
Hoàng hôn kép là một hiện tượng cực kỳ hiếm gặp trong vũ trụ, và thuyết tương đối tổng quát có thể chính là chìa khóa để giải mã hiện tượng này.
Với vật lý hiện đại, thuyết tương đối tổng quát của Albert Einstein không chỉ là công trình lý thuyết vĩ đại về sự uốn cong không - thời gian, mà còn là công cụ mạnh mẽ giúp con người khám phá những bí ẩn sâu thẳm nhất của vũ trụ.
Đối với các nhà vật lý thiên văn, học thuyết này như một ngọn hải đăng dẫn lối qua những vùng tối của tri thức, nơi mà các quy luật vật lý cổ điển của Newton đôi khi phải nhượng bộ. Mỗi khi gặp phải hiện tượng thiên văn kỳ lạ, việc tìm về di sản của Einstein luôn là lựa chọn đúng đắn, hứa hẹn nhiều khám phá. Gần đây, một bí ẩn lớn về sự tồn tại – hay chính xác hơn là sự vắng mặt – của các hành tinh kiểu Tatooine đã được giải mã qua lăng kính này.
Khái niệm về hành tinh có hai Mặt Trời đã trở nên quen thuộc qua hình ảnh hành tinh Tatooine trong bộ phim Star Wars. Tuy nhiên, trong thực tế vũ trụ, các hành tinh quay quanh hệ sao đôi (circumbinary exoplanets) lại cực kỳ hiếm hoi, đến mức khó tin.
Mặc dù các nhà thiên văn học đã xác nhận sự tồn tại của hơn 6.000 hành tinh ngoài hệ Mặt Trời, số lượng hành tinh quay quanh cặp sao đôi lại vô cùng ít ỏi. Một bài báo vừa được công bố trên tạp chí danh tiếng The Astrophysical Journal Letters đã đưa ra một lời giải thích gây sốc cho thực tế này.
Theo đó, chính những tác động của thuyết tương đối tổng quát đã đóng vai trò như một "kẻ thanh trừng" tàn khốc, xóa bỏ sự tồn tại của các hành tinh trong các hệ thống sao đôi chặt chẽ.

Các nhà thiên văn học đã lâu nay đưa ra một giả thuyết lạc quan rằng các hệ sao đôi sẽ không có khả năng hình thành hành tinh ít hơn nhiều so với các ngôi sao đơn lẻ. Dựa trên các dữ liệu quan sát, khoảng 10% các ngôi sao đơn lẻ được biết đến sở hữu các hành tinh lớn. Tuy nhiên, khi quan sát các hệ sao đôi, bức tranh lại hoàn toàn khác.
Trong suốt thời gian hoạt động, kính viễn vọng Kepler đã phát hiện ra khoảng 3.000 hệ sao đôi tiềm năng. Tuy nhiên, trong số hàng nghìn hệ thống này, các nhà khoa học chỉ tìm ra được 47 ứng viên hành tinh thông qua phương pháp quá cảnh, và chỉ có vỏn vẹn 14 hành tinh được xác nhận tồn tại.
Mohammad Farhat, tác giả chính của nghiên cứu và là nghiên cứu sinh sau tiến sĩ tại Đại học California, Berkeley, đã mô tả hiện tượng này một cách hình tượng là một "sa mạc tuyệt đối". Ông cho rằng tình trạng thiếu thốn này không phải là một hiện tượng ngẫu nhiên, mà là một vấn đề đặc biệt nghiêm trọng trong các hệ sao đôi có chu kỳ quỹ đạo ngắn từ bảy ngày trở xuống.
Để xác định liệu đây có phải là kết quả từ những giới hạn công nghệ quan sát hay là một hiện tượng vật lý thực sự, Mohammad Farhat và cộng sự của mình, nhà vật lý Jihad Touma từ Đại học American University of Beirut tại Lebanon, đã quyết định áp dụng thuyết tương đối tổng quát.

Nghiên cứu của họ đã thực hiện một phân tích toán học sâu sắc để đánh giá tác động của các lực tương đối tính lên các hệ thống sao đôi chặt chẽ. Kết quả chỉ ra rằng thuyết tương đối của Einstein đã tạo ra những ảnh hưởng không thể đảo ngược đối với sự ổn định quỹ đạo của các vật thể xung quanh.
Trong các hệ sao đôi, hai ngôi sao không đứng yên mà liên tục dao động và dần tiến lại gần nhau trong suốt hàng chục triệu năm. Các thông số quỹ đạo của chúng liên tục thay đổi và thu hẹp lại. Khi một hành tinh - hoặc thậm chí là mầm mống của một vi hành tinh đang hình thành - xuất hiện trong môi trường này, nó sẽ phải đối mặt với một sự biến dạng quỹ đạo cực đoan.
Dưới tác động của thuyết tương đối, quỹ đạo của hành tinh không còn giữ được hình dạng gần tròn ổn định mà bị kéo dài thành một hình bầu dục cực mỏng. Điều này khiến hành tinh rơi vào các tình huống khắc nghiệt khi khoảng cách gần nhất và xa nhất của nó với cặp sao chủ trở nên vô cùng cực đoan.
Jihad Touma giải thích rằng trong quá trình chuyển động không ngừng này, hành tinh không thể tránh khỏi việc rơi vào "vành đai bất ổn" bao quanh các ngôi sao đôi. Đây là khu vực mà các hiệu ứng tương tác ba vật thể bắt đầu phát huy tác dụng mạnh mẽ và tiến hành một quá trình quét sạch khu vực đó về mặt trọng lực.

Hậu quả của sự can thiệp này thường dẫn đến hai kịch bản bi thảm cho bất kỳ hành tinh nào. Kịch bản đầu tiên là hành tinh sẽ bay quá gần các ngôi sao chủ và bị lực triều cực mạnh của chúng xé nát hoàn toàn.
Kịch bản thứ hai là hành tinh sẽ bị đẩy ra xa đến mức thoát khỏi lực hút của hệ thống và trở thành một kẻ lang thang cô độc trong không gian sâu thẳm. Mohammad Farhat nhấn mạnh rằng trong cả hai trường hợp, kết quả cuối cùng đều là sự biến mất của hành tinh.
Điều này giải thích tại sao 14 hành tinh mà chúng ta biết đến hiện nay lại là những phát hiện vô cùng may mắn và hiếm hoi, như những kẻ sống sót qua một cuộc sàng lọc tàn khốc của vũ trụ.
Phát hiện này không chỉ giúp làm sáng tỏ lý do tại sao các hành tinh kiểu Tatooine lại khó tìm thấy đến vậy, mà còn mở ra những chân trời mới cho việc ứng dụng thuyết tương đối vào nghiên cứu các hiện tượng vũ trụ cực đoan khác.
Mohammad Farhat và Jihad Touma đang đặt câu hỏi liệu cách tiếp cận tương tự có thể giải thích hành vi của các ngôi sao xung quanh những thực thể có mật độ vật chất khổng lồ như các hố đen siêu khối lượng đôi hoặc các sao xung.
Sự tương tác phức tạp của lực tương đối tính trong những hệ thống ba vật thể có thể là chìa khóa để hiểu rõ hơn về cách thức vũ trụ hình thành và tái cấu trúc các thành phần của nó.

Tóm lại, sự vắng bóng của những hành tinh có hai Mặt Trời không phải là một thiếu sót của thiên nhiên, mà là kết quả của quá trình vận hành nghiêm ngặt và quyền lực của các quy luật vật lý.
Thuyết tương đối tổng quát của Einstein một lần nữa chứng minh sức mạnh dự báo tuyệt vời của mình, giúp con người nhận ra rằng sự ổn định trong vũ trụ đôi khi là một đặc ân hiếm có. Những hành tinh đơn lẻ quay quanh một ngôi sao như Trái Đất của chúng ta có thể đang sở hữu một sự may mắn lớn lao khi không phải đối mặt với những tác động tương đối tính tàn khốc luôn sẵn sàng quét sạch mọi sự sống trong những hệ sao đôi chặt chẽ.
Di sản của Einstein tiếp tục là kim chỉ nam, đưa nhân loại từ bất ngờ này đến khám phá khác trong hành trình chinh phục không gian bao la.
