Mở bài ấn tượng cho tác phẩm Người Lái Đò Sông Đà không chỉ giúp thu hút sự chú ý của người chấm mà còn thể hiện sự hiểu biết sâu sắc về phong cách độc đáo của Nguyễn Tuân. Bài viết này sẽ cung cấp nhiều mẫu mở bài từ cơ bản đến nâng cao, giúp bạn tự tin đạt điểm cao nhất.
1. Thông tin về tác phẩm
Tên tác phẩm: Người lái đò sông Đà.
Tác giả: Nguyễn Tuân (1910 - 1987).
Năm sáng tác: 1958.
Thuộc tập: Tùy bút "Sông Đà" (xuất bản năm 1960).
Hoàn cảnh sáng tác: Chuyến đi thực tế dài ngày của Nguyễn Tuân đến vùng cao Tây Bắc trong thời kỳ xây dựng Chủ nghĩa xã hội ở miền Bắc đã mang lại tác phẩm này. Tác giả đi tìm chất thơ trong cuộc sống mới, đồng thời khám phá "thứ vàng mười" của thiên nhiên và những con người lao động với tâm hồn đã trải qua thử thách.
2. Mở bài Người lái đò sông Đà trực tiếp ngắn gọn
Kiểu mở bài này rất thích hợp khi bạn muốn đi thẳng vào vấn đề, tiết kiệm thời gian mà vẫn đảm bảo các điểm chính được trình bày đầy đủ, đặc biệt trong các bài thi cần sự ngắn gọn.
Nguyễn Tuân là một nghệ sĩ bậc thầy trong việc sử dụng ngôn từ, suốt đời ông tìm kiếm cái đẹp. Tùy bút "Người lái đò sông Đà" là kết quả của chuyến thực tế Tây Bắc năm 1958, và là minh chứng hoàn hảo cho phong cách của ông. Qua tác phẩm, tác giả không chỉ khắc họa vẻ đẹp vừa mãnh liệt vừa thơ mộng của sông Đà mà còn tôn vinh sự dũng cảm, trí tuệ của người lao động trong thiên nhiên hùng vĩ.
"Người lái đò sông Đà" được sáng tác sau chuyến đi thực tế đến Tây Bắc năm 1958 và là một trong những tác phẩm xuất sắc nhất của Nguyễn Tuân. Tác phẩm thể hiện sự thay đổi trong tư tưởng nghệ thuật của ông, khi ông tìm kiếm vẻ đẹp đã được tôi luyện qua thử thách ở những con người lao động bình dị. Chính từ đó, ông dựng nên bức tranh thiên nhiên sông Đà hùng vĩ và hình tượng người lái đò đầy bản lĩnh.
Nguyễn Tuân được biết đến như một "người thợ rèn ngôn từ" với những trang văn đầy sức tạo hình. Với tác phẩm "Người lái đò sông Đà" (1960), ông mở ra cho người đọc cái nhìn toàn diện về con sông biên giới phía Bắc: vừa hung bạo lại vừa thơ mộng. Đồng thời, ông cũng khẳng định phẩm chất nghệ sĩ trong công việc chèo lái đầy thử thách của người lao động nơi đây.
Tác phẩm "Người lái đò sông Đà" là sản phẩm của tình yêu thiên nhiên và con người Tây Bắc của Nguyễn Tuân, được viết sau chuyến đi thực tế vào năm 1958. Bằng tài năng và vốn hiểu biết uyên bác, ông đã miêu tả sự đối lập thú vị giữa thiên nhiên dữ dội và vẻ đẹp bình dị, mạnh mẽ của người lái đò. Đây là một tác phẩm tiêu biểu trong tập tùy bút "Sông Đà" cũng như trong sự nghiệp sáng tác của ông.
Khi nhắc đến Nguyễn Tuân, người ta nghĩ ngay đến một nghệ sĩ độc đáo, luôn nhìn nhận thế giới qua lăng kính văn hóa và thẩm mỹ. Tùy bút "Người lái đò sông Đà" là dấu ấn đậm nét trong hành trình tìm kiếm vẻ đẹp đất nước và con người Tây Bắc những năm đầu xây dựng Xã hội chủ nghĩa. Câu chuyện không chỉ khắc họa một Đà giang hiểm trở mà còn tôn vinh trí tuệ và lòng dũng cảm của người lái đò vượt qua dòng thác dữ.
3. Mở bài Người lái đò sông Đà gián tiếp
Nghệ thuật không bao giờ chấp nhận sự tầm thường, và Nguyễn Tuân là một nghệ sĩ suốt đời đi tìm cái mới mẻ và cái đẹp độc đáo. Trước cách mạng, ông tìm kiếm vẻ đẹp của quá khứ, nhưng sau năm 1945, ông khám phá "thứ vàng mười đã qua thử lửa" trong thực tại cuộc sống. Tùy bút "Người lái đò sông Đà" (1960) là kết quả của hành trình ấy, nơi thiên nhiên Tây Bắc hùng vĩ và vẻ đẹp của con người lao động được thể hiện sinh động qua những trang văn đầy tài hoa.
Thi ca và nhạc họa đã miêu tả biết bao dòng sông, từ dòng sông Đuống trong thơ Hoàng Cầm đến sông Hương trong thơ Huế. Nhưng với Nguyễn Tuân trong "Người lái đò sông Đà", người đọc mới thực sự cảm nhận một dòng sông có cá tính, có tâm hồn. Lúc thì hung bạo như một kẻ thù, lúc lại dịu dàng như một áng tóc trữ tình. Cũng qua đó, nhà văn không chỉ ca ngợi vẻ đẹp đất nước mà còn khắc họa chất nghệ sĩ trong những người lao động bình dị nơi Tây Bắc.
Với Nguyễn Tuân, cái đẹp không chỉ tồn tại trong những hình ảnh thơ mộng mà còn có mặt ngay trong sự dữ dội của cuộc sống và tài năng của con người. Trong chuyến thực tế Tây Bắc năm 1958, ông tìm thấy một "vị chúa tể" của thác ghềnh là sông Đà và một "nghệ sĩ" là người lái đò. "Người lái đò sông Đà" không chỉ là bức tranh thiên nhiên kỳ vĩ mà còn là bản anh hùng ca ca ngợi trí tuệ và bản lĩnh con người trong việc chinh phục tự nhiên để xây dựng cuộc sống mới.
Có một nhà văn từng nói: "Văn chương cần sự độc đáo như con người cần hơi thở". Đó chính là Nguyễn Tuân, người nghệ sĩ luôn nhìn thế giới qua lăng kính của văn hóa và thẩm mỹ. Tùy bút "Người lái đò sông Đà" không chỉ ghi lại một chuyến đi thực tế đơn giản vào năm 1958, mà là hành trình tìm kiếm vẻ đẹp đỉnh cao. Dòng sông Đà không còn là một vật thể vô tri mà trở thành một thực thể sống động, tạo nền cho sự tỏa sáng của "chất vàng mười" nơi người lái đò.
Trong sự tương phản giữa thiên nhiên bao la và con người nhỏ bé, Nguyễn Tuân đã phát hiện ra một điều sâu sắc: con người không hề yếu thế mà thực sự là chủ thể làm chủ thiên nhiên. Trong tùy bút "Người lái đò sông Đà" – kết quả của chuyến đi thực tế Tây Bắc năm 1958 – ông đã xây dựng một cuộc chiến không cân sức giữa con sông Đà đầy hiểm nguy và người lái đò đơn độc, với cán chèo làm vũ khí. Từ đó, ông khẳng định: tài năng không chỉ là thuộc về nghệ sĩ mà còn nằm trong đôi bàn tay và trí óc của những người lao động bình thường.
4. Mở bài cho bài viết về Người lái đò sông Đà dành cho học sinh giỏi.
Đối với học sinh giỏi, việc khai thác các quy tắc của văn chương sẽ giúp bài viết có chiều sâu và sự thấu hiểu tốt hơn:
Nhà văn Nga Leonov đã khẳng định: "Mỗi tác phẩm là một phát minh về hình thức và một khám phá về nội dung". Với Nguyễn Tuân, con người luôn tìm kiếm cái đẹp, mỗi trang văn của ông chính là một cuộc hành trình độc đáo để khẳng định cái tôi duy mỹ. Tùy bút "Người lái đò sông Đà" không chỉ là kết quả của chuyến đi Tây Bắc năm 1958, mà còn là đỉnh cao của phong cách nghệ thuật tài hoa và uyên bác. Ở đó, Nguyễn Tuân đã khéo léo vận dụng tri thức từ nhiều ngành nghệ thuật để vẽ nên vẻ đẹp đối cực của sông Đà: một thực thể sống động với hình ảnh vừa "hung bạo" vừa "trữ tình", đồng thời tôn vinh con người như một nghệ sĩ trên "chiến trường" mưu sinh của chính mình.
Trước Cách mạng tháng Tám, Nguyễn Tuân tìm về quá khứ để gìn giữ "vang bóng một thời", nhưng sau năm 1945, ông lại tìm kiếm "thứ vàng mười đã qua thử lửa" ngay trong thực tại của công cuộc xây dựng xã hội chủ nghĩa. Tùy bút "Người lái đò sông Đà" là một trong những tác phẩm tinh túy nhất trong tập "Sông Đà" (1960). Với phong cách viết đậm chất điện ảnh và hội họa, ông đã thực hiện một cuộc hành trình vào sâu trong lòng Tây Bắc, để phát hiện ra rằng bản anh hùng ca lớn nhất không phải là ở những nơi xa xôi, mà là ở cuộc giao tranh giữa trí tuệ con người và sự dữ dội của thiên nhiên vùng biên ải.
Đọc "Người lái đò sông Đà", ta như đang thưởng thức một bản giao hưởng với những nốt thăng đầy kịch tính và những nốt trầm xao xuyến. Nguyễn Tuân, bằng sự uyên bác của một trí thức bậc thầy, đã huy động các yếu tố lịch sử, địa lý, võ thuật và điện ảnh để vẽ lại hình ảnh dòng sông Đà qua hai bản thể: một con quái vật đá hung dữ và một mỹ nhân duyên dáng như dải lụa mây trời. Giữa thiên nhiên vừa dữ dội, vừa thơ mộng đó, người lái đò vượt thác hiện lên như chứng nhân cho sức mạnh và vẻ đẹp trí tuệ của con người. Tác phẩm không chỉ là một áng văn xuôi hiện đại mà còn là lời ngợi ca tình yêu sâu sắc của tác giả đối với vùng đất và con người Tây Bắc hùng vĩ.
Trong nghệ thuật của Nguyễn Tuân, sự vật luôn được quan sát dưới góc độ văn hóa và thẩm mỹ. Đến với "Người lái đò sông Đà", dòng sông không còn là một thực thể địa lý đơn thuần mà đã được ông nhân hóa thành một "nhân vật" với diện mạo, tính cách và tâm lý phức tạp. Dưới ngòi bút của bậc thầy ngôn từ, sông Đà hiện lên vừa là kẻ thù đáng gờm của con người, vừa là người bạn thân thiết. Qua cuộc đối đầu nghẹt thở trên thạch trận, Nguyễn Tuân đã khéo léo lồng ghép triết lý nhân sinh sâu sắc: vẻ đẹp của con người chỉ thực sự tỏa sáng khi họ vượt qua thử thách và làm chủ vận mệnh của chính mình.
Có nhận xét cho rằng: "Nguyễn Tuân là người thợ rèn ngôn từ, mỗi chữ ông viết ra đều mang đậm dấu ấn văn hóa". Câu nói này càng đúng khi nhìn vào tác phẩm "Người lái đò sông Đà". Đây là sự chuyển mình mạnh mẽ của cái tôi Nguyễn Tuân: từ lữ hành đơn độc trở thành đồng hành cùng nhân dân trong công cuộc xây dựng đất nước. Với lối viết "ngông" đầy trí tuệ, ông đã vẽ nên bức tranh sông Đà kỳ vĩ, làm nền cho hình tượng người lái đò – một biểu tượng cho vẻ đẹp "vàng mười" của người lao động mới: giản dị mà phi thường, mộc mạc mà đầy nghệ sĩ.
5. Những điều cần chú ý khi viết mở bài
Một mở bài tốt không chỉ đòi hỏi cảm xúc mà còn phải tuân thủ những nguyên tắc cơ bản:
- Tránh sao chép đề bài: Cần thể hiện lại yêu cầu của đề bài bằng lời văn riêng của mình.
- Đảm bảo độ dài phù hợp: Mở bài chỉ nên viết từ 5 đến 7 câu, không nên quá dài để tránh làm loãng nội dung.
- Tính thống nhất: Mở bài phải nêu đúng vấn đề mà thân bài sẽ phát triển và làm rõ.
6. Những câu hỏi thường gặp liên quan
Thế nào là mở bài trực tiếp và mở bài gián tiếp?
Nếu bạn có khả năng ngôn ngữ tốt và muốn gây ấn tượng mạnh, hãy chọn cách mở bài gián tiếp. Còn nếu thời gian hạn chế, mở bài trực tiếp sẽ là lựa chọn an toàn nhất!
Có thể dùng máy tính để luyện viết mở bài không?
Hoàn toàn có thể! Việc sử dụng các phần mềm soạn thảo trên máy tính sẽ giúp bạn dễ dàng điều chỉnh và thay đổi cấu trúc mở bài cho đến khi cảm thấy hài lòng nhất.
Hy vọng rằng những mẫu mở bài về "Người lái đò sông Đà" sẽ giúp bạn có được phần khởi đầu thật ấn tượng. Chúc bạn đạt được kết quả cao trong kỳ thi! Cảm ơn bạn đã theo dõi!
