Trước cơn sóng thần AI, Duy Nguyễn vẫn bền bỉ theo đuổi con đường nghệ thuật truyền thống: tự tay phác hoạ, tự mình sáng tạo, và kiên quyết không nhượng bộ trước sự xâm lấn của công nghệ.
Trong kỷ nguyên AI đang thâm nhập mọi lĩnh vực, nghệ thuật giờ đây không còn là 'pháo đài bất khả chiến bại'. Chỉ cần vài thao tác đơn giản trên Midjourney hay DALL·E, bất kỳ ai cũng có thể tạo ra những bức hình ấn tượng theo xu hướng. Điển hình là trào lưu biến ảnh thật thành nhân vật Ghibli từng làm mưa làm gió trên mạng xã hội.
Trước xu thế đó, quan điểm 'nói không với AI trong nghệ thuật' của Nguyễn Khánh Duy - hoạ sĩ tài năng kiêm Phó Giám đốc Nghệ thuật tại Riot Games (cha đẻ của LMHT) thực sự khác biệt. Điều thú vị là dù được Apple vinh danh trong chiến dịch 'Here's to the Dreamers', giấc mơ sáng tạo của anh hoàn toàn không có bóng dáng AI.

Qua buổi trò chuyện cùng Duy, chúng tôi được nghe những phân tích sâu sắc về ranh giới mong manh giữa nghệ thuật và công nghệ - vốn đang ngày càng mờ nhạt. Anh nhấn mạnh đây chỉ là quan điểm cá nhân, không đại diện cho Riot Games - nơi hiện vẫn tôn trọng sự lựa chọn của các nghệ sĩ về việc sử dụng AI.
"Tôi sẽ từ bỏ nghề nếu buộc phải dùng AI để sáng tạo"
Duy chia sẻ động lực theo đuổi nghề họa sĩ của anh xuất phát từ niềm vui giản đơn: "Tôi vẽ vì cảm thấy hạnh phúc. Nếu không còn niềm vui, tại sao phải tiếp tục?" - câu nói tưởng chừng đơn giản nhưng chứa đựng triết lý sáng tạo thuần khiết. Đó cũng chính là lý do anh kiên định không đánh đổi niềm vui sáng tạo để đổi lấy sự tiện lợi của AI.
Đối với nhiều người, AI là phương tiện tối ưu hiệu suất, là 'con đường tắt' để đơn giản hóa quy trình sáng tạo. Nhưng với Duy, mỗi công đoạn nghệ thuật từ phác thảo ý tưởng, nghiên cứu đến thử nghiệm đều mang ý nghĩa đặc biệt. 'Không có bước nào là nhàm chán. Mình say mê tất cả khía cạnh của nghệ thuật và không muốn bất cứ thứ gì cướp đi niềm hứng khởi ấy.'
Duy quan niệm việc phụ thuộc hoàn toàn vào AI trong sáng tạo đồng nghĩa với việc đánh mất lý do cốt lõi anh theo đuổi nghề. 'Để AI thay mình sáng tác chẳng khác nào đánh cắp niềm vui của chính mình. Khi đó, nghệ thuật còn gì đáng để theo đuổi?'

Duy đam mê nghệ thuật vẽ tay truyền thống. Ảnh: Facebook Duy Nguyễn
Nỗi băn khoăn của Duy không chỉ xuất phát từ trải nghiệm cá nhân. Anh lo ngại về thế hệ họa sĩ trẻ trong thời đại mọi thứ đều có 'phím tắt'. 'Giới trẻ ngày nay có quá nhiều công cụ hỗ trợ. Ngày trước không có gì cả. Vẽ xấu thì đành chịu vẽ xấu, muốn đẹp thì phải khổ luyện.'
Duy hồi tưởng những ngày đầu làm nghề, khi mỗi nét bút là thành quả của vô số đêm dày công tập luyện. 'Có những đêm trằn trọc không ngủ. Ý tưởng thì rõ mồn một trong đầu nhưng đôi tay không thể hiện được. Cảm giác bất lực đó thật khó chịu.' Chính những thử thách đó đã giúp anh tiến bộ không ngừng và gắn bó với nghề suốt 15 năm qua.
Với Duy, nghệ thuật là cuộc hành trình chứ không phải đích đến. AI có thể rút ngắn quá trình nhưng đồng thời khiến giới trẻ quên mất ý nghĩa thực sự của sáng tạo. 'Mình e rằng khi AI làm mọi thứ quá dễ dàng, các bạn trẻ sẽ đánh mất bản chất thực sự của nghệ thuật - một hành trình trải nghiệm chứ không phải chỉ chạy theo kết quả.'
Dù thừa nhận sức mạnh của AI và hiểu rõ hiệu quả của nó với nhiều người, Duy vẫn kiên định với lựa chọn của mình - con đường thủ công, tỉ mỉ, nơi mỗi tác phẩm đều là sản phẩm của chính đôi tay và tâm hồn người nghệ sĩ. Đó không chỉ là công việc mà còn là cách anh gìn giữ tinh thần nghệ thuật đích thực giữa thời đại công nghệ lên ngôi.
Dù đảm nhiệm vị trí quản lý và hướng dẫn đội ngũ trẻ, Duy vẫn duy trì đam mê sáng tạo thủ công như cách giữ gìn bản sắc nghệ thuật. "Tôi vẫn tham gia làm game, nhưng luôn nuôi dưỡng tâm hồn nghệ sĩ bằng những hoạt động phi kỹ thuật số: vẽ tay trên giấy, màu nước, hay nặn tượng điêu khắc."

Sáng tạo mô hình là một trong những niềm đam mê không ngừng của Duy. Ảnh: Facebook Duy Nguyễn
Duy nhận thức rõ AI sẽ ngày càng phát triển và phổ cập. "AI sẽ mãi tồn tại và không biến mất trong tương lai," anh chia sẻ thẳng thắn. Anh cũng chứng kiến sự phấn khích của nhiều đồng nghiệp với công nghệ mới này, và không loại trừ khả năng nó sẽ trở thành chuẩn mực ngành.
Nhưng với Duy, nếu một ngày nghệ thuật bắt buộc phải gắn liền với AI, đó sẽ là lúc anh từ bỏ. "Khi nghệ thuật của tôi phải phụ thuộc vào AI, đó là lúc tôi sẽ tìm con đường khác."
