Cao thủ nào không cần tự cung vẫn có thể vô địch thiên hạ nhờ Quỳ Hoa Bảo Điển?
Bắt đầu viết võ hiệp từ năm 1955, Kim Dung ít người biết rằng các bản đăng báo ban đầu và những bản chỉnh sửa sau này mà độc giả đọc có sự khác biệt rõ rệt. Nhiều chi tiết gốc, táo bạo và đôi khi kỳ quái, đã bị Kim Dung tự tay loại bỏ khi chỉnh lý lại tác phẩm.
Từ năm 1955, Kim Dung bắt đầu sự nghiệp viết võ hiệp. (Ảnh: Sohu)Không chỉ trong Thiên Long Bát Bộ có tam thiện và tứ ác, hay Ỷ Thiên Đồ Long Ký với một bang chủ Cái Bang họ Gia Luật giống như một gợi ý về hậu duệ của Quách Phù và Gia Luật Tề. Thậm chí Tiếu Ngạo Giang Hồ cũng có những nhân vật như Bạch phát đồng tử Nhậm Vô Cương hay Thiên Thu cung chủ, tất cả đều bị xóa bỏ trong các bản in sau này.
Theo Sohu và Sina, trong các phiên bản truyện dài tập còn có một tình tiết gây chấn động: một cao thủ không cần tự cung vẫn có thể luyện thành Quỳ Hoa Bảo Điển, trở nên vô địch thiên hạ. Tuy nhiên, nhân vật này chỉ xuất hiện trong bản cũ và đã bị Kim Dung xóa bỏ hoàn toàn.
"Muốn luyện thần công, phải tự cung": Điều kiện tàn khốc hay chỉ là sự hiểu lầm?
Trong phiên bản quen thuộc của truyện, Quỳ Hoa Bảo Điển được xem là bí kíp tà môn bởi điều kiện tu luyện quá nghiệt ngã. Nhậm Ngã Hành từng cười khẩy:
"Muốn luyện thần công, phải dẫn đao tự cung. Luyện đan uống thuốc để đạt được nội ngoại hợp nhất."
Một câu nói đủ khiến bất kỳ ai nghe cũng phải rùng mình.
Nhưng lý tưởng và thực tế lại khác xa nhau, bởi chỉ cần võ công trong bí kíp đủ đỉnh cao, luôn sẽ có người bất chấp mọi thứ để luyện – như Đông Phương Bất Bại, Nhạc Bất Quần hay Lâm Bình Chi, tất cả đều là minh chứng sống.
Nhân vật Lâm Bình Chi. (Ảnh: Sohu)Họ đều nhờ Quỳ Hoa Bảo Điển và Tịch Tà Kiếm Phổ mà từ những người bình thường trở thành các cao thủ hàng đầu. Nhưng sự thay đổi cũng không chỉ dừng lại ở võ công: Đông Phương Bất Bại si mê Dương Liên Đình; Nhạc Bất Quần trở thành kẻ thủ đoạn và tàn nhẫn; Lâm Bình Chi giết cả người vợ mà anh yêu thương.
Tất cả dường như chứng minh một điều rằng đánh đổi bản thân để luyện Quỳ Hoa Bảo Điển là một con đường chỉ có đi mà không có lối quay lại.
Nhưng nếu có người không cần tự cung mà vẫn luyện được thì sao?
Bí mật bị xóa sổ: Quỳ Hoa Bảo Điển từng có hai phiên bản
Trong phiên bản Tiếu Ngạo Giang Hồ đăng báo dài kỳ, Kim Dung đã mô tả nguồn gốc của Quỳ Hoa Bảo Điển hoàn toàn khác biệt. Không phải do một thái giám sáng tạo như chúng ta vẫn biết, mà là do một đôi vợ chồng cùng nhau viết ra.
Phiên bản này viết: "Võ lâm tương truyền, Quỳ Hoa Bảo Điển là do một đôi phu thê hợp soạn. Ban đầu họ ân ái, sau vì luyện công mà quay lưng thành thù. Một bộ bí kíp, chia thành hai bản: bản của người chồng gọi là Càn kinh, của người vợ gọi là Khôn kinh."
Trong phiên bản Tiếu Ngạo Giang Hồ dài kỳ đăng báo, nguồn gốc của Quỳ Hoa Bảo Điển không phải do một thái giám sáng tạo ra. (Ảnh: Sohu)Câu chuyện bỗng trở nên vô cùng kịch tính. Tại sao cùng luyện một bộ bí kíp lại khiến hai vợ chồng phải chia rẽ?
Lời giải thích hợp lý nhất là bản Quỳ Hoa Bảo Điển do người chồng biên soạn yêu cầu người luyện phải tự cung, trong khi bản của người vợ lại không đặt ra điều kiện khắc nghiệt ấy. Nếu suy luận này đúng, thì người vợ chính là nhân vật duy nhất trong toàn bộ thế giới võ hiệp Kim Dung có thể luyện thành Quỳ Hoa Bảo Điển mà không cần tự hủy hoại cơ thể.
Kim Dung từng mô tả nguồn gốc Quỳ Hoa Bảo Điển do một đôi vợ chồng cùng viết ra. (Ảnh: Sohu)Điều này lập tức dấy lên hàng loạt câu hỏi thú vị: võ công của bà rốt cuộc cao đến mức nào, vai trò của bà trong lịch sử võ lâm ra sao, liệu bà có thể vượt qua Đông Phương Bất Bại, cao thủ bất khả chiến bại trong phiên bản chính thức hay không? Đáng tiếc, mọi khả năng đó đều bị chôn vùi, vì trong quá trình chỉnh sửa truyện, Kim Dung đã xóa bỏ toàn bộ thiết lập liên quan đến đôi phu thê sáng tạo Quỳ Hoa Bảo Điển, khiến nhân vật kỳ bí này mãi mãi là một ẩn số không lời giải.
Vì sao Kim Dung lại xóa bỏ cao thủ này?
Có nhiều giả thuyết lý giải lý do tại sao Kim Dung lại xóa bỏ nhân vật kỳ lạ này khỏi thế giới võ hiệp của mình.
Thứ nhất, một số ý kiến cho rằng ông muốn thống nhất hệ thống võ học: Quỳ Hoa Bảo Điển phải mang sắc thái dị biệt và tàn khốc, vì vậy sự tồn tại của một phiên bản không cần tự cung sẽ phá vỡ tinh thần cốt lõi ấy.
Thứ hai, cũng có quan điểm cho rằng Kim Dung cố ý để câu chuyện xoay quanh Đông Phương Bất Bại; nếu có thêm một nữ cao thủ luyện bản Khôn kinh hoàn chỉnh, hình tượng Đông Phương Bất Bại, linh hồn của Tiếu Ngạo Giang Hồ, sẽ bị lu mờ.
Có quan điểm cho rằng Kim Dung cố ý để câu chuyện xoay quanh Đông Phương Bất Bại. (Ảnh: Sohu)Thứ ba, một giả thuyết khác cho rằng yếu tố kỹ thuật là hệ thống bí kíp trong truyện vốn đã rất phức tạp, và việc đưa vào một đôi phu thê tuyệt đỉnh với hai phiên bản Quỳ Hoa Bảo Điển rất dễ khiến mạch truyện lan man, vượt khỏi tầm kiểm soát. Dù nguyên nhân thực sự là gì, sự xuất hiện ngắn ngủi rồi biến mất của cao thủ không cần tự cung mà vẫn luyện được Quỳ Hoa Bảo Điển vẫn là một trong những bí mật thú vị nhất trong lịch sử sáng tác của Kim Dung.
Quỳ Hoa Bảo Điển trong phiên bản dài kỳ từng được mở rộng đến mức bao trùm cả hai thái cực: tự cung để đổi lấy sức mạnh và không cần tự cung vẫn đạt đại thành.
Tuy nhiên, Kim Dung cuối cùng đã chọn con đường cực đoan và bi kịch hơn để tối đa hóa mâu thuẫn giữa con người và sức mạnh, tạo ra những nhân vật khó quên như Đông Phương Bất Bại, Nhạc Bất Quần hay Lâm Bình Chi.
Vì vậy, cao thủ ấy, dù chỉ xuất hiện trong bản thảo sơ khai, vẫn khiến người đọc cảm thấy tiếc nuối: Nếu không bị xóa, liệu lịch sử võ hiệp của Kim Dung có thay đổi hoàn toàn?
Theo Sohu, Sina, 163
