Liệu bạn có đủ can đảm nếm thử miếng thịt từng bị chôn vùi trong băng vĩnh cửu suốt hàng chục nghìn năm? Nghe như chuyện khó tin, nhưng đó là sự thật khi một nhóm nhà khoa học ở Alaska quyết định nấu xác ướp bò rừng cổ đại thành món hầm cho một bữa tối đặc biệt.
Năm 1984, giữa vùng đất lạnh giá Alaska, một bữa tiệc tối lạ thường diễn ra tại nhà của nhà cổ sinh vật học nổi tiếng R. Dale Guthrie. Khách mời đến với sự tò mò xen lẫn hồi hộp, bởi chủ nhân hứa hẹn sẽ đãi một món ăn "có một không hai" mà chưa từng ai được thử.
Khi nồi hầm nghi ngút khói được bưng ra bàn, sự thật được công bố khiến nhiều người không khỏi gai người: nguyên liệu chính chính là thịt của một con bò rừng đã chết từ hàng chục nghìn năm trước.

Trong một buổi tối năm 1984, một số vị khách đặc biệt nhận được lời mời đến nhà của nhà cổ sinh vật học R. Dale Guthrie tại Alaska. Guthrie tỏ ra đầy bí ẩn khi chỉ tiết lộ rằng sẽ chiêu đãi họ một món "thượng hạng", còn cụ thể ra sao thì đến nơi sẽ rõ.
Câu chuyện thực sự bắt đầu vào năm 1979, khi hai thợ đào vàng Walter và Ruth Roman tình cờ phát hiện một khối vật thể kỳ lạ nằm sâu trong lớp băng vĩnh cửu gần Fairbanks, Alaska. Dưới sức nước từ vòi phun thủy lực, lớp băng tan dần, để lộ xác một sinh vật cổ đại gần như còn nguyên vẹn. Tiến sĩ Guthrie từ Đại học Alaska nhanh chóng có mặt và xác định đó là một cá thể bò rừng thảo nguyên thuộc thời Kỷ Băng hà.
Do phản ứng hóa học giữa phốt pho trong xương và sắt có trong đất, bề mặt xác ướp được phủ một lớp khoáng vivianit màu xanh lam huyền ảo. Vì vậy, các nhà khoa học trìu mến đặt tên cho nó là "Blue Babe" (Em bé Xanh). Điều đáng kinh ngạc là sau hàng vạn năm trong môi trường băng giá lý tưởng, phần cơ của Blue Babe vẫn giữ được cấu trúc tương tự thịt bò khô, còn tủy xương bên trong vẫn chưa hề phân hủy.

Khi nhóm của Guthrie kéo toàn bộ xác bò rừng lên khỏi lớp băng, họ nhận thấy cơ thể nó được bao phủ bởi một lớp bột màu xanh lam kỳ lạ. Phân tích cho thấy đó là khoáng chất vivianit (lam thạch), hình thành từ phản ứng giữa phốt pho trong xương động vật và sắt có trong đất.
Sự nguyên vẹn đáng kinh ngạc ấy càng khơi dậy trí tò mò của Guthrie. Với bản năng của một nhà khoa học thích thử thách giới hạn, ông quyết định nếm thử “hương vị của quá khứ”. Ông cho rằng các vi khuẩn cổ xưa đã không còn gây hại và việc nấu chín kỹ sẽ đảm bảo an toàn. Vì vậy, ông cắt một phần thịt ở cổ của Blue Babe để đem chế biến.
Trong bữa tiệc năm 1984, phần thịt bò tiền sử được hầm kỹ với tỏi, hành tây, cà rốt, khoai tây cùng hàng loạt gia vị nhằm lấn át mùi thời gian. Những người có mặt kể lại rằng món ăn dậy lên hương thịt bò đặc trưng, thoảng chút mùi nấm, nhưng vẫn phảng phất mùi đất khá rõ.
Xét về độ mềm, miếng thịt cực kỳ dai, buộc thực khách phải nhai kỹ mới nuốt được, song hương vị lại không tệ như nhiều người lo ngại. May mắn là sau bữa ăn táo bạo ấy, không ai gặp phải vấn đề tiêu hóa nào.
Câu chuyện về bữa tiệc thịt bò tiền sử nhanh chóng trở thành một giai thoại nổi tiếng trong giới khảo cổ. Dẫu vậy, giá trị của Blue Babe không chỉ dừng lại ở trải nghiệm ẩm thực. Hiện tiêu bản này là một trong những hiện vật quý giá nhất được trưng bày tại Bảo tàng phương Bắc của Đại học Alaska.

Guthrie chọn một miếng thịt nhỏ ở phần cổ con bò rừng để thử nấu. Khi rã đông và cắt xuống, ông nhận thấy mùi thịt bò đậm đà bốc lên, xen lẫn chút hương nấm, dù mùi đất vẫn khá nồng. Tuy nhiên, với kết cấu khô và chắc, miếng thịt này khó có thể làm bít tết; có lẽ đem hầm sẽ hợp lý hơn. Thêm nhiều rau củ và gia vị, hương vị hẳn sẽ dễ chịu hơn nhiều!
Các nghiên cứu sau đó, đặc biệt vào năm 2018, đã áp dụng phương pháp định tuổi bằng carbon phóng xạ hiện đại để xác định lại niên đại của Blue Babe. Kết quả cho thấy cá thể bò rừng này đã tồn tại cách đây ít nhất 50.000 năm, cổ xưa hơn đáng kể so với con số 30.000 năm từng được ước tính trước đó.
Ngoài ra, những vết cào cấu và dấu răng in hằn trên cơ thể đã cung cấp manh mối để các nhà khoa học dựng lại khoảnh khắc cuối cùng của nó: sinh vật này từng bị một con sư tử Mỹ ( Panthera leo atrox ) – loài thú săn mồi khổng lồ nay đã tuyệt chủng – tấn công và hạ gục.
Dưới góc nhìn thông thường, hành động của Guthrie cùng các cộng sự có thể bị xem là kỳ quặc, nhưng trong giới khoa học, đó lại là biểu hiện của sự tò mò không giới hạn trước tự nhiên. Bữa tối năm ấy không chỉ để ăn uống, mà còn là một trải nghiệm giàu cảm xúc, như chiếc cầu nối đưa con người chạm tới thế giới đã biến mất từ hàng vạn năm trước.
https://Mytour.vn/cac-nha-khoa-hoc-da-nau-mot-con-bo-rung-50000-nam-tuoi-de-an-va-nhan-xet-ngon-tuyet-nhung-dai-kinh-khung-165260902165911615.chn