(Mytour) Cuộc sống đầy rẫy những thử thách và nỗi đau, nhưng liệu bạn có thể xem chúng như những gia vị thú vị làm cho mỗi ngày thêm phần ý nghĩa?
Câu chuyện về chiếc tách trà xinh đẹp, nơi nỗi đau được lý giải theo một cách mới mẻ.
Trong một cửa hàng đồ gốm, mọi người ngắm nhìn một chiếc tách trà nhỏ xinh. Nó trông thật tuyệt vời.
Một người trong nhóm thốt lên: “Chúng tôi chưa từng thấy chiếc tách nào đẹp đến vậy!” Bất ngờ, chiếc tách lên tiếng: “Các bạn không biết đâu, cuộc đời tôi không phải lúc nào cũng đẹp như thế này.”
Có một thời tôi chỉ là một nắm đất sét đỏ. Ông thợ gốm cầm tôi lên, cuộn tròn rồi cứ thế mà nặn tôi, mặc cho tôi la hét: “Đừng làm thế!” nhưng ông chỉ cười và đáp: “Chưa xong đâu.”

Khuyết danh

Rồi tôi được đặt lên bàn xoay, nơi tôi bị quay tròn liên tục.
“Dừng lại! Tôi cảm thấy chóng mặt!” Tôi la lên, nhưng người thợ gốm chỉ lắc đầu và nói: “Chưa xong đâu.”
Sau đó, ông thợ đặt tôi vào trong lò nung. Cảm giác nóng bỏng khiến tôi gần như không thể chịu đựng nổi. Tôi tự hỏi tại sao ông lại muốn đốt cháy tôi, tôi hét lên và đập vào cửa.
Tôi chỉ có thể nhìn thấy ông qua một khe hở nhỏ, chỉ thấy đôi môi của ông khi ông gật đầu: “Chưa xong.”

Cuối cùng, cánh cửa lò mở ra, ông thợ đặt tôi lên kệ, tôi cảm nhận được sự mát mẻ. “Thế là ổn rồi” tôi nói. Nhưng ông lại sơn lên tôi một lớp sơn dày. Mùi sơn thật khó chịu, tôi tưởng như mình không thể thở được nữa. “Dừng lại đi, dừng lại!” Tôi khóc thét, nhưng ông thợ chỉ lắc đầu: “Chưa xong.”
Lần này, ông lại đặt tôi vào lò nung, nhưng không như lần trước. Nhiệt độ nóng gấp đôi, và tôi cảm nhận được sự nghẹt thở. Tôi van xin, tôi gào khóc. Trong suốt thời gian đó, tôi chỉ thấy ông qua khe hở, với cái lắc đầu nhẹ: “Chưa xong.”
Khi nhận ra mọi nỗ lực đều vô ích, tôi không còn van xin nữa. Tôi gần như đã từ bỏ. Nhưng bất ngờ, cánh cửa mở ra, ông đưa tôi ra ngoài và đặt tôi lên kệ. Một giờ sau, ông đặt tôi trước gương và nói: “Hãy ngắm nhìn mình đi. Công việc đã hoàn thành.”
Tôi thốt lên: “Đây không phải là tôi, không thể nào là tôi. Quá đẹp! Tôi thật sự đẹp quá.”
“Ta muốn con nhớ điều này,” ông thợ nói.
- Ta biết rằng khi nhào nặn con, sẽ làm con đau, nhưng nếu ta không làm vậy, con sẽ khô cứng và vô dụng.
- Ta biết khi đặt con lên bàn xoay, con sẽ cảm thấy chóng mặt, nhưng nếu ta dừng lại, con sẽ dễ dàng vỡ vụn.
- Ta biết trong lò nung, cái nóng sẽ khiến con khó chịu, nhưng nếu ta không cho con vào đó, con sẽ không giữ được hình dáng nguyên vẹn.
- Ta hiểu mùi sơn sẽ làm con khó chịu, nhưng nếu không tô vẽ cho con, con sẽ không thể có sắc màu riêng. Nếu ta không cho con vào lò lần nữa, con sẽ không đủ cứng cáp để tồn tại lâu dài. Giờ đây, con đã trở thành một tác phẩm hoàn hảo. Con đã hiểu được ý đồ của ta chưa?
Tham khảo thêm: 3 bài học cuộc sống đọc xong chính bạn cũng phải ngạc nhiên
Tham khảo thêm: 3 bài học cuộc sống đọc xong chính bạn cũng phải ngạc nhiên

