Chửi bới – xu hướng của thời đại 4.0?
Vì thế, cần cẩn trọng: môi trường đó có thể trở nên độc hại nếu người ta tự cho mình quyền phán xét mà chẳng cần trách nhiệm gì.
Nhiều người được xem là tri thức lại dẫn dắt dư luận theo hướng tiêu cực, cố tình bóp méo sự việc, nhìn phiến diện rồi tận dụng sức ảnh hưởng để tấn công cá nhân hay tập thể mà họ không vừa mắt.
Trong khi đa phần lại lười xác minh thông tin, chỉ thích "đu trend" và phán xét theo cảm tính, mặc kệ lời ác khẩu của mình có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng thế nào.

Đừng vội kết tội ai mãi mãi
Đừng đào sâu lỗi lầm của người khác, vì ai trong đời mà chẳng từng vấp ngã. Albert Einstein từng nói: "Kẻ nào chưa từng mắc phải lỗi lầm cũng là kẻ chưa bao giờ thử làm việc gì cả". Ngẫm kỹ thì thấy đúng, vì đã làm thì ắt có lúc sai, bất kể tuổi tác ra sao.
Là con người thì không ai hoàn hảo, nếu cứ mãi dằn vặt lỗi lầm của người khác chỉ thể hiện tầm nhìn hạn hẹp và sự thiếu cảm thông. Hãy nhớ rằng, đừng kết tội ai quá lâu chỉ vì một sai lầm, bởi điều đó không phản ánh toàn bộ con người họ.
Bạn đâu biết rằng hôm nay họ sai, nhưng ngày mai đã hối lỗi, tháng sau có thể đã thay đổi tích cực. Trong khi họ đang cố gắng sửa sai thì bạn vẫn ngồi yên, chỉ chăm chăm vào lỗi cũ để phán xét.
Hãy học cách nhìn người bằng sự bao dung. Hãy để lỗi dừng lại ở một người – đừng để chính bạn trở thành người mang lỗi tiếp theo.
Đừng biến mọi việc trở thành một bi kịch

William Arthur Ward

Hãy nhớ: nếu ai đó đã sai, thì chỉ nên để người đó chịu trách nhiệm. Đừng để xuất hiện thêm một người sai thứ hai – chính là người đi bêu rếu, công kích, nói xấu người khác khắp nơi. Và đôi khi, lỗi của người thứ hai còn nghiêm trọng hơn cả người phạm lỗi ban đầu.
Lấy ví dụ trong các cặp vợ chồng: nếu chồng đã từng mắc sai lầm mà vợ cứ mãi nhắc đi nhắc lại, hỏi hoài mỗi khi giận dỗi, thì hậu quả sẽ rất tiêu cực. Người từng phạm lỗi vốn đã thấy xấu hổ, lại bị nhắc lại sẽ chỉ thêm ức chế, dễ khiến mâu thuẫn gia đình bùng phát.
Cuối cùng, người vợ chỉ chuốc lấy nỗi khổ vì một chuyện đã qua. Thay vào đó, hãy để đối phương thấy được sự trân trọng mà bạn dành cho mối quan hệ, đồng thời giúp cả hai giảm áp lực, sống hài hòa hơn.
Vì thế, khi thấy ai đó mắc lỗi mà chúng ta lại đi rêu rao, nói xấu họ thì đó là hành động vô cùng nhẫn tâm và thiếu công bằng. Có thể người ấy đã ăn năn, sửa sai từ lâu, nhưng lời đàm tiếu từ ta lại tiếp tục lan rộng. Lỗi của họ đã dừng, nhưng điều tiếng chúng ta gây ra vẫn còn mãi. Đó là sự tàn nhẫn không đáng có.

Nếu không thể giúp đỡ, tốt hơn hết là giữ im lặng
Nhiều người cứ ngỡ mình vượt trội nên thường lên án, coi thường, làm tổn thương người khác chỉ để nâng tầm cái tôi. Nhưng thực tế, theo các nghiên cứu, những ai hay chỉ trích lại chính là người đang có những vấn đề tương tự bên trong họ.
Freud – nhà tâm lý học lừng danh, gọi hiện tượng này là "projection" – tức là hành vi "gán lên người khác những đặc điểm, tính cách hay hành động mà chính bản thân mình có nhưng không muốn thừa nhận".
Có thể bạn sẽ tạo được chút danh hão khi khiến đám đông tung hô, nhưng những người hiểu chuyện, có tri thức thật sự sẽ chọn cách im lặng vì họ biết không đáng để tranh luận với kiểu người như bạn.
Hãy thử đặt mình vào hoàn cảnh bị sai sót và bị bêu riếu, bóp méo sự thật, chỉ trích khắp nơi, bạn sẽ cảm thấy ra sao? Không ai muốn chịu đựng điều đó. Vậy nên, khi thấy người khác lỡ bước, nếu không thể giúp, hãy giữ sự im lặng. Và bạn vẫn có thể rút ra bài học từ lỗi lầm của người khác, bởi như Groucho Marx từng nói: "Bạn sẽ không bao giờ sống đủ lâu để phạm phải tất cả sai lầm".
Nếu bạn có duyên với ai đó thì hãy nhẹ nhàng khuyên răn họ, còn nếu không, hãy âm thầm mong họ sớm nhận ra lỗi lầm và tự vượt qua, thay vì buông lời phán xét, mỉa mai hay xúc phạm họ.
