
Vào năm 1985, một phụ nữ trẻ người Mỹ đã cho phun thuốc diệt côn trùng trong nhà. Mười hai năm sau, cơ thể cô bị tàn phá bởi những chất độc hại. Cô không thể chịu đựng được tiếng ồn, mùi hương hay ánh sáng. Mỗi lần ra ngoài là một lần cô đối diện với cái chết. Tuy nhiên, dù sống trong điều kiện khắc nghiệt, cô vẫn tiếp tục chiến đấu, yêu thương và không từ bỏ.
Lời của phóng viên Annick Le Floc Hmoan, tạp chí Elle:
"Tôi rất muốn gặp cô, nhưng lúc này sức khỏe của tôi vô cùng tồi tệ…", Cindy Duehring đã viết thư thay cho buổi gặp mặt. Cô chỉ cách tôi vài bước, nhưng bị giam cầm trong căn phòng xanh, cửa sổ bị niêm kín. Cuộc gặp mặt là điều không thể, bởi nó sẽ là án tử với Cindy. Vì vậy, cô gửi những suy nghĩ của mình qua giấy. Jim, chồng cô, trở thành cầu nối. Cindy không thể gọi điện, không thể nhìn ánh sáng ban ngày, không thể xem truyền hình.
Mỗi yếu tố nhỏ như mùi nước hoa, một tia sáng hay âm thanh cũng có thể gây nguy hiểm cho sự sống của cô. Tuy vậy, từ trong căn phòng ngột ngạt ấy, cô vẫn nghiên cứu căn bệnh của mình và lên tiếng cảnh báo thế giới. Công trình của cô vừa nhận giải thưởng lớn, tương đương với giải Nobel. Cô là một người phụ nữ bình dị, thẳng thắn, vẫn giữ nụ cười dù bệnh tật. Nhưng bệnh gì? Đây không phải một căn bệnh hiếm gặp mà là kết quả của việc nhiễm độc thuốc diệt côn trùng cách đây 12 năm. Tai nạn này có thể xảy đến với bất kỳ ai.
Cơ thể tôi đã bị hóa chất ăn mòn
Cindy viết: "Tôi là người hướng ngoại, thích giao lưu, không thể gặp gỡ ai thật sự rất khó khăn. Nhưng việc cứ than vãn về hoàn cảnh của mình là vô ích. Tôi phải làm việc để tiếp cận mọi người." Mẹ Cindy, Jane, vẫn nhớ hình ảnh con gái mình, một cô gái trẻ trung, năng động, khỏe mạnh, yêu thể thao, luôn tham gia trượt tuyết, bơi lội, hay chèo bè trên sông Missouri. Cindy luôn đứng đầu lớp, tham gia ban hợp xướng, chơi kèn clarinet và lúc nào cũng cười tươi."
Lời của phóng viên Annick Le Floc Hmoan, tạp chí Elle:
"Tôi rất muốn gặp cô, nhưng lúc này sức khỏe của tôi vô cùng tồi tệ…", Cindy Duehring đã viết thư thay cho buổi gặp mặt. Cô chỉ cách tôi vài bước, nhưng bị giam cầm trong căn phòng xanh, cửa sổ bị niêm kín. Cuộc gặp mặt là điều không thể, bởi nó sẽ là án tử với Cindy. Vì vậy, cô gửi những suy nghĩ của mình qua giấy. Jim, chồng cô, trở thành cầu nối. Cindy không thể gọi điện, không thể nhìn ánh sáng ban ngày, không thể xem truyền hình.
Mỗi yếu tố nhỏ như mùi nước hoa, một tia sáng hay âm thanh cũng có thể gây nguy hiểm cho sự sống của cô. Tuy vậy, từ trong căn phòng ngột ngạt ấy, cô vẫn nghiên cứu căn bệnh của mình và lên tiếng cảnh báo thế giới. Công trình của cô vừa nhận giải thưởng lớn, tương đương với giải Nobel. Cô là một người phụ nữ bình dị, thẳng thắn, vẫn giữ nụ cười dù bệnh tật. Nhưng bệnh gì? Đây không phải một căn bệnh hiếm gặp mà là kết quả của việc nhiễm độc thuốc diệt côn trùng cách đây 12 năm. Tai nạn này có thể xảy đến với bất kỳ ai.
Cơ thể tôi đã bị hóa chất ăn mòn
Cindy viết: "Tôi là người hướng ngoại, thích giao lưu, không thể gặp gỡ ai thật sự rất khó khăn. Nhưng việc cứ than vãn về hoàn cảnh của mình là vô ích. Tôi phải làm việc để tiếp cận mọi người." Mẹ Cindy, Jane, vẫn nhớ hình ảnh con gái mình, một cô gái trẻ trung, năng động, khỏe mạnh, yêu thể thao, luôn tham gia trượt tuyết, bơi lội, hay chèo bè trên sông Missouri. Cindy luôn đứng đầu lớp, tham gia ban hợp xướng, chơi kèn clarinet và lúc nào cũng cười tươi."

Căn phòng gần như vô trùng và đầy kim loại của Cindy
Cindy luôn tin rằng chất độc sẽ bị loại bỏ khỏi cơ thể và sức khỏe sẽ dần hồi phục. Vào tháng 6-1988, cô kết hôn với Jim. Cả hai dự định tổ chức một lễ cưới trọng đại tại nhà thờ Luther ở Williston, nơi Jim là mục sư. Tuy nhiên, vào phút chót, họ nhận được thông báo rằng hóa chất sẽ được rải khắp thành phố để tiêu diệt muỗi, đe dọa đến tính mạng Cindy. Kết quả là, lễ cưới đã được tổ chức ở Bismarck và Cindy phải mang theo túi oxy để phòng ngừa mọi tình huống nguy hiểm có thể xảy ra.
Nhìn từ xa, ngôi nhà của vợ chồng Cindy trông giống như bao ngôi nhà bình thường khác ở Bắc Dakota. Nằm trên sườn đồi, xung quanh là đồng cỏ bao la, có một hàng rào bao quanh, cách Williston 30 km. Ngôi nhà được xây dựng hoàn toàn bằng vật liệu không gây hại: gỗ sồi, sơn đặc biệt, bàn kính, màn cửa từ vải hữu cơ, không có thảm sàn, thay vào đó là những tấm gạch sứ.
Trong mỗi phòng, một chiếc máy kêu ro ro để lọc không khí liên tục. Tủ lạnh dùng để bảo quản thực phẩm không chứa hóa chất. Căn phòng của Cindy giống như một nơi trong phim khoa học viễn tưởng. Cô gọi nó là “lá phổi thép”. Cửa sổ duy nhất được bọc kín bằng giấy nhôm và kính, phòng hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài.
Trên sàn là những chiếc thùng kim loại lớn, chứa đầy sách báo và ghi chép công việc của Cindy. Cô thận trọng đến mức vì mực có thể gây ra cơn cấp phát nguy hiểm. Cindy chia sẻ: “Nghiên cứu về những chất gây ô nhiễm hóa học đã trở thành niềm đam mê của tôi. Đó là con đường thoát khỏi đau đớn, là cách tôi có thể giúp đỡ người khác và tìm thấy ý nghĩa trong cuộc sống.”
Khi mới bị bệnh, Cindy nhờ một nhà nghiên cứu tìm kiếm tài liệu trong các thư viện y khoa về những gì cô đang trải qua. Hầu như không có tài liệu nào liên quan. Cô phải đối chiếu nhiều nguồn khác nhau, thu thập những nghiên cứu về chất độc thần kinh và các bệnh lý mà chúng gây ra. Cindy làm việc không ngừng nghỉ và trở thành chuyên gia về vấn đề này.
Cô nhận được rất nhiều thư từ những người cùng hoàn cảnh. “Tôi cứ nghĩ mình là người duy nhất, nhưng hóa ra có rất nhiều người khác cũng chịu đựng nỗi đau giống tôi. Tôi quyết định thành lập Hiệp hội EARN (Mạng Nghiên cứu Tiếp Cận Môi Trường) để cung cấp thông tin về y học và pháp lý cho những người cần!”
Theo Cindy, mỗi năm có đến 1.500 hóa chất mới được tung ra thị trường, nhưng chỉ có 10 hóa chất được thử nghiệm. Một nghiên cứu gần đây cho thấy có 11 triệu người Mỹ mắc bệnh mỗi ngày do nhạy cảm với các chất ô nhiễm hóa học. Mới cưới chưa lâu, Cindy nhận ra sức khỏe của mình không hề cải thiện mà còn xấu đi. Năm 1989, cô suýt chết vì không khí bên ngoài gây viêm phế quản nghiêm trọng. Cindy buộc phải ẩn mình trong nhà, không dám ra ngoài. Cô chỉ còn chiếc điện thoại như cầu nối với thế giới bên ngoài. Nhưng đáng tiếc, vài tháng sau, cô phải cắt đứt sợi dây liên lạc duy nhất ấy.

Cindy và Jim, bức ảnh hiếm hoi chụp vào năm 1996
Cơn đau ngày càng làm suy kiệt cuộc sống của Cindy. “Mỗi sáng thức dậy, tôi cảm thấy run rẩy và buồn nôn, kèm theo cơn đau dữ dội, thị lực mờ và cảm giác như bị đánh đập do những cơn ngập máu trong giấc ngủ. Nhưng tôi buộc phải ngồi dậy, nếu không mọi thứ sẽ còn tồi tệ hơn. Tôi uống nước cất và nước cam, và dần dần cơn run qua đi. Tôi đọc tạp chí trong khi chuẩn bị bữa sáng. Một số ngày tôi có thể làm việc, đọc sách và viết liên tục 8-10 giờ.”
Cindy đặt mọi hy vọng vào một loại dược phẩm mới, dù không thể giúp cô hồi phục hoàn toàn, ít nhất cũng giảm bớt những cơn cấp phát ngày càng trở nên khó chịu. Trước ngôi nhà màu xanh dương, trên sườn đồi, có hai chiếc ghế trong vườn nhìn ra cảnh vật bao la. Thỉnh thoảng, Jim ngồi đó, ngắm nhìn hồ nước xanh dưới xa. Cạnh ông, chiếc ghế trống vẫn vang vọng tiếng cười rạng rỡ của Cindy. Cô qua đời vào ngày 29 tháng 6 năm 1999, chưa đầy hai tháng nữa là tròn 37 tuổi.
Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết!
Nguồn: Kim Ngà
Ảnh: Rightlivelihood
