Dù dự án không phải là không thể thực hiện được, nhóm nghiên cứu lưu ý rằng sẽ gặp phải 'những thách thức đáng kể' trong quá trình hoàn thành đường ống.
Các nhà nghiên cứu đã xem xét khả năng lấp đầy nước tại hồ Muối Lớn ở bang Utah (Mỹ) bằng cách dẫn nước biển từ Thái Bình Dương thông qua một đường ống lớn dài 1300km. Tuy nhiên, kết quả của phương án này không thực sự khả quan, theo NewsWeek.
Hồ Muối Lớn ở Utah đã chứng kiến mức nước sụt giảm đáng kể trong những năm gần đây. Vào tháng 11 năm 2022, mực nước của hồ đã giảm xuống mức thấp nhất trong lịch sử, chỉ còn 1,276m, thấp hơn mức bình thường 5,2m. Tình trạng nước thấp ở hồ Muối Lớn gây ra nhiều lo ngại, ảnh hưởng đến môi trường xung quanh và các loài chim di cư.

Bang Utah đã ghi nhận nhiều năm hạn hán nghiêm trọng, khiến khu vực này không có đủ lượng mưa để bổ sung nước cho hồ. Một giải pháp được đề xuất để cứu hồ Muối Lớn là lắp đặt một đường ống dẫn nước từ thành phố San Francisco, tiếp giáp với Thái Bình Dương, trực tiếp đến hồ, với sự hỗ trợ của một máy bơm có công suất lớn.
Theo một quan chức chính phủ Mỹ, chi phí xây dựng đường ống trước đây ước tính khoảng từ 60 đến 100 tỷ USD. Một nghiên cứu mới công bố trên Tạp chí Environmental Research Communications lưu ý rằng 'mặc dù ý tưởng này có vẻ cực đoan, nhưng một số ý kiến cho rằng lựa chọn này nên được xem xét.' Tuy nhiên, nghiên cứu cũng chỉ ra rằng giải pháp này đồng thời gặp phải nhiều thách thức khó khăn.
Robert B. Sowby, giáo sư trợ lý tại Đại học Brigham Young và là tác giả chính của nghiên cứu, đã chia sẻ:
“Có rất nhiều thách thức tiềm ẩn khi mang nước từ Thái Bình Dương đến hồ Muối Lớn: con đường trải nước, quá trình xây dựng, giấy phép và mức độ mặn. Chúng tôi đã phân tích việc sử dụng năng lượng và lượng khí thải trong giai đoạn vận hành. Chưa có ai xem xét điều này. Ngay cả trong trường hợp tốt nhất, nó cũng rất lớn.”
Để thực hiện dự án này, cần một lượng điện lớn. Nghiên cứu cho thấy, việc bơm nước từ Thái Bình Dương vào hồ yêu cầu 400 megawatt điện - tương đương với 11% nhu cầu điện hàng năm của Utah. Điều này tốn hơn 300 triệu đô la mỗi năm. Thậm chí việc bơm nước liên tục 24/7 trong một năm cũng chỉ giúp bù đắp 1/3 lượng nước bị thiếu hụt của hồ Muối Lớn.

Các nhà nghiên cứu cũng ước tính rằng nguồn điện này sẽ thải ra khoảng 1 triệu tấn khí CO2 mỗi năm - tương đương với lượng khí thải của 200.000 phương tiện cá nhân. Họ cũng lo ngại con số này có thể tăng gấp ba, xét đến địa hình và biện pháp xử lý đường ống. Nước cũng phải di chuyển theo phương thẳng đứng với độ cao ít nhất 1,2km, đồng thời kỹ sư cần tính đến ma sát - tất cả đều tiêu tốn một lượng điện lớn.
“Về lâu dài, chúng ta cần đáp ứng nhu cầu nước từ nguồn cung sẵn có. Cho đến nay, nhu cầu nước của chúng ta lớn hơn nguồn cung. Tôi tin rằng chúng ta có đủ phương tiện sẵn có trong lưu vực sông để giải quyết vấn đề. Nhưng điều này đòi hỏi thay đổi toàn diện về quan điểm quản lý tài nguyên nước.”, ông Sowby chia sẻ.
Mặc dù dự án không phải là không thể thực hiện được, nhóm nghiên cứu lưu ý rằng sẽ gặp phải “những thách thức nghiêm trọng” trong quá trình hoàn thành đường ống.
Trong những năm gần đây, Utah và phần còn lại của miền Tây Nam đã gặp phải tình trạng hạn hán nghiêm trọng. Hồ Muối Lớn cần nước từ dãy núi Uinta và dãy núi Wasatch, vì vậy thiếu mưa có thể gây trở ngại cho việc cung cấp nước cho hồ. Tuy nhiên, thời tiết năm ngoái đã cải thiện, với lượng mưa lớn và lượng tuyết tích tụ kỷ lục ở vùng núi. Tuy nhiên, các chuyên gia cảnh báo về ảnh hưởng ngắn hạn của điều này, và vẫn còn lo ngại về tình trạng hạn hán trong tương lai.
Tham khảo từ NewsWeek.
