Lưu Quang Vũ, chị gái của cô phản đối mạnh mẽ. Nhưng cô em đi theo “tiếng gọi của trái tim” vì họ được sinh ra là để dành cho nhau. Họ cảm nhận được sự đồng điệu trong tâm hồn của đối phương. Cuộc sống thiếu vắng người kia chắc chắn sẽ trở nên thiếu sót.
Mười lăm năm hôn nhân của Xuân Quỳnh và Lưu Quang Vũ cũng là thời gian tâm hồn nghệ thuật của họ phát triển mạnh mẽ. Nhiều tác phẩm nổi tiếng của Lưu Quang Vũ được sáng tác trong khoảng thời gian này. Sự thành công của ông có sự đóng góp quan trọng từ Xuân Quỳnh, người bạn thơ, đồng thời là người vợ tận tâm.

Tình yêu đã giúp Xuân Quỳnh vượt qua mọi khó khăn. Một gia đình có cả “con anh”, “con tôi”, “con chúng ta” luôn đầy tiếng cười. Xuân Quỳnh lớn lên thiếu vắng hơi ấm của mẹ, vì vậy việc trở thành mẹ đối với nữ thi sĩ là một hạnh phúc đặc biệt.
Sống trong hoàn cảnh khó khăn của thời kỳ bao cấp, Xuân Quỳnh đã phải cố gắng rất nhiều để nuôi dưỡng đàn con. Nhìn em gái cố gắng như vậy, nhà giáo Đông Mai không khỏi ngưỡng mộ.
Cuốn sách Xuân Quỳnh một nửa cuộc đời tôi không chỉ là biểu hiện tình cảm của người chị dành cho em gái bạc mệnh. Trên từng trang sách, đọc giả sẽ cảm nhận được sự hiểu biết sâu sắc từ những người bạn thân thiết.
Tác phẩm này như một “chìa khóa” giúp người yêu thơ Xuân Quỳnh hiểu sâu hơn về tâm hồn của nữ thi sĩ tài năng này.
Theo Zing News
Thúy Oanh
