
Như nhiều người khác, nhà báo Hồng Phúc rời xa quê hương Hà Nội để 'về Nam làm ăn' và mang theo tình yêu dành cho Sài Gòn. Với 'Yêu Hà Nội, thích Sài Gòn,' cô đã vẽ nên bức tranh về hai thành phố khác biệt với những đặc điểm và câu chuyện riêng biệt, đồng thời thể hiện tình yêu sâu đậm đối với cuộc sống và con người.
Dần dần, người Sài Gòn đã chấp nhận sự ồn ào và sôi nổi như một phần của cuộc sống. Với tinh thần hòa nhã và niềm đam mê ca hát, người dân Sài thành chấp nhận mọi số phận muốn thay đổi cuộc sống - 'bất kể ai muốn sống cuộc sống đẹp hay muốn sống bình thường hơn để phù hợp với chính mình.' Vì thế, ở đây, không cần phải hoàn hảo.
Hồng Phúc kể về thành phố với lối văn hài hước và dí dỏm, mang đậm bản sắc miền Nam. Những khía cạnh đời sống dần dần hé lộ qua những câu chuyện bình dị, như việc họp tổ dân phố, đi chợ gặp phải 'bẫy' hay thăm viện cùng 'bạn cùng phòng'. Người Sài Gòn hiện lên đẹp đẽ và thân thiện.
Trong ký ức của tuổi thơ, Hà Nội của Hồng Phúc là những mùa thu với hoa sữa và sương mù Tây Hồ. Đó là những điều không thể nào quên của người Hà Nội khi trời se lạnh. Nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng 'sương mù trên những con phố nhỏ xung quanh Hồ Tây, nơi những biệt thự màu xanh đỏ tráng lệ đã biến mất bởi sự phát triển, cùng với ô nhiễm môi trường và lấn chiếm mặt nước để xây dựng nhà.'
Hà Nội lưỡng lự giữa quá khứ và sự đổi mới. Đằng sau những câu chuyện về các địa điểm nổi tiếng là những lo lắng của người dân: 'Tại sao, khi nào, như thế nào, chúng ta đã làm mất đi những gì quý giá mà ta được ban tặng, hoặc cả sự tôn trọng với những điều nhỏ nhặt quanh ta?'
Trang Sâu
Mytour
