1. Bài mẫu số 1
2. Bài mẫu số 2
3. Bài mẫu số 3
4. Bài mẫu số 4
Đề bài: Nhận xét về đoạn trích Hai cây phong của Aimatop
4 bài văn Nhận định về đoạn trích Hai cây phong của Aimatop
1. Nhận định về đoạn trích Hai cây phong của Aimatop, mẫu số 1:
Trong truyện ngắn Người thầy đầu tiên của nhà văn Ai-ma-tốp, chúng ta được đưa về làng nhỏ Ku-ku-rêu thuộc nước cộng hoà Cư-rơ-gư-xtan thuộc Liên-Xô (cũ). Câu chuyện về người chiến sĩ Hồng quân, đoàn viên thanh niên cộng sản Đuy-sen - người thầy đầu tiên đã trồng hai cây phong nhỏ cùng cô bé An-tư-nai từ thời trước. Bốn chục năm sau, cô bé đã trở thành một viện sĩ danh tiếng, và Hai cây phong trở thành một phần không thể thiếu trong ký ức làng quê của nhiều thế hệ dân làng Ku-ku-rêu.
Ký ức về hai cây phong được kể lại qua hai góc nhìn: góc nhìn trực tiếp của nhân vật 'tôi' - một hoạ sĩ lớn lên từ vùng đất này và góc nhìn của cả thế hệ 'chúng tôi'. Ký ức về tuổi thơ sâu sắc đã giúp người hoạ sĩ - nhân vật 'tôi' tái hiện hình ảnh hai cây phong - biểu tượng của quê hương, là một phần tinh thần sống động của làng.
Bắt đầu của những kí ức về làng quê là lời mở đầu đưa người đọc quay về một vùng đất nằm dọc theo chân núi, trên cao nguyên rộng, với những dòng nước reo rắt từ những ngách đá đổ xuống. Ku-ku-rêu hiện lên với vẻ đẹp hoang sơ của thiên nhiên, với thung lũng, thảo nguyên, và rừng núi. Hai cây phong, mặc dù không phải là món quà của tự nhiên, nhưng từ lâu, đứa trẻ nơi đây đã biết đến chúng từ thuở thơ ấu. Hình ảnh hai cây phong trở thành biểu tượng đặc trưng của làng Ku-ku-rêu: 'chúng luôn hiện hữu như những ngọn hải đăng đặt trên đỉnh núi', trở thành điểm dẫn lối cho mọi người tìm đến.
Những bài Đánh giá về đoạn trích Hai cây phong của Aimatop đỉnh nhất
Đối với 'tôi', 'mỗi khi về quê, khi xuống từ chiếc xe lửa đi qua thảo nguyên về làng, tôi luôn xem việc quan sát hai cây phong thân thuộc ấy là bổn phận đầu tiên từ xa'. Tình cảm đặc biệt của anh đối với hai cây phong giống như với những người bạn, nhìn chúng bằng đôi mắt tràn đầy tình cảm yêu thương, vì vậy, dù khó nhìn đến mức nào, anh luôn có thể nhận diện chúng, luôn nhìn thấy rõ. Hai cây phong đã trở thành một phần tinh thần của anh, chi phối cả niềm vui và nỗi buồn của người họa sĩ.
Với tình yêu đó, anh đã sáng tạo ra một bức tranh sống động, tuyệt vời. Một bức tranh vang lên những giai điệu 'tiếng lá vỗ như say mê và mãnh liệt'. Đoạn văn miêu tả hình ảnh hai cây phong như một bài thơ về một loài cây 'có tiếng nói riêng và chắc chắn có một tâm hồn riêng, ẩn chứa những lời hát êm dịu'. Có lẽ chính tình yêu với quê hương của người họa sĩ đã mang đến cảm giác kích thích hồn này: 'Dù tôi đến đây vào bất cứ thời điểm nào, ban ngày hay ban đêm, chúng vẫn hiện hữu, nghiêng ngả thân cây, vẫy lá cành, không ngừng phát ra tiếng rì rào theo nhiều cấp độ khác nhau. Có lúc giống như một làn sóng thủy triều dâng lên đổ vào bãi cát, có khi lại nghe như tiếng thì thầm thiết tha nồng thắm lan tỏa qua lá cành như làn lửa vô hình, có khi hai cây phong đột ngột im lặng, sau đó toàn bộ lá cành lại phát ra tiếng thở dài như thương tiếc ai đó'. Ngay cả khi thời tiết thay đổi khắc nghiệt, hai cây phong vẫn giữ vững thân cây uốn cong và reo vang như ngọn lửa bốc cháy rực rỡ. Kí ức của tuổi thơ được người họa sĩ trân trọng giữ gìn, thậm chí khi ông khám phá ra bí mật của hai cây phong thông qua những giải thích khoa học chính xác, 'việc hiểu được sự thật đơn giản đó vẫn không khiến tôi mất đi bức tranh mộng xưa, không làm tôi mất đi cảm nhận của tuổi thơ mà tôi vẫn giữ đến tận ngày hôm nay'. Vì cây phong ấy đã liên kết với một giai đoạn đẹp của cuộc đời: 'Tuổi trẻ của tôi đã để lại ở đây, cùng chúng như một mảnh vỡ của chiếc gương thần xanh...'. Hình ảnh từ thời thơ ấu đã tạo nên một không gian cổ tích đặc biệt, có lẽ chính tình yêu và mối liên kết với hai cây phong đã khiến cậu bé ngày xưa trở thành họa sĩ, với mong muốn tái hiện linh hồn đẹp đẽ của làng quê?
Hai cây phong là hồi ức chung của chúng tôi, những đứa trai tinh nghịch ở làng Ku-ku-rêu, những người bạn đồng trang lứa của người họa sĩ. Đó là những ngày tháng vui vẻ, chạy nhảy giữa núi đồi rộng lớn, trong bóng mát và tiếng lá xào xạc dịu dàng của hai cây phong. Khoảnh khắc đẹp khi những cậu bé được nâng lên cao từ những cành cao, nhưng ngang tầm chim bay, mở ra một thế giới mới, vượt qua giới hạn của làng Ku-ku-rêu nhỏ bé. Hai cây phong trở thành bệ đỡ, nâng cánh cho những ước mơ của trẻ thơ, mở ra tầm nhìn về một thế giới đầy những điều mới mẻ cần khám phá, hướng về 'những miền đất bí ẩn đầy sức quyến rũ ẩn sau chân trời xa thẳm biêng biếc'. Cũng như bạn bè của mình, tôi - cậu bé sau này trở thành họa sĩ, trải qua cảm giác 'tim đập vang lên vì hạnh phúc, rồi trong tiếng xào xạc ấy, tôi cố hình dung những miền đất lạ kia'. Hai cây phong trở thành người bạn đồng hành, mang lại niềm vui và hạnh phúc cho tuổi thơ.
Khi thưởng thức niềm vui trong những ngày hồn nhiên và mộng mơ bên hai cây phong, không ai trong chúng tôi đặt câu hỏi về người đã gieo mầm, nuôi dưỡng niềm hy vọng, mang lại hạnh phúc cho tuổi thơ. Đó là điều bình thường với bất kỳ đứa trẻ nào. Hai cây phong của người chiến sĩ Hồng quân, đoàn viên thanh niên cộng sản Đuy-sen, được trồng cùng cô bé An-tư-nai trong những ngày làng Ku-ku-rêu vẫn chìm đắm trong lạc hậu tối tăm và những truyền thống đè nặng trong đời sống dân làng những năm đầu sau cách mạng tháng Mười. Người thầy đầu tiên ấy vẫn ở lại với làng, trở thành một ông lão đưa thư mẫn cán Đuy-sen. Tuy nhiên, khi các đứa trẻ gọi quả đồi có hai cây phong là 'Trường Đuy-sen' như bao người dân làng, có lẽ ít người nhớ ông lão ấy chính là thầy Đuy-sen, người đã mang đến ánh sáng cách mạng, giúp xua tan bóng tối cho cuộc sống. Hai cây phong là minh chứng cho sự hi sinh âm thầm của những người cộng sản trẻ tuổi, họ đã hy sinh thời thanh xuân tươi đẹp cho quê hương. Tình cảm yêu mến hai cây phong của tôi, của chúng tôi, của những người dân làng Ku-ku-rêu đến từ việc chúng gắn liền với câu chuyện về một con người cao đẹp, người thầy không có bằng sư phạm nhưng đã trồng mầm ước mơ và hy vọng cho những đứa trẻ nhỏ của mình.
2. Nhận định về đoạn trích Hai cây phong của Aimatop, mẫu số 2:
'Hai cây phong' là đoạn mở đầu của truyện 'Người thầy đầu tiên' của nhà văn xứ Cư-gơ-rư-xtan, một nước Cộng hòa ở vùng Trung Á thuộc Liên Xô. Bài văn có hai mạch kể và mô tả xen kẽ nhau rất mềm mại, tạo nên một tông màu đặc sắc về cảm nhận.
Bắt đầu bằng cách mô tả cảm xúc sâu sắc của một tâm hồn nhạy cảm, người kể chuyện giới thiệu bản thân là một họa sĩ. Trong bức tranh nằm giữa ngọn đồi, hai cây phong hiện lên. Không phải là nét vẽ bằng cây cọ, mà là bằng lời kể và mô tả tinh tế, sâu sắc.
Bức tranh đặt ra mỗi khi 'chúng tôi' (lời xưng hô của chủ thể trữ tình) rời xa và nghĩ với một nỗi buồn sâu sắc: 'Liệu ta sắp được gặp lại chúng, hai cây phong sinh đôi ấy không? Mong sao sớm trở về làng, trở lên đồi và đến với hai cây phong!'
Như vậy, vẻ đẹp của quê hương được hiểu qua những hình ảnh độc đáo, biểu cảm, xa gần và sâu rộng. Đó chính là tâm tư của họa sĩ tài năng trước cảnh đẹp đầy cảm xúc và hứng khởi.
Bài viết ngắn về Cảm nhận đoạn trích Hai cây phong của Ai-ma-tốp
Tuy nhiên, từ góc nhìn cảm nhận, tác giả (nhân vật trữ tình) đã kết hợp tâm sự cùng với việc mô tả và biểu cảm để tạo ra sức hấp dẫn đặc biệt. Bởi vì người kể đã đánh thức kí ức hồi nhỏ thơ.
Đến năm học cuối cùng, đám trẻ hồi hộp, hò reo, tiếng còi ầm ĩ vang lên khi chúng tìm đến đám cây phong để trèo lên. Cảnh 'bọn nhóc chân đất' ấy 'làm náo loạn cả vương quốc của loài chim' trên 'những cành cao ngất' đã làm quên hết mọi thứ. Tại đây, 'lũ nhóc' vô cùng hạnh phúc, ngắm nhìn cảnh vật với sự trang nghiêm và yêu thương.
Chúng hướng tầm mắt xa xôi về thảo nguyên. Chúng 'ngồi trên những cành cây lắng nghe tiếng gió huyền bí và tiếng lá cây reo vang...'. Hai cây phong đã làm cho kí ức tuổi thơ trở nên hồi hộp, bị cuốn hút bởi vẻ đẹp trang trí và hoang sơ của nó.
Do đó, đoạn trích về Hai cây phong chứa đựng hương vị của quê hương. Nghệ thuật miêu tả và kể chuyện trong bài viết đã làm cho câu chuyện trở nên sống động.
Đoạn văn thể hiện tâm hồn độc đáo của hai cây phong là tuyệt vời nhất, làm xao lạc tâm hồn nhất. Bài ca về tình quê hương và về người thầy vĩ đại 'trồng cây và trồng người' là điều tuyệt vời.
3. Nhận định về đoạn trích Hai cây phong của Ai-ma-tốp, số 3:
Chúng ta được biết rằng tác phẩm Nỵười thầy đầu tiên của nhà văn Ai-ma-tốp là một tuyệt phẩm nổi tiếng. Nói về mối quan hệ thầy trò cao đẹp, tác phẩm khen ngợi sức sống mạnh mẽ của lớp trẻ Cư-rơ-gư-xtan những năm hai mươi của thế kỉ trước. Thầy giáo Đuy-sen và học trò An-tư-nai là biểu tượng của lớp người đó. Trong truyện, thầy Đuy-sen mang về trường hai cây phong và nói với An-tư-nai : 'Hai cây phong này, thầy mang về cho em đây. Chúng ta sẽ cùng trồng. Và trong khi chúng lớn lên, ngày một thêm sức sống, em sẽ trưởng thành, em sẽ là một người tốt...'. Cô bé An-tư-nai sau thời gian rèn luyện đã trở thành một Viện sĩ khoa học tài giỏi. Hai cây phong cũng lớn lên thành hai cây cổ thụ, mang lại niềm vui cho dân làng, đặc biệt là cho các em nhỏ, thế hệ sau của thầy trò Đuy-sen có nhiều niềm vui trong sáng. Đoạn trích Hai cây phong, thuộc phần đầu tiên của tác phẩm Người thầy đầu tiên, đưa người đọc về thời hiện tại sau rất nhiều năm thầy Đuy-sen dạy và cô bé An-tư-nai học. Mặc dù không biết nội dung chi tiết của tác phẩm, nhưng từ đoạn trích mà sách Ngữ vân 8 giới thiệu, chúng ta vẫn cảm nhận được tài năng sáng tạo của nhà văn, vẻ đẹp đặc sắc của hình ảnh hai cây phong, đặc biệt là vẻ đẹp tâm hồn của lớp trẻ, sự kết nối giữa cây và con người trong thế hệ sau của Người thầy đầu tiên. 'Ngọn cây và tầm nhìn', có lẽ đó là ý nghĩa bao quát mà người đọc có thể cảm nhận được từ đoạn trích này.
Đoạn văn được sáng tác với ngòi bút tinh tế, xen kẽ giữa hiện tại và quá khứ, nhân vật 'chúng tôi' đồng hành cùng nhân vật 'tôi' để chia sẻ suy nghĩ, cảm xúc với độc giả. Do đó, từ ngữ, hình ảnh tự nhiên chuyển động, đan xen, lúc ẩn, lúc hiện, lúc thực, lúc mơ làm cho đoạn văn trở nên hấp dẫn. Hình ảnh hai cây phong hiện lên, những kỷ niệm tuổi trẻ được kể lại, cảm xúc tràn ngập, suy nghĩ sâu sắc,... từng câu, từng dòng truyền đến độc giả.
Những vẻ đẹp tuyệt vời của hai cây phong:
Từ khởi đầu đến '... mỗi làn gió nhẹ thoảng qua'. Trong vai nhân vật 'tôi', nghệ sĩ họa, nhà văn mô tả hình ảnh hai cây phong bằng ngôn từ, câu văn sôi nổi và phong cách âm nhạc. Đầu tiên là hình ảnh hai cây phong lớn, đứng vững giữa đỉnh đồi làng, từ xa nhìn như 'những ngọn hải đăng trên đỉnh núi'. Những ngọn hải đăng bên bờ biển chiếu sáng đường, hướng dẫn tàu cập bến. Hai cây phong cũng đã từng làm nhiệm vụ chỉ đường cho bao nhiêu con người của làng Kur-ku-rêu về đây, trở về quê hương. Sự so sánh tinh tế của nhà văn có ý nghĩa sâu sắc. Mỗi khi trở về quê, tôi - nghệ sĩ họa, người kể chuyện - luôn 'khao khát đầu tiên là từ xa nhìn thấy hai cây phong thân thương'. Và mỗi lần như vậy, tôi luôn mong muốn trở về ngay làng, leo lên đỉnh đồi đến gặp cây, 'đứng dưới bóng cây để nghe tiếng lá reo mãi mãi, đến khi mê mải và đắm chìm'.
Nhận xét về đoạn trích Hai cây phong của Ai-ma-tốp, mẫu văn tuyển chọn
Vậy là, bên cạnh hình ảnh hai cây phong đứng vững, kiêu hùng trên đỉnh đồi như một biểu tượng của linh hồn quê hương, là hình ảnh của một con người yêu quê hương sâu sắc. Nhờ tình yêu đó, tôi, người kể chuyện, đã nghe thấy 'tiếng nói riêng', 'những lời hát êm dịu' của hai cây phong, hai sinh linh sống động như con người. Tác giả đã hóa thân vào nhân vật để kể chuyện, mô tả bằng hàng loạt liên tưởng, so sánh, nhân hóa âm thanh, tiếng nói của cây phong. Dù là ban ngày hay ban đêm, 'chúng vẫn uốn cong thân cây, vỗ nhẹ lá cành, không ngừng kể lể như làn sóng nước triều dâng lên vỗ vào bờ cát..., có lúc 'thì thầm... thơm như một ngọn lửa vô hình', có lúc 'khắp lá cành lại đào sâu tiếng thở dài như nuối tiếc ai đó...'. Và khi mây đen kéo đến, hai cây phong 'uốn cong tấm thân dẻo dai và reo vang vọng như một đám lửa bùng cháy hết mình'. Để vẽ nên những đường nét, màu sắc, nghe được những âm thanh uyển chuyển, thấm đẫm hơi ấm, say đắm của những vẻ đẹp mà hai cây phong đã phát ra, người kể chuyện cần phải có một tâm hồn nghệ sĩ kết hợp cả tình yêu hội họa và tình yêu âm nhạc. Rõ ràng, qua con mắt của nghệ sĩ, hai cây phong đã hiện lên với hình dáng cao vút, kiêu sa, với những đường lá cành linh hoạt, đặc biệt là tiếng reo đa dạng... vô cùng tuyệt vời. Đó chính là hình ảnh của quê hương, đồng thời là biểu tượng cho sức sống mạnh mẽ, dẻo dai và kiêu hùng nhưng cũng dịu dàng, thân thương của những con người ở đây. Khi tôi - người họa sĩ - đứng dưới bóng cây 'nghe tiếng lá reo mãi mãi, đến khi mê mải và đắm chìm', tình yêu với quê hương trong tâm hồn tôi - nhà văn Ai-ma-tốp - hòa quyện cùng đất trời, cây lá, con người quê hương. Đoạn văn có nhiều hình ảnh, từ ngôn từ tượng trưng, hình ảnh sống động, truyền cảm hứng như một bài thơ, một giai điệu hấp dẫn.
Vẻ đẹp tinh khôi của tâm hồn trẻ thơ:
Chuyển xuống đoạn sau (từ câu 'Những việc khám phá...' đến hết bài), lời văn chuyển đổi, từ hiện tại đến cảm nhận của người trưởng thành quay về với ký ức tuổi thơ mơ hồ. Như là Ai-ma-tốp đang lùi về quá khứ tuyệt vời. Một ngày trước hè, 'tôi' - người kể - trèo cao, cao hơn, cao mãi, có lẽ cao gần ngọn cây. 'Và chúng tôi, bọn nhóc nhỏ đi chân đất... trèo lên cao khiến vương quốc của những chú chim bất ngờ xáo trộn'. Một câu chuyện, một nhận xét đơn giản nhưng thú vị! Những đứa trẻ giống như những chú chim con đã chiếm đóng vương quốc này, bao phủ bầu trời xanh. Nhờ đó, từ độ cao 'bằng đôi cánh của chim', những đứa trẻ đã chiêm ngưỡng một thế giới vô tận của bầu trời và ánh sáng. Đến đây, nhân vật 'tôi' mờ đi, để 'chúng tôi' hiện lên đón lấy tất cả. Tại sao vậy? Có phải nhà văn muốn thay đổi góc nhìn, thực sự hóa thân vào thế giới tuổi thơ để cảm nhận vẻ đẹp mơ mộng của quê hương. Làng Ku-ku-rêu ở Cư-rơ-gư-xtan hiện lên như thế nào qua đôi mắt ngây thơ của trẻ thơ? Đây, 'đất rộng bao la khiến chúng tôi trầm trồ'. Đây, 'chuồng ngựa trang trí của nông trang, chúng tôi xem như là tòa nhà lớn nhất trên thế giới... chỉ giống như một căn nhà xép thường thường'. Phía xa là đồng cỏ hoang sơ mơ mịt trong sương muối. Và xa hơn nữa là những con sông, 'những dòng sông nhấp nhô tận chân trời như những sợi chỉ bạc mảnh mai...'. Thú vị thay, nhờ vị trí trên cao của hai cây phong, bọn trẻ 'nhìn thấy vô vàn cảnh nước non như ý thơ của Hồ Chí Minh từng mơ đến. Và cũng từ đỉnh cây như thế, đám trẻ được sống trong những khoảnh khắc kỳ diệu, hạnh phúc. 'Chúng tôi ngồi nhúc nhích trên những cành cây, suy ngẫm... Chúng tôi ngồi chen chân trên những cành cây, lắng nghe...'. Thực sự, trong những khoảnh khắc đó, ở những độ cao ấy, tầm nhìn của tuổi thơ mở rộng, tư duy thêm sâu, cả tâm hồn và trí óc như đang bay lên để cảm nhận vô số vẻ đẹp bao la, nghe thấu những âm thanh huyền bí, suy nghĩ và mơ mộng, khao khát hiểu biết về những điều thần kỳ. Nói cách khác, nhờ hai cây phong cao vút, vững chắc nâng đỡ, dẫn dắt lên đỉnh, những đứa trẻ của làng Ku-ku-rêu mới có thể mở rộng tầm nhìn, tiến tới những điều hữu ích. Trong đó, điều có lẽ quan trọng nhất là làm phong phú tâm hồn và trí tuệ. Tính bằng ký niệm tuổi thơ cụ thể của một nhân vật cụ thể, nhà văn đánh thức tình yêu quê hương trong chúng ta, lòng biết ơn với những người đi trước đã trồng cây, chăm sóc cho những mầm xanh cây lá và giáo dục, dẫn dắt thế hệ trẻ trưởng thành. Đọc và suy ngẫm về hình ảnh hai cây phong của dân tộc, chúng ta không thể không nhớ đến những cây đa, rặng trâm bầu, những đồi cỏ bậu của làng quê Việt Nam. Đó là hồn quê hương, là nguồn gốc của đất nước, của dân tộc và của mỗi người chúng ta.
Tóm lại, trong bài Hai cây phong, trích từ truyện Người thầy đầu tiên của Ai-ma-tốp, hai cây phong được mô tả sống động thông qua góc nhìn và ký ức mơ hồ của một nghệ sĩ. Nhưng với điều này, nhà văn thức tỉnh trong chúng ta tình yêu quê hương, lòng biết ơn những người đi trước đã trồng cây, tạo nên những lá cây xanh mát và giáo dục, hướng dẫn thế hệ trẻ trưởng thành. Đọc và suy ngẫm về hình ảnh hai cây phong của dân tộc, chúng ta không thể không nhớ đến những cây đa, rặng trâm bầu, những đồi cỏ bậu của làng quê Việt Nam. Đó là hồn quê hương, là nguồn gốc của đất nước, của dân tộc và của mỗi người chúng ta.
4. Nhận định đoạn trích Hai cây phong của Ai-ma-tốp, mẫu số 4:
Đây là câu chuyện tâm huyết của nhà văn Ai-ma-tốp về quê hương Cư-nơ-gư-xtan, một vùng quê tĩnh lặng ở Trung Á, trước kia thuộc Liên Xô.
Nhân vật xưng 'tôi' - người kể chuyện - tỏ ra như chính nhà văn với tài năng kể chuyện thông qua sự mô tả, khiến nhân vật 'tôi' trở thành bộ phận sống động của một kí ức xa xưa. Hai cây phong trở thành biểu tượng đặc sắc của vùng quê.
Nhân vật trữ tình dường như chia thành hai thế giới: một là hoạ sĩ, hai là con người của làng Ku-ku-rêu? Tuy nhiên, ở đây, chúng ta chỉ nghe lời kể, sự tả, thể hiện cảm xúc của nhân vật trữ tình.
Từ nội dung của bài văn, chúng ta có thể cảm nhận 'Hai cây phong' nằm giữa một đồi như một tác phẩm hội họa có khung cảnh 'chúng hiện ra trước mắt như những ngọn hải đăng trên đỉnh núi... 'Còn có khung cảnh xa như: 'đứng xa chúng, khó nhìn thấy ngay, nhưng tôi luôn cảm nhận, chúng lúc nào nhìn cũng rõ... 'Trong câu chuyện kể với sự xưng 'chúng tôi', có sức hút mạnh mẽ đối với các đứa trẻ.
Vào những năm học cuối, các đứa trẻ trải qua những khoảnh khắc tuyệt vời bên hai cây phong!
Cảm nhận đoạn trích Hai cây phong của Ai-ma-tốp
Những đứa trẻ vui hò, hò reo và chạy đua lên đồi để thách thức hai cây phong, để trải nghiệm cái không khí dưới 'bóng cây mát rượi và tiếng lá xào xạc êm dịu'. Họ đã 'thách thức nhau bám vào những nhánh mấu và cành cây, vươn lên cao làm rung chuyển cả vương quốc của loài chim'
Và sau đó, không chỉ dừng lại ở đó, các em còn tiếp tục leo lên cao hơn, cao hơn nữa, để so tài lòng can đảm và khéo léo! Ở độ cao ấy, họ trầm trồ để ngắm 'phía sau làng là đồng cỏ ngút ngàn trong làn sương mỏng ảo'.
Cách diễn đạt này không chỉ qua con mắt của hoạ sĩ, mà còn là sự hồi tưởng của những đứa trẻ thời ấu thơ, thích trèo cây, khám phá thế giới chim muông và làng xóm từ trên những cành cây cao!
Thời ấy, chúng tôi chưa bao giờ tưởng tượng đến người đã trồng hai cây phong ấy trên đỉnh đồi. Nay mọi người đều biết đó là cây phong được thầy Đuy-sen và nữ học sinh An-tư-nai trồng, gửi vào đó một giấc mơ trong truyện 'Người thầy đầu tiên'.
Tuy nhiên, theo lời kể của nhân vật xưng 'tôi', qua cảnh vật, tâm hồn trữ tình đã lộ rõ cảm xúc sâu sắc của mình. Mỗi khi đi xa, lòng luôn đong đầy suy nghĩ: 'Liệu ta sắp nhìn thấy chúng, hai cây phong sinh đôi ấy không? Mong sao sớm trở về làng, đến gặp hai cây phong! Rồi sau đó, đứng dưới gốc cây, nghe mãi tiếng lá reo cho đến khi say sưa ngây ngất'.
Điều này rõ ràng là cảm xúc tự nhiên bùng nổ theo dõi lời kể của một người có trái tim sâu sắc với những ký ức quê hương.
Người kể thú nhận: 'Trong làng mình, cây cỏ đủ cả, nhưng hai cây phong ấy thực sự khác biệt - chúng mang một ngôn ngữ riêng và hẳn có một tâm hồn riêng, chứa đựng những lời ca êm dịu'.
Từ những trải nghiệm đó, 'người kể' mô tả sự sống động của hai cây phong trong ban ngày, đêm tối, những khi bầu trời êm đẹp, và cả khi bão giông xô cành lá, làm rụng rơi...
Đây là một đoạn mô tả tuyệt vời về hai cây phong, chỉ có những người coi chúng như đồng minh, những người mà tâm hồn họ thấu hiểu mới có thể diễn đạt. Người kể đã khám phá ra rằng hai cây phong, đứng độc lập trên đỉnh đồi, không chỉ thu vào mình không khí hứng khởi mà còn trải qua nhiều suy tư, thở dài... Dù thời gian trôi qua, nhưng vẻ sống động khác thường của chúng vẫn tồn tại, như một mảnh vỡ của bức gương thần xanh, là hồi ức tuổi trẻ còn sót lại ở nơi này.
Hãy thuộc lòng những dòng sau đây để cảm nhận chân thực sau khi đọc xong 'Hai cây phong'. Trong lời kể và miêu tả, hai cây phong hiện lên như những nhân vật sống động: 'Thuở ấy, có một điều tôi chưa từng nghĩ đến: ai đã trồng hai cây phong này? Người ấy, vô danh, đã ước mơ gì, đã nói những điều gì khi gieo hai gốc cây này xuống đất, đã mang theo những hi vọng gì khi chăm sóc chúng ở đỉnh đồi cao này'.
