Sự việc xảy ra khi tôi đang ngồi trên máy bay. Điện thoại của tôi bỗng dưng gặp trục trặc. Và rồi nó... hoàn toàn tắt ngúm.

Cây bút Daisy Jones của tạp chí Vogue gặp phải một tình huống éo le: hỏng điện thoại ngay khi đang trên chuyến bay quốc tế. Những trải nghiệm sau đó đã giúp cô nhận ra những sự thật đáng sợ về chiếc điện thoại mà chúng ta luôn mang theo mỗi ngày. Đây là câu chuyện của Daisy Jones.
72 giờ không có điện thoại
Chuyện xảy ra khi tôi đang bay trên không. Điện thoại của tôi đột ngột hỏng hóc. Tôi vội vàng nhấn vào màn hình, nhưng chẳng có gì thay đổi. Thôi, tôi nghĩ, hãy bỏ điện thoại đi. Cuộc sống vẫn phải tiếp diễn.
Nhưng đó là trước khi tôi nhận ra thực tế. Không có điện thoại, tôi chẳng thể có thẻ lên máy bay, không truy cập được email, không có ứng dụng ngân hàng, không có danh bạ, không có bản đồ hay ứng dụng gọi xe, thậm chí không biết giờ là mấy. Không có điện thoại, tôi chẳng có gì cả. Và giờ tôi đang bay đến một đất nước xa lạ, chuẩn bị trải qua 72 giờ mà không có điện thoại.

12 giờ đầu tiên trôi qua trong sự bối rối. May mắn thay, tôi có người họ hàng đi cùng để liên lạc với đồng nghiệp, người đã vào hộp thư điện tử của tôi và tìm thấy thẻ lên máy bay.
Vì vậy, tôi biết chắc mình sẽ tìm cách trở về nhà. Sau đó, tôi đã mượn tiền từ nhiều nguồn khác nhau, nên về cơ bản là tôi ổn về mặt tài chính. Nhưng điều đáng lo là tôi vẫn không có điện thoại trong suốt 72 giờ tiếp theo. Đó sẽ là khoảng thời gian dài nhất tôi không có chiếc điện thoại này trong ít nhất một thập kỷ.
Và bất cứ ai đã từng mất điện thoại đều sẽ hiểu cảm giác đó, giống như bỏ thuốc lá, tôi chẳng biết phải làm gì với đôi tay của mình. Tôi thấy mình vô tình chạm vào không khí, chỉ để mơ màng cảm nhận một điều gì đó.
Các nghiên cứu gần đây cho thấy, trung bình mỗi người kiểm tra điện thoại 58 lần mỗi ngày và dành khoảng 4 giờ 37 phút lướt web, tương đương với một ngày mỗi tuần.
Vào đầu những năm 2010, khi iPhone bắt đầu phổ biến, mọi người vẫn còn cảm thấy e ngại khi sử dụng điện thoại thông minh. Tuy nhiên, trong những năm gần đây, các cuộc thảo luận về nghiện công nghệ đã giảm bớt. Không phải vì vấn đề này không còn nghiêm trọng, mà đơn giản là đã quá muộn.
Bây giờ, những đứa trẻ 10 tuổi đã sở hữu iPhone. Những chiếc điện thoại này đã trở thành người bạn đồng hành không thể thiếu. Việc cố gắng giảm bớt việc sử dụng điện thoại thông minh giống như cấm rượu bia vậy, đơn giản là không thể.
Quay lại chuyến bay, sau khi đã ổn định, tôi cố gắng thư giãn và tận hưởng thế giới không có điện thoại. Nhưng thực sự, nó rất khó chịu. Mỗi khi ở một mình, tôi có thói quen kiểm tra điện thoại, nhưng giờ tôi chỉ biết nhìn vào không gian vô cảm trước mắt.
Khi thấy điều gì đó thú vị, tôi không thể chụp ảnh, vì vậy tôi phải ghi nhớ nó trong đầu. Tôi không biết tình hình trên bản tin ra sao, cũng chẳng biết liệu có ai đang cố gắng liên lạc với tôi không. Cảm giác đó giống như một cơn ngứa khó chịu. Trước khi ngủ, tôi thường lướt Instagram, nhưng giờ tôi nhắm mắt lại và lướt qua những ký ức của chính mình trong tâm trí. Tôi không thể nghe podcast, nên chỉ biết ngồi đó với những suy nghĩ của mình.

Bạn đang bị mắc kẹt trong thế giới của điện thoại
Tuy nhiên, đến ngày thứ hai, tôi đã dần làm quen với sự thay đổi này. Thật bất ngờ khi cơ thể có thể thích nghi nhanh đến vậy, và chẳng bao lâu, tôi chấp nhận sự thật rằng mình phải tìm kiếm các hình thức giải trí mới như đọc sách, tham quan bảo tàng hay thưởng thức một đĩa dim sum đầy ắp.
Dù đây là một thời gian khám phá bản thân và học cách sống chậm rãi hơn, nhưng tôi vẫn nhớ chiếc điện thoại của mình. Một điều an ủi là về mặt thể chất và tinh thần, tôi vẫn có thể hoạt động bình thường mà không cần phải liên tục gắn bó với một thiết bị.
Điều đáng sợ hơn là cách bạn giao tiếp với thế giới xung quanh. Đây không phải là một thế giới được thiết kế cho cuộc sống không có điện thoại. Khi thiếu điện thoại, việc gọi taxi trở nên khó khăn, vì chúng chỉ có thể đón bạn ở những điểm cố định và hiếm hoi.
Bạn phải sử dụng bản đồ để tìm đường đến nơi nào đó. Bạn phải trả bằng tiền mặt. Thật đáng sợ khi nhận ra rằng cuộc sống hàng ngày của chúng ta phụ thuộc quá nhiều vào chiếc điện thoại nhỏ bé này. Nó có thể khiến chúng ta trở nên vô dụng bất cứ lúc nào, và điều này lại xảy ra quá thường xuyên.
Trên đường về nhà, tôi phải mua vé tàu giấy và nhớ lại tuyến đường ngắn nhất để về. Nó khiến tôi nhớ về những năm 90, khi mà mọi thứ vẫn còn đơn giản như vậy.
Sáng hôm sau, tôi đã mua ngay một chiếc iPhone và kết nối lại với thế giới. Trong suốt 72 giờ qua, tôi không hề có ý định giảm bớt thời gian sử dụng điện thoại. Trái lại, tôi càng muốn sử dụng nó nhiều hơn: lướt mạng, tìm kiếm mọi thứ trên Google. Tôi đã bỏ lỡ rất nhiều thông tin trong những ngày qua.
Những gì còn lại trong tôi là cảm giác lạ lùng về một thế giới rộng lớn hơn. Tôi nhận ra rằng, dù có cố gắng giảm bớt thời gian dùng điện thoại, tôi cũng không thể làm được. Và thực ra, chẳng ai trong chúng ta có thể. Chúng ta đã bị cuốn vào cuộc sống này, vĩnh viễn, mà không có cách nào dễ dàng để thoát ra.
