Vì sao Dương Quá lại không được xưng là thiên hạ đệ nhất?
Kể từ khi Kim Dung cho ra mắt tác phẩm Anh hùng xạ điêu, làn sóng võ hiệp đã lan tỏa rộng khắp Trung Hoa. Sau đó, ông tiếp tục sáng tác Thần điêu hiệp lữ, với Dương Quá, con trai của Dương Khang, làm nhân vật chính, kể lại cuộc đời đầy sóng gió, bi tráng và cảm động của chàng thiếu hiệp này.
Dương Quá - Cao thủ gần như vô đối trong thiên hạ
Mặc dù Thần điêu hiệp lữ xoay quanh tình yêu bi thương giữa Dương Quá và Tiểu Long Nữ, nhưng khía cạnh võ học trong tác phẩm vẫn cực kỳ ấn tượng. Dương Quá là một trong những cao thủ sở hữu thiên phú võ học hàng đầu trong thế giới Kim Dung.
Kim Dung sáng tác Thần điêu hiệp lữ, lấy Dương Quá, con trai của Dương Khang, làm nhân vật trung tâm. (Ảnh: Sohu)Ngay từ khi 20 tuổi, Dương Quá đã có thể tiếp thu và tinh thông các võ công của nhiều môn phái: Toàn Chân kiếm pháp của Vương Trùng Dương, Đàn chỉ thần thông của Hoàng Dược Sư, Đả cẩu bổng pháp của Hồng Thất Công và cả Cáp Mô công của Âu Dương Phong. Anh đều luyện thành thạo và sử dụng thành công mỗi tuyệt học đó.
Cơ duyên lớn nhất đến với Dương Quá là khi anh gặp Thần Điêu – người bạn trung thành suốt đời. Thần Điêu đã dẫn Dương Quá đến kiếm mộ của Độc Cô Cầu Bại, nơi anh phát hiện ra Huyền Thiết trọng kiếm vô địch. Nhờ đó, Dương Quá đã lĩnh ngộ Huyền Thiết kiếm pháp, một tuyệt kỹ võ công không cần chiêu thức hoa mỹ mà vẫn đạt được hiệu quả chết người.
Không chỉ vậy, Thần Điêu còn thường xuyên mang mật rắn cho Dương Quá, giúp anh tăng cường nội lực vượt bậc. Khi công lực đạt đến đỉnh cao, Dương Quá từng nói: "Ta cầm Huyền Thiết trọng kiếm trong tay, gần như thiên hạ vô địch."
Ở tuổi 36, Dương Quá đạt được một đỉnh cao mới trong võ học. (Ảnh: Sohu)Ở tuổi trung niên, khi đã 36, Dương Quá lại vươn lên một tầm cao mới. Trong những năm tháng cô đơn chờ đợi Tiểu Long Nữ, sự nhớ nhung dằn vặt khiến anh chuyển nỗi bi thương thành sức mạnh, sáng tạo ra môn võ Ám nhiên tiêu hồn chưởng vô cùng độc đáo.
Môn chưởng pháp này có 17 chiêu thức, mỗi chiêu đều kỳ ảo, không theo quy luật thông thường, khiến đối thủ khó mà phòng bị. Sức mạnh của Ám nhiên tiêu hồn chưởng mạnh mẽ đến nỗi Hoàng Dược Sư cũng phải thừa nhận rằng, chỉ có Giáng Long thập bát chưởng của Quách Tĩnh mới có thể sánh được.
Cuối truyện, dù Dương Quá được xếp vào hàng Ngũ tuyệt với Trung Ngoan Đồng Chu Bá Thông, Đông Tà Hoàng Dược Sư, Tây Cuồng Dương Quá, Nam Tăng Nhất Đăng đại sư và Bắc Hiệp Quách Tĩnh, nhưng anh vẫn không được công nhận là thiên hạ đệ nhất.
Vì sao một người sở hữu cả Huyền Thiết kiếm pháp và Ám nhiên tiêu hồn chưởng lại không thể đứng đầu võ lâm? Theo Sohu và Sina, lý do nằm ở hai điểm yếu chí mạng mà Kim Dung đã khéo léo tạo ra cho nhân vật này.
2 điểm yếu chí mạng của Dương Quá
Điểm yếu thứ nhất: Mất một cánh tay
Khi Dương Quá mới hai mươi tuổi, trong một cơn tức giận, Quách Phù, con gái của Quách Tĩnh và Hoàng Dung, đã chém đứt cánh tay phải của Dương Quá. Sự việc này không chỉ khiến anh không thể luyện được các tuyệt học yêu cầu sử dụng cả hai tay như Giáng Long thập bát chưởng hay Tả hữu hỗ bác chi thuật, mà còn để lại một khuyết điểm vĩnh viễn trên cơ thể anh.
Trong một lần nóng giận, Quách Phù, con gái của Quách Tĩnh và Hoàng Dung, đã chém đứt cánh tay phải của Dương Quá. (Ảnh: Sohu)Dù có cơ duyên kỳ ngộ, được Thần Điêu giúp đỡ và ăn mật rắn để tăng nội lực, nhưng khi đối đầu với các cao thủ đỉnh cao, việc mất đi một tay khiến Dương Quá vẫn gặp bất lợi. Trong trận đấu tại Bách Hoa cốc, Dương Quá đã giao đấu với Chu Bá Thông. Ban đầu, hai người ngang sức ngang tài, nhưng khi Chu Bá Thông sử dụng Tả hữu hỗ bác chi công, dùng một địch hai, Dương Quá lập tức rơi vào thế yếu, khiến Quách Tương phải thốt lên: "Không công bằng!"
Chỉ khi Dương Quá sử dụng Ám nhiên tiêu hồn chưởng, anh mới có thể cầm cự và thậm chí khiến Chu Bá Thông phải cẩn trọng hơn. Tuy nhiên, chính Dương Quá cũng thừa nhận, nếu giao chiến đến cùng, kết quả sẽ là một chết, một bị thương. Điều này cho thấy anh không thể hoàn toàn áp đảo Chu Bá Thông.
Điểm yếu thứ hai: Phụ thuộc vào cảm xúc
Ám nhiên tiêu hồn chưởng, mặc dù là tuyệt học tự sáng tạo, nhưng lại có một điểm yếu chí mạng là sức mạnh của nó hoàn toàn phụ thuộc vào nỗi bi thương trong lòng người thi triển. Càng đau khổ, nỗi nhớ càng sâu, chiêu thức càng mạnh mẽ. Nhưng khi tâm trạng bình ổn, chiêu thức gần như vô dụng.
Cuối truyện, khi Dương Quá đoàn tụ với Tiểu Long Nữ sau 16 năm xa cách, niềm hạnh phúc đó khiến lòng anh tràn ngập vui sướng, không còn chút bi thương nào. Khi đó, trong trận chiến với Kim Luân Pháp Vương, người đã luyện thành Long tượng Bát nhã công tầng thứ mười với công lực cực kỳ mạnh mẽ, Dương Quá đã định sử dụng Ám nhiên tiêu hồn chưởng, nhưng phát hiện mình không thể phát huy được chút sức mạnh nào.
Ám nhiên tiêu hồn chưởng, mặc dù là tuyệt học tự sáng tạo, lại có một nhược điểm chí mạng là sức mạnh của nó phụ thuộc hoàn toàn vào nỗi bi thương trong lòng người thi triển. (Ảnh: Sohu)Kết quả, anh bị đánh liên tiếp, rơi vào tình thế nguy hiểm. Chỉ đến khi trong khoảnh khắc sinh tử, Dương Quá bỗng nhớ đến Tiểu Long Nữ, nỗi lo sợ mất nàng khiến trái tim anh lại dâng trào bi thương, Ám nhiên tiêu hồn chưởng mới được tái phát và giúp anh xoay chuyển tình thế.
Vậy nên, dù Dương Quá sở hữu võ công đỉnh cao vô đối, nhưng việc mất một cánh tay và tâm pháp phụ thuộc vào cảm xúc khiến anh không thể duy trì sức mạnh ổn định. Chính hai điểm yếu này đã khiến Kim Dung không cho Dương Quá trở thành người đứng đầu võ lâm, mà chỉ giữ lại danh hiệu Tây Cuồng trong Thần điêu Ngũ tuyệt.
Theo Sohu, Sina, 163
