Mình chia sẻ những thông tin thu thập được về tình hình kinh doanh của Kodak, đặc biệt là từ khi tập đoàn này đệ đơn xin bảo hộ phá sản theo chương 11 luật phá sản Mỹ vào tháng 1/2012 cho đến nay. Lý do là gần đây trên mạng xã hội, một bức hình quảng cáo của Kodak đã được chia sẻ rất nhiều và hầu hết đều khen ngợi chiến lược truyền thông của họ. Bức hình quảng cáo này mình đã đặt ở phần cover. Cụ thể, doanh thu năm 2023 của Fujifilm đạt 21.16 tỷ USD, trong khi Kodak chỉ đạt 1.12 tỷ USD. Tuy nhiên, dù là một tập đoàn có giá trị vốn hóa chỉ 535 triệu USD, doanh thu 1 tỷ USD vẫn là thành tích đáng nể của một thương hiệu mà nhiều người nghĩ rằng đã bị lãng quên.
Tạm thời bỏ qua việc các giám đốc Kodak đã quá tự tin vào thị trường phim nhựa phục vụ nhiếp ảnh và điện ảnh, dẫn đến việc họ bỏ qua sự phát triển của công nghệ máy ảnh số, khiến công ty rơi vào tình trạng phá sản.

Câu chuyện về Kodak đã được kể lại nhiều lần trong suốt 12 năm qua, mỗi người kể theo cách riêng, nhưng thông điệp chung vẫn là, Kodak đã đánh giá quá thấp tiềm năng của nhiếp ảnh số và công nghệ máy ảnh điện tử, và sự tự mãn với vị thế dẫn đầu cùng nỗi sợ thay đổi đã khiến họ phải đối mặt với sự sụp đổ.
Tuy nhiên, đến năm 2011, tình trạng tài chính của Kodak bắt đầu gặp khó khăn, khi khoản tiền mặt phục vụ cho hoạt động của tập đoàn dần cạn kiệt. Từ mức 1.6 tỷ USD vào năm 2001, số tiền này giảm xuống còn 957 triệu USD vào năm 2011. Hệ quả, vào tháng 1/2012, Kodak phải nộp đơn xin bảo vệ phá sản và nhận khoản tín dụng 950 triệu USD từ Citigroup để duy trì hoạt động. Theo thỏa thuận bảo vệ phá sản, Kodak phải có kế hoạch tái cơ cấu rõ ràng trước ngày 15/2/2013 để có thể tiếp tục hoạt động kinh doanh. Khi đó, Kodak còn nợ 6.75 tỷ USD, và quá trình bảo vệ phá sản giúp họ xóa bỏ khoản nợ lên tới 4.1 tỷ USD. Tuy nhiên, họ vẫn còn khoản nợ 2.5 tỷ USD. Ban đầu, Kodak dự tính sẽ bán toàn bộ tài sản và sở hữu trí tuệ của mình để trả nợ. Họ kỳ vọng những tài sản liên quan đến công nghệ máy ảnh số sẽ thu về khoảng 2 tỷ USD, nhưng thực tế chỉ thu được 527 triệu USD. Phần lớn khoản nợ còn lại thuộc về quỹ lương hưu UK Kodak Pension Plan, chủ nợ của các nhân viên Kodak. Cuối cùng, Kodak buộc phải bán mảng hình ảnh và xử lý văn bản cho quỹ này với giá 650 triệu USD. May mắn thay, quỹ lương hưu đồng ý xóa khoản nợ còn lại là 2.1 tỷ USD. Sau đó, Kodak nhận được gói tín dụng 895 triệu USD từ JPMorgan Chase để tiếp tục hoạt động.
“Ưu tiên đầu tiên của tôi là dành thời gian lắng nghe ý kiến của nhân viên, khách hàng, đối tác và cổ đông. Điều này là một phần của quá trình đánh giá chi tiết về cách thức vận hành của chúng tôi, tiềm năng của thị trường và phương án để đạt được thành công.”
Theo Clarke, nguyên nhân khiến Kodak thất bại là vì không thể theo kịp sự thay đổi và phát triển của thị trường. Dù chính Kodak là người phát minh ra nhiếp ảnh số, nhưng họ lại không thể tận dụng nó để tạo ra lợi nhuận. Clarke không chấp nhận điều đó và muốn Kodak có thể sáng tạo và phát triển với tốc độ nhanh chóng. Vào thời điểm Kodak còn là một gã khổng lồ trị giá 30 tỷ USD, tập đoàn này trở nên cồng kềnh, ì ạch, chậm chạp, quan liêu và thiếu không gian để đổi mới sáng tạo.Chúng tôi đã trải qua một chặng đường dài từ một tập đoàn khổng lồ với 100.000 nhân viên, đến khi chỉ còn lại 8.000 nhân viên trên toàn cầu. Việc trở thành một công ty nhỏ hơn đã giúp chúng tôi vận hành nhanh chóng và linh hoạt, điều mà một tập đoàn lớn không thể thực hiện được. Đây chính là lợi thế cạnh tranh của chúng tôi. Bên cạnh đó, chúng tôi còn sở hữu một bộ sưu tập tài sản trí tuệ ấn tượng.Mặc dù Kodak đang trong quá trình bảo hộ phá sản và tái cơ cấu để tồn tại, các kỹ sư của công ty vẫn không ngừng làm việc và sáng tạo. Họ không có đủ nguồn vốn để sản xuất hàng loạt sản phẩm thương mại, nhưng vẫn giữ trong tay những tài sản giá trị. Một trong số đó là công nghệ in Stream Inkjet. Mặc dù Kodak không thành công trong cuộc đua máy ảnh số, nhưng công nghệ in và mực in của họ lại vô cùng xuất sắc. Tuy nhiên, vấn đề nằm ở chỗ, khi mà hầu hết mọi người đều có ít nhất một chiếc máy ảnh số – đơn giản nhất là điện thoại di động – thì nhu cầu về sản phẩm in ấn lại không còn được quan tâm như trước. Kodak nhận ra cơ hội mới ở một lĩnh vực khác. Dù đã từng tham gia thị trường in ấn công nghiệp và thương mại, nhưng họ không đầu tư đủ mạnh. Với công nghệ và kiến thức sẵn có, Kodak quyết định quay lại và tái cơ cấu, tập trung vào lĩnh vực in ấn công nghiệp phục vụ cho các doanh nghiệp lớn. Từ bao bì đến in ấn thương mại, với tốc độ in cao và sản lượng lớn, Kodak đã chọn thị trường này làm mục tiêu chiến lược.
Vào ngày 11/2/2013, trong khi còn đang xử lý quá trình bảo hộ phá sản, Kodak đã ra mắt cỗ máy in mới nhất của mình, Prosper 5000XLi. Đây là một cỗ máy in công nghiệp khổng lồ có thể in màu với tốc độ lên tới gần 200 mét giấy mỗi phút, tức là 90 triệu tờ A4 mỗi tháng. Để tối ưu hóa chi phí, máy cho phép điều chỉnh tốc độ in và màu sắc theo thời gian thực mà không cần dừng máy. Không chỉ có tốc độ ấn tượng, công nghệ mực nano particle mới của Kodak giúp tái tạo dải màu rộng hơn 30% so với công nghệ in offset truyền thống. Prosper 5000XLi trở thành sản phẩm mạnh nhất trên thị trường. Kodak không chỉ muốn tham gia vào ngành in ấn công nghiệp mà còn mong muốn thống trị nó. Đến tháng 6/2014, Prosper 6000 ra mắt với tốc độ in lên tới 300 mét giấy mỗi phút, mực khô nhanh hơn và chi phí chỉ khoảng 0,0005 USD cho mỗi tờ A4. Sau đó, Prosper 6000C và Prosper 6000P lần lượt ra đời dành cho in ấn thương mại và báo chí. Năm 2022, Kodak tiếp tục gây ấn tượng với Prosper 7000, cỗ máy in thương mại nhanh nhất thế giới, với tốc độ lên tới 410 mét giấy mỗi phút.
Trong lĩnh vực sản phẩm tiêu dùng, CEO Clarke vẫn tin rằng nhiếp ảnh và điện ảnh phim có thể hồi sinh. Mặc dù vào thời điểm đó, nhiều người đã cười nhạo khi ông đưa ra dự đoán rằng nhiếp ảnh phim sẽ trở lại, nhưng Kodak đã không ngồi chờ dự báo này trở thành hiện thực. Thực tế, công ty đã chủ động thực hiện các nỗ lực nhằm đảm bảo điều đó xảy ra, nhất là khi xu hướng hoài cổ đã giúp các sản phẩm như vinyl và cassette phục hồi doanh số trong những năm gần đây. Chính ông Clarke đã dẫn dắt các nỗ lực hợp tác với các đạo diễn tài ba ở Hollywood, từ Quentin Tarantino, Martin Scorsese đến J.J. Abram, để bảo vệ vị thế của phim nhựa trước sự cạnh tranh từ các cảm biến số với cấu hình mạnh mẽ. Bộ phim Oppenheimer, đoạt 7 giải Oscar của Christopher Nolan, đã được quay bằng phim 65mm của Kodak. Cùng với các sự hợp tác này, những đạo diễn danh tiếng ở Hollywood cũng không ngần ngại bảo chứng cho chất lượng của phim nhựa Kodak.
Năm 2016, Kodak đã không chỉ tạo dấu ấn trong ngành in ấn thương mại mà còn góp phần tái sinh nhiếp ảnh và điện ảnh phim, tạo cơ hội cho cả những người yêu thích nhiếp ảnh lẫn các chuyên gia trong ngành. Đây là năm Kodak công bố báo cáo tài chính với lợi nhuận đầu tiên sau 3 năm kể từ khi thoát khỏi tình trạng phá sản. Vào ngày 20/2/2019, nhiệm vụ phục hưng Kodak được hoàn thành xuất sắc và Jeff Clarke đã tuyên bố từ chức.