1. Bài văn mẫu số 1
2. Bài văn mẫu số 2
2 Bài văn mẫu Cảm nhận về hình tượng Lor-ca
Cảm nhận về hình tượng Lor-ca, mẫu số 1:
I. Kết cấu bài viết
A. Mở đầu
- Giới thiệu về bài thơ
- Mở đầu với hình ảnh đặc trưng về Lor-ca
B. Phần chính
Lor-ca, chiến sĩ dũng cảm, đấu tranh cho tự do và lý tưởng con người trong nghệ thuật. Tác giả tận dụng thi ảnh và ngôn từ mới mẻ, tạo nên hình ảnh Lor-ca độc đáo và sinh động.
Hai khổ thơ đầu tiên:
Tận hưởng hình ảnh của một tâm hồn nghĩa khí:
- Người lãnh đạo quả cảm, truyền bá lý tưởng, hướng dẫn đường lối sống vì nhân loại. Đối mặt thách thức của chủ nghĩa độc tài và phát xít. Tiếng đàn là biểu tượng của thông điệp, là ngôn ngữ tuyên truyền cho trường phái nghệ thuật tiên tiến trong bối cảnh chính trị suy đồi và nghệ thuật già cỗi của Tây Ban Nha
- Chết vì niềm tin chân chính, 'áo choàng đỏ' là biểu tượng của sự kinh hoàng khi đối đầu với bọn độc tài phát xít
- Hình ảnh Lor-ca rạng ngời với vẻ đẹp kiêu hãnh
Những khổ thơ dưới đây:
' Lor-ca bơi theo sóng
Trên cây ghi ta bạc phát sáng'.
Lor-ca vẫn tồn tại vô hạn, kiêu hãnh và đậm chất lí tưởng trong thế giới này, toả sáng mãi mãi.
- Lor-ca đã tạo nên một cuộc cách mạng, như việc 'ném lá bùa cô gái Di-gan vào xoáy nước'. Cuộc chiến đấu vẫn tiếp tục, và Lor-ca vẫn hiện diện. Chàng chỉ 'ném trái tim vào lững thững yêu mến'.
- Sự kết thúc bi thương của nhà thơ cách tân Lor-ca đến khi những ước mơ không còn tiếp tục, nhưng cái chết đau đớn của một nhà thơ cách tân cũng là lúc tên tuổi và sáng tạo của anh trở thành một bức tường vững chắc, ngăn cản sự đổi mới trong văn chương của những người sau.
- Hình ảnh đường chỉ tay, con sông... tượng trưng cho sự giã từ và giải thoát, là lời chia tay thực sự với những ràng buộc và hậu quả của thế giới vật chất.
C. Tổng kết
Lor-ca, một danh nhân vĩ đại, đã dấn thân vào cuộc chiến đấu với tâm huyết nghệ thuật và lý tưởng sống của mình. Họ đã trở thành biểu tượng, ngọn cờ đoàn kết cho các nhà văn hoá Tây Ban Nha và thế giới, đồng lòng chống lại chủ nghĩa phát xít, bảo vệ di sản văn hoá dân tộc và văn hoá nhân loại.
Kham phá thêm về Lor-ca qua bài văn mẫu và tác phẩm Đàn ghi ta tại Mytour
- Phân tích ngôn ngữ nghệ thuật trong Đàn ghi-ta của Lor-ca
- Đánh giá giá trị nghệ thuật trong hai khổ thơ của Đàn ghi-ta: 'Tây Ban Nha... ròng ròng máu chảy'
- Phân tích hình tượng trung tâm xuất hiện liên tục trong Đàn Ghi la của Lor-ca
Ý kiến cá nhân về hình tượng Lor-ca, mẫu số 2:
Lor-ca, một nhà thơ xuất sắc, là chiến sĩ tiên phong chống lại chủ nghĩa phát xít tại Tây Ban Nha trong thế kỷ XX. Vào ngày 19-8-1936, ông đã bị bọn phát xít Phrăng-cô hành quyết một cách tàn bạo.
Thanh Thảo nhắc đến câu thơ của Lor-ca 'Khi tôi qua đời, hãy mai táng tôi cùng chiếc đàn' như một dẫn chứng cho bài thơ, cũng như là một sự cầu nguyện cho hồn Lor-ca, nhà thơ tài năng.
Lor-ca đã dành nhiều năm lang thang trên yên ngựa, khoác áo choàng đỏ như những chiến sĩ đấu bò tót, mang theo chiếc đàn ghi ta trên lưng để đi sưu tầm dân ca và học hỏi những giai điệu của nền âm nhạc dân dụ. Tiếng đàn của anh, như bọt nước, 'tan chảy'. Các hình ảnh như 'áo choàng đỏ gắt', 'vầng trăng chếnh choáng', 'yên ngựa mỏi mòn', và các từ ngữ như 'lang thang', 'đơn độc', 'chếnh choáng mỏi mòn' kết hợp với tiếng đàn 'li-la li-la li-la' như hòa mình vào không khí, tạo nên những tưởng tượng về nhà thơ thiên tài, nhạc sĩ Lor-ca xa xôi ngày xưa:
Những âm thanh của đàn như bọt nước
Áo choàng đỏ rực rỡ của Tây Ban Nha
Như tiếng hát li-la li-la li-la
Bước lang thang vào miền đơn độc
Dưới vầng trăng chếnh choáng ánh sáng
Dưới bóng yên ngựa, mệt mỏi trải nghiệm
Đau đớn lặng lẽ giữa ánh đạn kinh hoàng,
Làn gió lưu lạc, bản hòa âm cuộc đời
Ngân nga tiếng ghi ta nhuốm màu nâu tuyệt vời
trời ngất ngây, khuôn mặt cô gái tỏa sáng
âm thanh lá xanh, bản ghi ta mê đắm
tiếng ghi ta, hòa mình trong bọt nước hân hoan
tiếng đàn ròng ròng, vuốt nhẹ trái tim âm nhạc
vết máu rơi đỏ
Trong 13 câu cuối, Thanh Thảo sử dụng lối diễn đạt phủ định để tôn vinh sự bất tử của nghệ sĩ. Ai cũng thất bại trong việc chôn vùi tiếng đàn? Vẻ đẹp của phụ nữ, tài năng của nghệ sĩ có sức mạnh nào có thể 'chôn cất' được? Có thứ gì nhiều hơn là cỏ? Có thứ gì xanh mát hơn là cỏ mọc hoang? Có thứ gì sống động và mạnh mẽ hơn là cỏ trên thảo nguyên rộng lớn? Và ánh trăng luôn tỏa sáng bất diệt cùng vũ trụ vô tận. Lor-ca cũng như vậy. Dù cuộc đời chỉ trải qua 38 mùa xuân, tài năng và tinh thần của nhà thơ, nhà nghệ sĩ trở nên bất tử như âm thanh của tiếng đàn ghi ta. Như cỏ xanh nở rộ trên thảo nguyên, như vầng trăng tỏa sáng trên bầu trời rực rỡ. Thơ của Thanh Thảo, mặc dù hạn chế về vần điệu, nhưng đã tạo ra những hình ảnh, đường nét đầy ấn tượng để khẳng định Lor-ca là 'thác là thề phách, còn là tình anh':
Không ai chôn cất bản nhạc
Âm thanh của đàn như cỏ mọc tự do
Giot lệ vầng trăng
Lấp lánh bên dưới giếng
Tài năng của nàng Kiều vẫn sống đọng trong tâm hồn các chàng Kim trên bước đời. Âm thanh của tiếng đàn, giai điệu 'thậm chí' của anh Trương Chi vẫn làm rung động trái tim thiếu nữ ở khắp mọi nơi. Tiếng đàn diệu kỳ từ cây đàn của cô nghệ sĩ cầm mà thi hào Nguyễn Du đã ghi chép trong bài thơ chữ Hán 'Long Thành cầm giả ca' vẫn vang vọng qua từng ngõ phố của Hà Nội hôm nay và mãi mãi! Có vẻ như Thanh Thảo đã nhìn nhận đến những tài năng và số phận bi kịch ấy khi tạo ra những dòng thơ sâu sắc này?
Khi số phận đã đến hồi kết, 'đường chỉ tay đã đứt', Lor-ca bước vào thế giới bên kia, 'bơi ngang' qua dòng sóng với cây đàn 'bạc màu'. Nghệ sĩ đã để lại cuộc sống, 'ném' tình yêu và định mệnh của mình vào 'xoáy nước' cuộc sống đầy máu chảy và nước mắt. Điều này để anh đi. Và âm thanh 'li-la li-la Li-la' tuyệt vời từ tiếng đàn ghi ta vẫn vang vọng mãi, cứ 'ròng ròng - máu chảy' không ngừng, để lại những nỗi đau và nuối tiếc sâu sắc trong lòng người.
Lor-ca như một chiến binh đấu tranh với bò tót. Bức áo choàng của Lor-ca bị ướt đẫm bởi máu đỏ trên chiến trường. Lor-ca đã bước vào thế giới bất tử, để lại âm thanh quyến rũ của cây đàn ghi ta. Đây là kịch bản chấn động trong bài thơ, là hình tượng độc đáo của Lor-ca qua bàn tay nghệ thuật của Thanh Thảo mà chúng ta đã trải nghiệm.
Bài thơ 'Đàn ghi ta của Lor-ca' là lời than thở đau lòng, là sự kết hợp tuyệt vời của tài năng với tâm hồn một nhà thơ từ vùng Quảng Trị miền Trung Việt Nam, gửi đi những xót xa tới hồn quê Grê-na-đa ở xa xôi châu Âu. Những câu thơ của Thanh Thảo vang lên như tiếng khóc 'ròng ròng máu chảy'...
