(Mytour) Chúng ta thường cảm thấy lúng túng khi suy nghĩ về sự tồn tại của thế giới sau cái chết. Tuy nhiên, khi khám phá cõi âm qua góc nhìn Phật giáo, bạn sẽ nhận ra rằng mọi thứ trở nên rõ ràng và hợp lý hơn nhiều.
Với sự phát triển của công nghệ hiện đại, chúng ta đã ghi lại được hình ảnh linh hồn và các âm thanh kỳ lạ từ cõi âm. Điều này đã giúp làm sáng tỏ nhiều bí ẩn về thế giới u minh, khiến cho chúng ta không thể né tránh mà càng muốn tìm hiểu sâu hơn về nó.
Quan điểm của Đạo Phật về cái chết
+ Cõi Sắc giới: Chúng sinh ở đây có thân hình đẹp đẽ, sáng rực, nhưng không có sự phân biệt nam nữ, vì không còn sự ham muốn dục vọng. Cõi Sắc giới cũng chia thành nhiều cấp độ khác nhau.
+ Cõi Dục giới: Đây là cõi thứ ba, thấp nhất trong các cõi, nơi sinh sống của những chúng sinh còn mang trong mình những dục vọng, đặc biệt là dục vọng xác thịt, vì thế có sự phân biệt giữa nam và nữ.
Cõi Dục giớiCõi Dục giớiLục dục thiênCõi trời thấp nhất trong các cõiBốn vị Thiên VươngCõi sống thứ hai trong Dục giới là cõi A tu la. Những sinh vật ở đây có quyền lực vượt trội hơn con người và tương đương với loài trời, nhưng họ thường xuyên nổi giận và chiến đấu với các vị trời. Đàn ông ở cõi này có ngoại hình kém, trong khi phụ nữ lại rất xinh đẹp.
Cõi thứ ba về quyền năng là cõi người. Trong thế giới các cõi trời, A tu la và loài người được Phật giáo xếp vào nhóm ba cõi thiện. Dưới ba cõi này là ba cõi ác: cõi súc sinh, cõi quỷ đói và cõi địa ngục. Địa ngục không phải là nơi dưới lòng đất, mà là chỉ những cảnh giới khổ cực không thể nào so sánh với nỗi khổ của con người. Sách Phật nói về luân hồi qua sáu cõi, bao gồm ba cõi thiện và ba cõi ác.
Trên thực tế, các sinh linh ở cõi trời Sắc giới và Vô sắc giới cũng không thoát khỏi luân hồi, mặc dù tuổi thọ của họ có thể kéo dài hàng triệu năm.
Theo quan điểm Phật giáo, không có cõi nào là cõi của người chết, vì cái chết chỉ là tạm thời. Sự sống là vĩnh cửu, thể hiện qua nhiều dạng thức khác nhau trong các cõi sống, từ thấp đến cao.
Mỗi cuộc đời của con người chính là một bước tiến trên con đường phát triển tâm linh, dẫn đến sự giải thoát cuối cùng.

Cõi âm qua góc nhìn Phật giáo
Các câu chuyện về linh hồn hiện về báo mộng cho người thân, như chuyện bà mẹ được báo mộng đi tìm cháu giữa hàng nghìn đứa trẻ, hay những người sắp chết lại có khả năng liên lạc với thế giới âm... khiến người đời đôi lúc tin, đôi lúc nghi ngờ. Chính những điều này đã hình thành nên các tín ngưỡng dân gian tồn tại lâu dài trong xã hội, mặc dù sau này, vì không thể giải thích khoa học, chúng được xem là mê tín. Những hiện tượng siêu nhiên này khiến người xưa không thể lý giải được. Tuy nhiên, Đạo Phật không mang tính mê tín mà luôn dùng trí tuệ để giải thích một cách hợp lý. Đức Phật đã dạy rằng, trong luân hồi, có rất nhiều chúng sinh ở các cõi trời Vô sắc giới, Hữu sắc và các cõi khác như A tu la, Địa ngục, Ngã quỷ… những cõi hữu hình và vô hình như cõi người và cõi súc sinh. Vậy những chúng sinh ở cõi âm là ai? Họ đến từ đâu? Có phải đôi khi họ hiện ra khiến con người sợ hãi và buộc người sống phải làm theo ý mình?
Theo quan niệm dân gian, những linh hồn chết đột ngột, chết oan ức, hay chết do tai nạn sông nước... thường được cho là những “cô hồn” chưa được siêu thoát và vẫn lang thang, vương vấn thế giới trần tục. Tuy nhiên, thực chất, những linh hồn này chính là Thân trung ấm - một khái niệm trong Phật giáo đã được giải thích rõ ràng, không có gì mơ hồ cả.

Theo giáo lý Phật giáo, sau 49 ngày, linh hồn sẽ tìm một thân xác mới để bắt đầu một kiếp sống mới, tiếp nối những nghiệp quả từ kiếp sống trước. Trong khoảng thời gian này, linh hồn được gọi là Thân trung ấm, là thần thức của người đã khuất, đang chờ đợi thân xác mới để nhập vào và tái sinh. Tuy nhiên, nhiều người trước khi qua đời vẫn chưa thể siêu thoát vì còn lo lắng về gia đình, con cái hay công việc chưa hoàn thành. Chính vì thế, Thân trung ấm của họ không thể siêu thoát ngay, đôi khi vẫn lưu luyến ở lại thế gian, thậm chí sau cả trăm năm, họ vẫn có thể nhận diện con cháu qua những nhà ngoại cảm.
Đó là lý do Đạo Phật khuyên chúng ta không nên khóc lóc hay than vãn trong tang lễ, vì điều này có thể làm rối loạn thần thức của người quá cố. Cái chết là quy luật tự nhiên, và linh hồn cần được thanh thản để sớm siêu thoát. Nếu bạn không hiểu điều này khi người thân mới qua đời, bạn có thể sẽ hối hận.
Thân trung ấm có đầy đủ giác quan như người sống, nhưng lại tạo ra từ loại vật chất tinh tế (được gọi là tịnh sắc hay sắc thanh tịnh). Nhờ vậy, các giác quan của họ nhạy bén hơn so với chúng ta, và họ có thể di chuyển, bay lượn hoặc thấy chúng ta trong khi chúng ta không nhìn thấy họ. Khả năng này là do nghiệp mà họ mang, không phải do thần thông. Thân trung ấm cảm thấy rất bức xúc khi gặp khó khăn trong việc giao tiếp với người sống, nhưng họ lại có những quyền năng đặc biệt nhờ vào cơ thể được tạo ra từ vật chất tế nhị. Nói chung, cõi âm mà chúng ta nhắc đến chính là cõi trung hữu hay trung ấm trong Phật giáo. Mặc dù thân trung ấm chỉ tồn tại tạm thời trong khi chờ tái sinh, nhưng chúng cũng là một dạng sống như bao dạng sống khác. Vì vậy, theo Đạo Phật, cõi âm là nơi mà những linh hồn vẫn chưa giải thoát và tiếp tục lưu lại trong thế giới trần.
