Các chuyên gia khoa học đã đưa ra cảnh báo về những mối nguy hiểm từ các chòm sao vệ tinh, không chỉ gây cản trở cho việc quan sát thiên văn mà còn có khả năng gây nhiễu loạn tín hiệu vô tuyến và làm suy yếu tầng ozone khi chúng bốc cháy trong quá trình quay trở lại khí quyển Trái Đất.
Một nghiên cứu gần đây từ Đại học British Columbia đã cảnh báo rằng nguy cơ máy bay bị va chạm với các mảnh vỡ vũ trụ đang gia tăng, dù xác suất vẫn còn thấp. Tuy nhiên, nếu sự cố xảy ra, hậu quả có thể cực kỳ nghiêm trọng.
Các nhà nghiên cứu đã phân tích các mô hình lưu lượng hàng không toàn cầu và đối chiếu với quỹ đạo của các mảnh vỡ vũ trụ không kiểm soát khi chúng quay lại khí quyển. Kết quả cho thấy, gần các sân bay lớn, nguy cơ này là khoảng 0,8% mỗi năm. Dù con số này có vẻ nhỏ, nhưng tại các khu vực có mật độ hàng không cao như Đông Bắc Hoa Kỳ và Bắc Âu, tỷ lệ này có thể vượt quá 26% mỗi năm.

Nguy cơ này đang tăng cao do số lượng vật thể được phóng lên quỹ đạo ngày càng nhiều, bao gồm cả vệ tinh truyền thống và các chòm sao vệ tinh lớn như Starlink, cùng với các tầng tên lửa bị loại bỏ. Khi số lượng vật thể này tăng lên, khả năng xảy ra va chạm trên không cũng tăng theo khi chúng rơi trở lại Trái Đất. Các nhà khoa học đã cảnh báo về những rủi ro từ các chòm sao vệ tinh, không chỉ ảnh hưởng đến việc quan sát thiên văn mà còn có thể gây nhiễu tín hiệu vô tuyến và làm suy yếu tầng ozone khi chúng bốc cháy trong khí quyển.

Mặc dù đôi khi có thể dự đoán được thời điểm các mảnh vỡ tái nhập khí quyển, nhưng độ chính xác của các dự đoán này vẫn còn hạn chế. Các chuyên gia cho biết, ngay cả một mảnh vỡ chỉ nặng 1 gram cũng có thể gây thiệt hại nghiêm trọng nếu va vào kính chắn gió hoặc động cơ máy bay. Vì vậy, các kiểm soát viên không lưu thường phải đóng cửa không phận rộng lớn như một biện pháp phòng ngừa, dẫn đến sự gián đoạn đáng kể trong hoạt động hàng không.
Các nhà nghiên cứu nhấn mạnh sự cần thiết của các biện pháp nghiêm ngặt hơn để đảm bảo rằng vệ tinh và tên lửa trải qua quá trình tái nhập có kiểm soát, tốt nhất là tan rã trên các vùng biển xa xôi. Hiện tại, hơn 2.300 thân tên lửa lớn vẫn đang tồn tại trên quỹ đạo và phần lớn sẽ rơi xuống một cách không kiểm soát trong những thập kỷ tới. Nếu không cải thiện các phương pháp hạ quỹ đạo, việc đóng cửa không phận có thể trở thành một vấn đề thường xuyên trong tương lai.
