Nếu điều này trở thành sự thật trong đời chúng ta, việc vươn tới các vì sao sẽ không còn là điều viển vông như ta vẫn nghĩ.
Phản vật chất, hay còn gọi là "đối thủ" kỳ lạ của vật chất thông thường, chứa đựng năng lượng vô cùng lớn – vượt xa tất cả các loại nhiên liệu mà loài người từng chế tạo. Theo nghiên cứu từ Đại học UAE, chỉ một gram phản vật chất, cụ thể là antihydrogen, có thể tạo ra đủ năng lượng để phóng 23 tàu con thoi.
Để so sánh, phản ứng hủy diệt phản vật chất mang lại năng lượng mạnh gấp 10 tỷ lần so với quá trình đốt cháy hydro-oxy trong động cơ tên lửa, và mạnh gấp 300 lần các phản ứng nhiệt hạch trong lòng Mặt Trời. Với lực đẩy đạt tới 20 triệu mét/giây, các nhà khoa học tin rằng tên lửa phản vật chất không chỉ có thể khám phá Hệ Mặt Trời mà còn giúp chúng ta chinh phục các ngôi sao gần nhất trong một đời người.

Động cơ phản vật chất được kỳ vọng sẽ rút ngắn thời gian di chuyển trong Hệ Mặt Trời xuống chỉ còn vài ngày hoặc vài tuần. Tuy nhiên, giữa lý thuyết và thực tế vẫn còn một khoảng cách lớn với nhiều khó khăn về công nghệ và tài chính.
Một trong những thách thức lớn nhất là phản vật chất sẽ ngay lập tức bị tiêu diệt khi tiếp xúc với vật chất thông thường, điều này đòi hỏi hệ thống lưu trữ cực kỳ tinh vi. Hiện nay, thành tựu đáng kể nhất là giữ phản vật chất trong 16 phút tại CERN nhờ các trường điện từ mạnh, nhưng điều này vẫn chưa đủ để ứng dụng vào thực tế.
Chi phí sản xuất phản vật chất cũng là một rào cản lớn. CERN chỉ sản xuất được khoảng 10 nanogram mỗi năm, với chi phí lên tới hàng triệu đô la cho mỗi gram. Để tích trữ đủ nhiên liệu cho một tên lửa phản vật chất, cần phải có ngân sách khổng lồ và công nghệ sản xuất vượt xa hiện tại.
Mặc dù vậy, các nhà khoa học vẫn tin rằng những khó khăn này không phải là không thể vượt qua. Việc tiếp tục nghiên cứu và phát triển có thể sẽ giúp giải quyết những vấn đề liên quan đến lưu trữ và sản xuất phản vật chất. Nếu điều này trở thành hiện thực trong đời chúng ta, viễn cảnh chinh phục các vì sao sẽ không còn là điều quá xa vời như chúng ta tưởng.
