Anime đôi khi trở nên u ám và tàn nhẫn hơn cả phim người đóng. Dưới đây là 5 tác phẩm đen tối đến mức bạn khó có thể xem lại lần thứ hai.
Sức sáng tạo vô hạn của anime cho phép kể nên muôn vàn câu chuyện. Từ sự nhẹ nhàng trong My Neighbor Totoro đến bức tranh chiến tranh dữ dội ở Princess Mononoke, không có thể loại nào anime không chạm tới. Và trái với suy nghĩ rằng anime chỉ là “phim hoạt hình”, thể loại này hoàn toàn có thể u ám ngang với bất kỳ phim live-action nào.
Nhiều bộ phim hoạt hình thậm chí còn đi xa hơn giới hạn mà phần lớn phim người đóng dám thể hiện, mang đến những câu chuyện điện ảnh kịch tính đến mức có thể khiến người yêu phim thay đổi và mang vết thương tinh thần. Dẫu vẫn có những thông điệp sâu sắc, một số anime u ám tới mức việc xem lại lần hai gần như bất khả thi.
1. Grave of the Fireflies (1988)

Grave of the Fireflies của Isao Takahata là một bộ phim bi kịch lịch sử dựa trên câu chuyện bán tự truyện của Akiyuki Nosaka. Đây được xem là bộ phim đen tối nhất từng được Studio Ghibli phát hành, kể lại hành trình đầy bi thương của hai anh em mồ côi Seita và Setsuko trong Thế chiến thứ hai.
Bộ phim không né tránh việc mô tả sự hủy diệt mà chiến tranh gây ra cho dân thường, và cũng không ngần ngại phơi bày cái chết cùng sự mục ruỗng.
Tác phẩm chạm đến mức tăm tối tột cùng bởi nỗi ám ảnh về cái chết luôn bao trùm các nhân vật. Người xem biết rằng Seita và em gái cuối cùng sẽ chết, chỉ còn cách dõi theo với trái tim nặng trĩu. Đây thực sự là một bộ phim gây choáng, phơi bày hiện thực tàn nhẫn của Thế chiến thứ hai và sự vô cảm với tất cả, kể cả trẻ nhỏ. Một kiệt tác u uất mà hầu như không ai có thể xem lần thứ hai, bởi chỉ một lần cũng đủ để câu chuyện khắc sâu vào tâm trí mãi mãi.
2. Perfect Blue (1997)

Perfect Blue do Satoshi Kon đạo diễn, xoay quanh một cô gái trẻ tên Mima Kirigoe sau khi rút khỏi ngành công nghiệp thần tượng nhạc pop để theo đuổi con đường diễn xuất. Mọi chuyện tưởng như suôn sẻ, cho đến khi một kẻ rình rập không chấp nhận việc Mima từ bỏ hình tượng idol xuất hiện, khiến sự nghiệp diễn xuất của cô dần trở nên tăm tối.
Sự u ám của Perfect Blue không nằm ở kẻ bám đuôi hay các vụ giết người, mà xuất phát từ những sang chấn tâm lý mà Mima phải đối mặt. Điều đó thể hiện rõ qua cảnh gây sốc với phần mô tả chi tiết việc nhân vật Mima thủ vai bị tấn công tình dục. Dù chỉ là diễn xuất, khoảnh khắc ấy vẫn khiến cô suy sụp hoàn toàn. Đây là bước ngoặt đầu tiên đánh dấu sự rạn nứt tâm lý vì áp lực, và cảnh phim chân thực đến mức khiến khán giả cảm thấy bị tổn thương cùng cô.
3. Belladonna of Sadness (1973)

Belladonna of Sadness là một bộ phim tiền vệ năm 1973, kể câu chuyện ám ảnh bằng nghệ thuật màu nước tuyệt mỹ và những hình ảnh siêu thực để ghi lại bi kịch của Jeanne. Bối cảnh đặt tại nước Pháp thời trung cổ, nơi Jeanne bị lãnh chúa địa phương cùng toàn bộ lâu đài của hắn tấn công và lạm dụng tình dục chỉ trong mười phút mở đầu.
Những hình ảnh sau cuộc tấn công tàn nhẫn nắm bắt nỗi đau và sự kinh hoàng mà Jeanne phải chịu đựng tốt hơn bất kỳ kiểu hoạt hình truyền thống nào. Khi câu chuyện tiến triển, cô dần đánh mất quyền kiểm soát cơ thể, dù luôn cố gắng xây dựng sức mạnh nội tâm. Dù cuối cùng Jeanne giành lại quyền tự chủ và trả thù những kẻ hãm hại mình, cái kết vẫn đọng lại vị đắng nhiều hơn là sự công bằng ngọt ngào.
4. In This Corner of the World (2016)

In This Corner of the World là bộ phim lịch sử từng đạt nhiều giải thưởng, dựa trên manga cùng tên của Fumiyo Kouno. Nhân vật chính Suzu Urano là một cô gái trẻ sống trong thời Thế chiến thứ hai. Bộ phim theo dõi cuộc đời cô khi chuyển đến sống cùng gia đình mới, cho đến lúc sự tàn khốc không thể tránh khỏi của chiến tranh ập đến.
Gam màu dịu nhẹ và nét vẽ tối giản trong In This Corner of the World gợi cảm giác ấm áp như một bộ phim Studio Ghibli cổ điển. Thế nhưng chính phong cách minh họa đáng yêu ấy lại phơi bày những cảnh tượng kinh hoàng nhất của anime hiện đại khi bom đạn trút xuống quanh Suzu và gia đình. Như bao người trong Thế chiến thứ hai, Suzu chịu đựng những mất mát đau đớn. Nỗi sợ hãi và bi thương của cô được miêu tả đầy ám ảnh, lưu lại hình ảnh không thể phai trong tâm trí người xem.
5. Seoul Station (2016)

Seoul Station là phần tiền truyện hoạt hình của bộ phim zombie Hàn Quốc đình đám Train to Busan. Bộ phim xoay quanh một người đàn ông tên Suk-Gyu trong hành trình tìm kiếm con gái Hye-Sun giữa cơn hỗn loạn. Cả Seoul Station và Train to Busan đều do Yeon Sang-ho đạo diễn, nhưng Seoul Station lại phơi bày một góc nhìn tham lam và tàn nhẫn hơn về bản chất con người.
Seoul Station không dành cho những ai mong đợi sự hi sinh cao đẹp của những con người tử tế như trong Train to Busan. Về bản chất, đây là câu chuyện "ai sống mặc ai", và rất ít điều xảy ra khiến người xem có thể giữ lại chút niềm tin vào nhân loại. Hầu hết thời lượng, khán giả chỉ hy vọng Suk-Gyu và Hye-Sun có thể đoàn tụ, để rồi sự thật cuối cùng giáng một cú đòn đầy choáng váng. Cái kết gây sốc của Seoul Station là trải nghiệm đau đớn đến mức chỉ cần xem một lần cũng đủ.
