Cho đến ngày nay, sự kiện này vẫn được xem là một trong những thảm họa kinh hoàng nhất và thường xuyên được nhắc đến trong lịch sử Nhật Bản.

Trận hỏa hoạn lớn Meireki, hay còn gọi là Đại hỏa hoạn Furisode, đã thiêu rụi 60-70% thành phố Edo (nay là Tokyo), thủ đô trên thực tế của Nhật Bản, vào ngày 2 tháng 3 năm 1657. Ngọn lửa kéo dài suốt ba ngày, kết hợp với một cơn bão tuyết dữ dội xảy ra ngay sau đó, ước tính đã cướp đi sinh mạng của hơn 100.000 người.
Theo ghi chép từ Thư viện Tokyo, số người thiệt mạng trong thảm họa này dao động từ 30.000 đến 100.000 người. Con số này tương đương với một phần ba dân số Edo lúc bấy giờ là 300.000 người, cho thấy mức độ tàn khốc của thảm họa.

Năm 1814, họa sĩ Tashiro Koshun đã tái hiện lại thảm họa kinh hoàng này qua một bức tranh mô tả cảnh người dân chạy trốn khỏi biển lửa đang lan rộng khắp thành Edo.
Tuy nhiên, ít ai biết rằng nguyên nhân của thảm họa lớn này lại xuất phát từ một sự việc khó tin.
Theo sử sách ghi chép, vào ngày 2 tháng 3 năm 1657, tại chùa Honmyoji ở Edo (nay là Tokyo), một buổi lễ cầu siêu đã được tổ chức cho một thiếu nữ 16 tuổi. Sau buổi lễ, nghi thức hỏa táng được tiến hành. Đột nhiên, một cơn gió mạnh thổi bay ống tay áo kimono đang cháy của cô gái, khiến ngọn lửa bén vào các vật liệu dễ cháy xung quanh. Ngôi đền gỗ nơi diễn ra buổi lễ đã bị thiêu rụi hoàn toàn.
Hầu hết các ngôi nhà ở Nhật Bản thời đó đều được xây dựng bằng gỗ và nằm sát nhau. Điều này khiến ngọn lửa lan truyền với tốc độ kinh hoàng, vượt xa mọi dự đoán. Thậm chí, một số tòa nhà dù không tiếp xúc trực tiếp với lửa vẫn tự bốc cháy do nhiệt độ cực cao. Chỉ từ một ống tay áo kimono bị cháy, trận đại hỏa hoạn Meireki đã kéo dài ba ngày, thiêu rụi hai phần ba thành phố Edo.
Ngọn lửa dữ dội đến mức phải mất ba ngày mới tự tắt và thêm ba ngày nữa để các nỗ lực cứu hộ có thể bắt đầu. Ngay cả lâu đài Edo, pháo đài kiên cố nhất Nhật Bản thời đó, cũng không tránh khỏi thảm họa. Mạc phủ Tokugawa sau này đã không thể khôi phục hoàn toàn phần bị phá hủy của lâu đài.

Ảnh minh họa
Không có công trình nào, từ dinh thự, nhà ở, đền chùa đến khu phố, có thể chống lại sức tàn phá của biển lửa. Giáo sư Akira Okada (Đại học Kinh tế Osaka) chia sẻ trên trang Kouenirai rằng khoảng 500 dinh thự của các lãnh chúa, 770 dinh thự khác và hơn 400 nhà phố đã bị thiêu rụi.

Thành Edo (nay là Tokyo) thời bấy giờ
Sau thảm họa, Edo được xây dựng lại với trọng tâm là cải thiện công tác phòng chống hỏa hoạn và thiên tai. Các khu vực sinh sống của lãnh chúa và đền chùa được di dời ra ngoại ô. Những con đường lớn và bờ kè được xây dựng để ngăn chặn sự lan rộng của lửa. Đại hỏa hoạn Meireki năm 1657 trở thành một trong những vụ cháy kỳ lạ và nguy hiểm nhất trong lịch sử Nhật Bản, để lại bài học quý giá về phòng chống cháy nổ cho thế hệ sau.
Tổng hợp
