Vì sao ba cao thủ luyện Quỳ Hoa Bảo Điển đều chọn kiếm, trong khi Đông Phương Bất Bại lại cầm kim thêu?
Quỳ Hoa Bảo Điển được xem là võ công tuyệt đỉnh của giang hồ
Trong Tiếu Ngạo Giang Hồ, Quỳ Hoa Bảo Điển là loại võ công có sức mạnh vô song. Các bí kíp khác như Giáng Long Thập Bát Chưởng, dù có được luyện tập bởi Gia Luật Tề hay anh em họ Võ, cũng không thể so sánh với những cao thủ như Kiều Phong hay Hồng Thất Công. Dịch Cân Kinh càng khó hơn, yêu cầu không chỉ tư chất mà còn cả thời gian khổ luyện. Môn võ này có mức độ khó cao, đủ để làm nản lòng người mới bắt đầu.

Khác với những môn võ khác, Quỳ Hoa Bảo Điển không yêu cầu thiên phú, chỉ cần người luyện sẵn sàng thực hiện một 'tiểu phẫu' để cắt bỏ một phần cơ thể, từ đó sức mạnh sẽ được gia tăng mạnh mẽ. Đây là một loại võ công đầu tư ít mà lợi ích lại rất lớn, đến mức ngay cả Nhạc Bất Quần, một chưởng môn chính phái, cũng không thể cưỡng lại được. Lâm Bình Chi, người mang trong mình mối thù diệt môn, càng không bỏ qua cơ hội này.
Theo Sohu và Sina, bốn người đã thực sự luyện Quỳ Hoa Bảo Điển, bao gồm Lâm Viễn Đồ, Đông Phương Bất Bại, Nhạc Bất Quần và Lâm Bình Chi. Tuy nhiên, điều thú vị là ba người trong số họ sử dụng kiếm, chỉ có Đông Phương Bất Bại lại chọn kim thêu. Lâm Viễn Đồ, nguyên là thiền sư Độ Nguyên ở chùa Nam Thiếu Lâm, đã lĩnh ngộ một phần của võ công này và sáng tạo ra 72 đường kiếm pháp. Ông đã rời chùa, lập ra Phước Oai Tiêu cục và dùng Tịch Tà Kiếm Pháp đánh bại nhiều cao thủ, trở thành huyền thoại. Nhạc Bất Quần và Lâm Bình Chi cũng luyện môn võ này và nổi tiếng với kiếm thuật của mình.
Lâm Bình Chi. (Ảnh: Sohu)Điều đặc biệt duy nhất là Đông Phương Bất Bại chọn cầm kim thêu, một sự khác biệt rõ rệt khiến người khác phải thắc mắc. Tuy nhiên, thực tế có hai lý do quan trọng đằng sau quyết định này, và không phải Đông Phương Bất Bại cố tình tạo ra sự chú ý mà chính cảnh giới và hoàn cảnh đã dẫn đến lựa chọn này.
Thời gian luyện tập càng lâu, cảnh giới càng cao, và vũ khí cũng trở nên "tùy biến" theo khả năng
Đông Phương Bất Bại đã dành 12 năm luyện tập Quỳ Hoa Bảo Điển, đạt được trình độ võ công vượt trội, gần như đứng trên đỉnh cao vô địch của thiên hạ.
Trận chiến tại Hắc Mộc Nhai đã chứng minh sức mạnh đó: Mặc dù bốn cao thủ thượng thừa là Lệnh Hồ Xung, Nhậm Ngã Hành, Hướng Vấn Thiên và Nhậm Doanh Doanh liên thủ, nhưng ban đầu họ vẫn bị Đông Phương Bất Bại áp đảo hoàn toàn.
Lệnh Hồ Xung, Nhậm Ngã Hành, Hướng Vấn Thiên và Nhậm Doanh Doanh, bốn cao thủ thượng thừa liên thủ, nhưng ban đầu vẫn bị Đông Phương Bất Bại áp đảo hoàn toàn. (Ảnh: Sohu)Điều đáng chú ý là Lệnh Hồ Xung là truyền nhân của Độc Cô Cửu Kiếm, sở hữu một kiếm pháp đạt cảnh giới cực cao. Nhậm Ngã Hành lại có Hấp Tinh Đại Pháp, nội lực vô cùng hùng hậu. Thế nhưng trước Đông Phương Bất Bại, họ gần như không có cơ hội phản kháng. Cuối cùng, chỉ vì Nhậm Doanh Doanh uy hiếp Dương Liên Đình, khiến Đông Phương Bất Bại phân tâm, mới bị đánh bại.
Sau trận chiến, Lệnh Hồ Xung thừa nhận rằng trong lòng mình, Đông Phương Bất Bại chính là cao thủ số một thiên hạ.
Theo Sohu và Sina, khi đạt đến trình độ này, Đông Phương Bất Bại không cần vũ khí mạnh mẽ như kiếm để gia tăng sức mạnh. Với ông, võ công cốt lõi nằm ở tốc độ và sự chính xác, chứ không phải là sức mạnh sát thương của vũ khí.
Đông Phương Bất Bại không cần vũ khí mạnh mẽ như kiếm để gia tăng sức mạnh nữa, mà chỉ cần kim thêu. (Ảnh: Sohu)Kim thêu, nhỏ gọn, linh hoạt, và hoàn toàn có thể theo kịp tốc độ ra chiêu kinh hoàng của ông ta, khiến nó trở nên tiện lợi hơn nhiều so với kiếm. Ngược lại, Nhạc Bất Quần và Lâm Bình Chi luyện tập chưa đủ lâu, nội công chưa đạt đến mức có thể lấy yếu thắng mạnh, vì vậy họ vẫn phải dựa vào kiếm để gia tăng sát thương.
Lâm Viễn Đồ vốn sử dụng kiếm từ đầu và là người sáng tạo ra Tịch Tà Kiếm Pháp, lấy kiếm làm nền tảng. Hơn nữa, ông ta thành lập Phước Oai Tiêu cục, vì vậy việc sử dụng kiếm hoàn toàn phù hợp với vai trò tiêu cục chủ của mình.
Kim thêu thực chất chỉ là… vũ khí tạm thời
Nhiều người cho rằng kim thêu là vũ khí "đặc trưng" của Đông Phương Bất Bại. Tuy nhiên, thực tế không phải như vậy.
Khi bốn cao thủ đến Hắc Mộc Nhai, Đông Phương Bất Bại đang ngồi thêu. Việc luyện Quỳ Hoa Bảo Điển đã thay đổi tính cách của ông, khiến ông đắm chìm vào công việc thêu thùa may vá. Vì đã cầm kim trong tay, khi giao chiến, ông chỉ thuận tay sử dụng nó.
Khi bốn cao thủ kéo đến Hắc Mộc Nhai, Đông Phương Bất Bại vẫn đang ngồi thêu, với kim trong tay. Chính vì thế, khi giao chiến, ông chỉ thuận tay sử dụng nó. (Ảnh: Sohu)Nếu lúc đó, ông ta cầm kéo, trâm cài tóc hay bất kỳ vật nhỏ nào khác, rất có thể vật đó cũng sẽ trở thành vũ khí. Đông Phương Bất Bại thực sự đã đạt tới cảnh giới "tay không kiếm, tâm có kiếm". Đối với ông, mọi thứ từ cỏ cây hoa lá đều có thể hóa thành kiếm, và kim thêu chỉ là công cụ tạm thời xuất hiện trên chiến trường, nhưng lại trở thành vũ khí đặc trưng của ông.
Võ công mạnh nhất thiên hạ, nhưng cuối cùng vẫn thua… lòng người
Mặc dù Đông Phương Bất Bại sở hữu võ công vô địch, cuối cùng ông vẫn thua cuộc. Không phải vì võ công kém, mà vì ông đã thua ở điểm yếu mềm nhất của con người: tình cảm.
Dương Liên Đình chính là nhược điểm của ông. Chỉ cần Nhậm Doanh Doanh nắm bắt được điều này, thế trận lập tức thay đổi. Đây cũng là tư tưởng cốt lõi mà Kim Dung muốn truyền tải trong Tiếu Ngạo Giang Hồ. Giang hồ đáng sợ nhất không phải võ công, mà chính là lòng người và sự tính toán.
Ngay cả Phong Thanh Dương, một cao thủ với võ công cao cường, cũng đã bị hãm hại bởi âm mưu của người khác.
Nhạc Bất Quần và Lâm Bình Chi, vì Quỳ Hoa Bảo Điển, đã phải tự cung, thậm chí gây ra thảm kịch cho người thân, cuối cùng đều rơi vào kết cục bi thương. (Ảnh: Sohu)Nhạc Bất Quần và Lâm Bình Chi, vì Quỳ Hoa Bảo Điển, đã tự cung và gây ra những bi kịch cho người thân, cuối cùng đều chịu kết cục bi thảm.
Trong toàn bộ tiểu thuyết, người thực sự "tiếu ngạo giang hồ" có lẽ chỉ có Phương Chứng đại sư, người đứng ngoài mọi tranh đấu, sử dụng trí tuệ để nhìn thấu vinh nhục.
Đông Phương Bất Bại sử dụng kim thêu vì cảnh giới võ công của ông ta đã vượt xa những người khác. Kiếm không còn quan trọng đối với ông, bất kỳ vật gì trong tay đều có thể biến thành vũ khí.
Cái chết của ông là minh chứng cho một thông điệp khác mà Kim Dung muốn truyền tải: dù võ công có đạt tới đỉnh cao, nhưng con người vẫn không thể thắng nổi sự phức tạp của lòng người.
Theo Sohu, Sina, 163
