VTV.vn - Kỷ nguyên của "Digital Afterlife" với AI tái tạo những người đã khuất đang đến gần. Liệu đây là một phép màu đầy nhân văn hay một thử thách nguy hiểm đối với dữ liệu và đạo đức?
"Digital Afterlife" – Khi cái chết không còn là sự kết thúc vĩnh viễn
Trước kia, cái chết là điểm dừng không thể tránh khỏi, nhưng giờ đây, với sự tiến bộ mạnh mẽ của trí tuệ nhân tạo, con người đang dần dần mường tượng một viễn cảnh táo bạo: liệu cái chết có thực sự là dấu chấm hết khi dữ liệu số và AI có thể "hồi sinh" chúng ta theo cách thức riêng biệt?
Khái niệm "Digital Afterlife", hay cuộc sống kỹ thuật số sau cái chết, không còn là một ảo tưởng trong các bộ phim như Black Mirror nữa, mà đang dần hiện thực hóa trong các phòng thí nghiệm công nghệ. Các công ty như Replika, HereAfter AI và StoryFile đang phát triển các chatbot có thể giao tiếp như người thân đã khuất, được huấn luyện từ dữ liệu giọng nói, hình ảnh, video, bài viết, thậm chí là... meme của chính họ.
Một bước tiến đáng kinh ngạc hay chỉ là chiêu trò cảm xúc?
Về mặt kỹ thuật, việc tạo ra một bản sao số từ dữ liệu của người dùng không còn quá mới mẻ. AI tái tạo giọng nói, công nghệ deepfake video, hay máy học dự đoán phản ứng cá nhân đã có mặt trên thị trường. Khi có đủ dữ liệu, những công cụ như , Claude hay các mô hình chuyên biệt hoàn toàn có thể "tạo ra" một phiên bản "sống" của người đã khuất. Theo một số chuyên gia, đây là một bước tiến mang tính nhân văn. "Thay vì sống trong nỗi ám ảnh của sự mất mát, bạn có thể nói lời tạm biệt từ từ, hoặc đơn giản là tiếp tục trò chuyện với người thân yêu thêm một thời gian nữa," chuyên gia AI John Mallory cho biết.
Tuy nhiên, một số người lại lo ngại rằng chính khả năng quá mạnh mẽ của công nghệ mới là mối nguy hiểm. Việc tạo ra những phiên bản số của người đã khuất có thể khiến chúng ta sống mãi trong quá khứ, không thể thoát ra và bước tiếp trong hiện tại.

(Liệu nếu chúng ta được "hồi sinh" sau khi qua đời, có phải chúng ta vẫn đang sống, hay chỉ là một sự tiếp tục do máy móc mang lại?)
Từ góc độ tâm lý học, griefbots – những chatbot mô phỏng người thân đã khuất – không chỉ là sản phẩm công nghệ mà còn là một hình thức "liệu pháp cảm xúc" hiện đại. Trong một nghiên cứu tại Đại học Stanford, những người tiếp xúc với griefbot của người đã mất có xu hướng vượt qua nỗi đau nhanh chóng hơn và cảm thấy yên tâm hơn khi được nghe lại giọng nói của người họ yêu quý. Một số ứng dụng trong Digital Afterlife còn giúp lưu trữ những kỷ niệm gia đình dưới dạng các cuộc phỏng vấn, để các thế hệ sau có thể nghe lại câu chuyện từ ông bà bằng chính giọng nói của họ.
Tuy nhiên, các chuyên gia cũng cảnh báo rằng nếu lạm dụng những bản sao này, người sử dụng có thể rơi vào hội chứng lệ thuộc cảm xúc kỹ thuật số – khi trở nên "nghiện" việc trò chuyện với bản sao, thay vì đối mặt với thực tại và hồi phục tinh thần theo cách tự nhiên.
Liệu có nên "hồi sinh" người đã khuất khi không có sự đồng ý?
Một trong những câu hỏi lớn xoay quanh Digital Afterlife là: Ai có quyền quyết định việc tạo bản sao kỹ thuật số của một người đã qua đời? Ở nhiều quốc gia, pháp luật hiện tại chưa có quy định rõ ràng về vấn đề này, dẫn đến nguy cơ: nếu một người qua đời mà không để lại chỉ dẫn cụ thể, gia đình hoặc thậm chí là các công ty công nghệ có thể "tái tạo" họ mà không cần sự đồng thuận nào.

(Việc hồi sinh người đã mất liệu có xâm phạm các chuẩn mực đạo đức của nhân loại?)
Tiến sĩ Hannah Greaves – chuyên gia về đạo đức số tại Đại học Oxford – cảnh báo: "Chúng ta đang tiến vào một kỷ nguyên mà con người không còn nắm quyền kiểm soát cái chết của mình. Ý nghĩa của sự yên nghỉ trở nên mơ hồ khi chúng ta có thể bị ‘triệu hồi’ kỹ thuật số vào bất kỳ lúc nào."
Vùng xám của dữ liệu cá nhân sau khi qua đời
Câu chuyện không chỉ xoay quanh đạo đức mà còn liên quan đến những vấn đề pháp lý phức tạp của Digital Afterlife. Dữ liệu cá nhân – bao gồm tin nhắn, giọng nói, hình ảnh – thuộc về người đã khuất, nhưng khi họ qua đời, dữ liệu đó trở thành "vật thể vô chủ". Vậy ai sẽ sở hữu những dữ liệu này? Gia đình? Công ty công nghệ? Hay chính phủ? Liệu những bản sao kỹ thuật số có thể được coi là tài sản thừa kế không? Và nếu một bản sao AI phát ngôn điều gì đó gây tranh cãi, ai sẽ là người chịu trách nhiệm?
Góc nhìn văn hóa và tâm linh: Không phải ai cũng mong muốn ‘sống lại’
Việc hồi sinh người đã khuất dưới dạng kỹ thuật số đối diện với nhiều rào cản văn hóa và tôn giáo. Ở nhiều quốc gia Á Đông như Việt Nam, Trung Quốc, Nhật Bản, sự yên nghỉ của người đã khuất được coi là thiêng liêng. Việc tạo ra một ‘bản sao sống’ có thể bị xem là xúc phạm vong linh, trái với những phong tục cúng bái truyền thống. Tuy nhiên, một bộ phận giới trẻ lại nhìn nhận griefbots như một phương tiện hiện đại để giữ gìn ký ức và thể hiện tình cảm. “Nếu tôi có thể nghe lại giọng của mẹ tôi mỗi sáng qua loa thông minh, tôi sẽ làm, miễn là điều đó khiến tôi hạnh phúc,” một người dùng mạng xã hội chia sẻ.
Góc nhìn triết học – Bất tử nhưng liệu có thực sự sống?
Từ thời cổ đại Hy Lạp, con người đã khao khát sự bất tử, nhưng các nhà triết học như Socrates hay Heidegger lại đặt câu hỏi về giá trị của một sự tồn tại không có cái chết. Sự kết thúc là một phần tất yếu trong hành trình sống, như đoạn kết của một bản nhạc. Một bản sao AI có thể học cách phản hồi giống bạn, nhưng liệu nó có “ý thức” về chính mình hay không?
Triết gia công nghệ Luciano Floridi gọi đây là "bản thể số phi nhân tính" – một hình thức dữ liệu không có chủ thể thật sự đứng sau. Nói một cách khác, một griefbot chỉ là vỏ ngôn ngữ, không có linh hồn, dù nó có thể nói câu “Mẹ ơi, con nhớ mẹ” một cách trôi chảy đến mức nào. Liệu chúng ta đang duy trì sự sống, hay chỉ là duy trì ảo ảnh của sự sống?
Hãy tưởng tượng một thế giới nơi không ai thực sự "biến mất". Trẻ em có thể nhắn tin hỏi ông cố đã qua đời cách đây 70 năm về bài tập. Doanh nhân có thể hỏi "bản sao" của Steve Jobs về cách thuyết trình. Thậm chí bạn có thể phải đối mặt với phiên bản AI của chính mình – thông minh hơn, giao tiếp lưu loát hơn, không mệt mỏi và... không bao giờ đòi tăng lương.
Khi AI trở thành kho lưu trữ ký ức nhân loại, liệu thế giới có rơi vào tình trạng "quá tải ký ức"? Liệu chúng ta có thể yêu một người mới khi bản sao của người cũ vẫn gửi tin nhắn “Anh nhớ em mỗi tối” đều đặn từ server? Tóm lại, Digital Afterlife mở ra một thế giới đầy hứa hẹn – nơi con người có thể lưu giữ tình cảm, tiếp tục câu chuyện hoặc đơn giản là trì hoãn nỗi đau chia ly. Nhưng nó cũng đối diện với một sự thật nghịch lý: Đôi khi, việc biết quên lại là cách sống khỏe mạnh hơn.
Sự bất tử – dù là dưới hình thức sinh học hay kỹ thuật số – không phải lúc nào cũng là điều tốt. Vì nếu không còn cái chết, liệu ta có còn sống đúng nghĩa? Và trước khi bạn tải bộ nhớ lên mây, hãy tự hỏi: Liệu bản sao của bạn có khiến bạn tự hào, hay chỉ là một "bóng ma kỹ thuật số" sống thay bạn?
