Trong thế giới võ hiệp Kim Dung, không chỉ có những trận đấu căng thẳng, mà còn có những câu chuyện về các cao thủ bị oan ức, mang tiếng xấu không đáng có.
Dù mang danh xưng xấu, nhưng thực tế, họ lại là những đại hiệp với lòng chính trực, không hề xấu xa như người ta nghĩ.
Những hiểu lầm xung quanh biệt hiệu của các cao thủ trong giang hồ luôn khiến họ bị đánh giá sai lầm.
Giang hồ luôn được biết đến với sự hiểm ác, nhưng hiểm ác không nằm ở vũ khí mà ở tâm tính con người. Chính vì "nơi nào có người, nơi đó có giang hồ" nên không thể tin tưởng hết vào những lời đồn đại trong giang hồ.
Chẳng hạn, câu nói trong Ỷ Thiên Đồ Long Ký: "Võ lâm chí tôn, bảo đao đồ long, hiệu lệnh thiên hạ, mạc cảm bất tòng, Ỷ Thiên bất xuất, thùy dữ tranh phong" thực chất chỉ là lời đồn thổi. Người sở hữu Ỷ Thiên kiếm và Đồ Long đao không thể dễ dàng lệnh cho võ lâm, mà ngược lại, có thể mang họa vào thân.
Theo thông tin từ trang Sohu, trong các tác phẩm của Kim Dung, có năm cao thủ mang ngoại hiệu khiến ai nghe qua cũng tưởng họ là ác nhân, nhưng thực chất đều là những đại hiệp chính phái, chính nghĩa.
Độc Cô Cầu Bại: Từ biệt hiệu "Kiếm Ma" đến một bậc chính nhân quân tử
Một trong những nhân vật đáng chú ý nhất chính là Độc Cô Cầu Bại, biệt hiệu Kiếm Ma. Sức hấp dẫn của các tác phẩm Kim Dung chính là nhờ vào những nhân vật như ông. Mặc dù không hề xuất hiện trực tiếp trong bất kỳ tác phẩm nào, nhưng tên tuổi của ông vẫn khiến độc giả không thể không nhắc đến.
Kiếm pháp mà Độc Cô Cầu Bại để lại quả thật rất đặc sắc, chính nhờ vào đó mà những cao thủ như Dương Quá, Phong Thanh Dương, và Lệnh Hồ Xung mới có thể vươn tới đỉnh cao của võ công. Dù chỉ học được một phần nhỏ trong kiếm pháp ấy, họ vẫn đủ sức đứng vào hàng ngũ những cao thủ bậc nhất thời đại.
Dù không xuất hiện chính thức trong bất kỳ tác phẩm nào, Độc Cô Cầu Bại vẫn là một nhân vật không thể thiếu trong thế giới Kim Dung. (Ảnh: Sohu)Vậy rốt cuộc Kiếm Ma là người như thế nào? Nhìn vào biệt hiệu, người ta có thể nghĩ ông đã luyện võ thành điên, luyện kiếm thành ma. Nhiều người cho rằng "ma" đồng nghĩa với sự tà ác, nhưng thực tế lại hoàn toàn khác, bia mộ của Kiếm Ma chính là lời minh chứng rõ ràng về bản chất chính nghĩa của ông.
Trên bia mộ của Độc Cô Cầu Bại có khắc lời: "Tung hoành giang hồ suốt ba mươi năm, trừ khử kẻ gian tà, đánh bại mọi anh hùng, không còn đối thủ nào xứng tầm, đành phải ẩn mình nơi thâm cốc, kết giao với chim điêu. Than ôi, cả đời tìm kiếm một đối thủ mà không thể, thật cô đơn và trống vắng." Qua đây, ta thấy ông đã đánh bại anh hùng, diệt trừ kẻ thù tà ác, chứng tỏ ông là một đại hiệp chính phái. Tuy vậy, câu chuyện của một đại hiệp như vậy lại ít người biết đến.
Kha Trấn Ác: Mặc biệt biệt hiệu "Phi thiên biển bức", nhưng thực chất là một người có tấm lòng hiệp nghĩa sâu sắc
Giang Nam Thất Quái chính là những nhân vật lý tưởng nhất khi nói đến hình tượng đại hiệp trong các tác phẩm Kim Dung. Dù võ công của họ chỉ đạt mức trung bình, thậm chí có thể coi là hạng 3, nhưng chính nhờ vào hành động nghĩa hiệp của họ mà họ trở nên đặc biệt và đáng quý hơn.
Lấy Kha Trấn Ác làm ví dụ, ông không ngại ra tay trừng trị bất kỳ ai mà ông cho là kẻ gian ác, dù biết rằng có thể sẽ phải chịu hậu quả. (Ảnh: Sohu)Ví dụ điển hình là Kha Trấn Ác, dù đối phương là ai, nếu ông cho là kẻ ác, ông sẽ không ngần ngại ra tay trừng trị, bất chấp hậu quả. Chính vì vậy, ông đã không ngần ngại nhổ nước bọt vào Đông Tà và dùng gậy đánh Tây Độc. Mâu thuẫn giữa ông và Đông Tà chỉ là một hiểu lầm mà thôi, vì Hoàng Dược Sư không phải là kẻ xấu. Nhưng việc Kha Trấn Ác dám khiêu chiến Ngũ Tuyệt cho thấy ông thực sự có tấm lòng hiệp nghĩa.
Tuy nhiên, biệt hiệu của Kha Trấn Ác lại là "Phi thiên biển bức" (con dơi). Hình ảnh con dơi không phải là biểu tượng tốt đẹp, giống như Thanh Dực Bức Vương Vi Nhất Tiếu sau này, cũng không phải là người có thiện tâm. Vì vậy, biệt hiệu của Kha Trấn Ác dễ khiến người ta có cái nhìn sai lệch về ông.
Hoàng Dược Sư: Biệt hiệu "Đông Tà" nhưng bản chất không hề tà ác
Như đã đề cập, Đông Tà chưa bao giờ là một nhân vật ác. Biệt hiệu "Đông Tà" chỉ đơn giản khiến người ta hiểu lầm về ông. Trong truyện, có một đoạn đối thoại thú vị giữa Lão Độc Vật Âu Dương Phong và ông: "Âu Dương Phong cười nói: 'Hôm nay ta đi từ phía Tây, dừng chân tại một thư viện, nghe tên nhà nho giảng bài cho học sinh, bảo phải làm trung thần hiếu tử, nghe chán quá ta giết hắn. Ngươi và ta, Đông Tà Tây Độc, quả là đồng hội đồng thuyền.' Nghe vậy, Hoàng Dược Sư sắc mặt thay đổi, đáp lại: 'Ta cả đời kính trọng nhất là trung thần hiếu tử.' Rồi ông cúi xuống đào đất, chôn cái đầu người đó và làm ba lễ vái."
Đông Tà không hề là kẻ ác, chỉ là danh hiệu của ông khiến người khác dễ hiểu lầm. (Ảnh: Sohu)Có thể thấy rằng, chữ "tà" trong "Đông Tà" không phải mang nghĩa tà ác mà là chỉ sự không theo lối mòn, không theo chuẩn mực thông thường. Ông là một người có tính cách quái dị, những hành động của ông, ngoại trừ việc đánh gãy chân một số đệ tử, đều là những việc chính nghĩa. Thậm chí trong bản sửa đổi, Kim Dung đã bổ sung thêm rằng Hoàng Dược Sư từng đứng ra bảo vệ dân chúng và được gọi là "Tà Quái Đại Hiệp". Ông chưa từng trải qua một quá trình cải tà quy chính vì ngay từ đầu ông đã là người ngay thẳng.
Dương Quá: Biệt hiệu "Tây Cuồng" nhưng lại là người đầy nghĩa khí
Dương Quá mang biệt hiệu "Tây Cuồng", nhưng ai theo dõi cốt truyện đều hiểu rõ con người anh. Anh không phải là người thiếu quyết đoán, mà là người suy nghĩ kỹ càng trước khi hành động. Dù có đối mặt với những kẻ có thể là hung thủ giết cha mình như vợ chồng Quách Tĩnh, anh vẫn luôn suy xét kỹ càng về nhân phẩm của họ trước khi ra tay, không bao giờ hành động mù quáng.
Dương Quá có biệt danh "Tây Cuồng". (Ảnh: Sohu)Dù trong suốt hành trình giang hồ, Dương Quá không ít lần vấp phải sai lầm, nhưng giống như cái tên Quá Nhi mà Quách Tĩnh đặt cho anh, nghĩa là "lỗi lầm có thể sửa chữa" và anh luôn biết cách sửa sai, cuối cùng trở thành Thần Điêu Đại Hiệp.
Trong trận Hoa Sơn luận kiếm lần thứ ba, Dương Quá đã tiếp quản vị trí "Tây" của Tây Độc Âu Dương Phong, cộng thêm biệt hiệu "Tây Cuồng", khiến người ta tưởng anh là một kẻ điên cuồng, bất chấp. Thật khó mà hình dung anh lại là một đại hiệp. So với danh xưng Thần Điêu Đại Hiệp, "Tây Cuồng" có vẻ ít gây ấn tượng hơn.
Trương Tam Phong: Từ "Lạp Tháp Đạo Nhân" đến bậc tôn sư võ lâm
Trong các tác phẩm võ hiệp, không thiếu những cao nhân xuất gia, đặc biệt là các đạo nhân. Tuy nhiên, phần lớn những nhân vật này lại thường được xây dựng theo hướng phản diện. Chẳng hạn trong Ỷ Thiên Đồ Long Ký, Trương Tam Phong từng nhắc đến một cao thủ ẩn dật, Bách Tổn Đạo Nhân, và ông đã nói: "Ta cứ nghĩ Bách Tổn Đạo Nhân đã chết ba mươi năm trước, và môn võ Huyền Minh Thần Chưởng đầy độc ác đã thất truyền, nhưng không ngờ vẫn còn người biết đến nó."
Bách Tổn Đạo Nhân quả thật là một kẻ tà ma ngoại đạo. Hắn lợi dụng Huyền Minh Thần Chưởng để khuấy đảo võ lâm với những chiêu thức cực kỳ độc ác, ngay cả Trương Tam Phong cũng không thể chống lại nổi.
Trương Tam Phong cũng mang một biệt hiệu giống như vậy, đó là Lạp Tháp Đạo Nhân (Đạo nhân ăn mặc lôi thôi). (Ảnh: Sohu)Trương Tam Phong, với tư cách là cao thủ của một phái đạo, cũng sở hữu một biệt danh tương tự, đó là Lạp Tháp Đạo Nhân (Đạo nhân ăn mặc luộm thuộm). Trong truyện, có đoạn miêu tả về thời trẻ của ông, khi ấy danh tiếng giang hồ gọi ông là "Lạp Tháp Đạo Nhân": "Ông có thân hình cao lớn, râu tóc bạc trắng, mặt đỏ ửng và nụ cười hiền lành, dễ gần, nhưng chiếc đạo bào màu xanh lại bẩn thỉu, không thể chịu nổi. Mọi người đều biết Trương Tam Phong có tính cách phóng khoáng, không màng đến tiểu tiết. Thời trẻ, giang hồ thường gọi ông là 'Lạp Tháp Đạo Nhân', hay 'Trương Lạp Tháp', mãi đến khi võ công thăng tiến, danh tiếng nổi như cồn, mới không còn ai dám gọi như vậy nữa." Với hình ảnh của một đạo nhân ăn mặc lôi thôi như thế, làm sao giang hồ có thể nhìn nhận ông như một người chính đạo? Quả là dễ gây hiểu lầm.
Có thể nói, năm nhân vật này chính là những đại hiệp bị hiểu nhầm nhiều nhất trong các tác phẩm của Kim Dung. Mặc dù ngoại hiệu của họ nghe có vẻ như ác nhân, nhưng thực ra, họ lại là những anh hùng chính nghĩa.
Tổng kết
