(Mytour) Điều tưởng chừng như không thể xảy ra khi Đức Phật tắm cho người bệnh hôi hám, nhưng Ngài đã giải thích rằng đó chính là một câu chuyện về nhân duyên từ tiền kiếp.
Chuyện Đức Phật tắm cho người bệnh hôi hám
Một lần, Đức Thế Tôn cùng các môn đệ đến thăm một Tỳ kheo đang mắc bệnh, nhưng không ai chăm sóc ông. Đức Phật hỏi: "Khi còn khỏe mạnh, Thầy đã từng thăm nom, chăm sóc ai không?". Người này đáp: Bạch Thế Tôn, thưa không ạ!
Đức Phật giải thích rằng trước kia Thầy không gieo nhân tốt nên hôm nay phải nhận quả như vậy. Sau đó, Ngài giao cho các đệ tử chăm sóc vị tỳ kheo, nhưng do ông nằm lâu ngày mà không được tắm rửa, cơ thể ông bốc mùi hôi hám, khiến mọi người ngại không dám lại gần.
Ngài hiểu rõ sự tình nên nhờ Đế Thích mang nước nóng, và chính tay Đức Phật đã tắm rửa cho vị tỳ kheo. Một số người không hiểu lý do Đức Phật lại tắm cho người mắc bệnh hôi hám, trong khi Ngài là bậc đạo sư tôn quý, thầy của cả trời người trong ba cõi.

Đức Phật tiếp tục kể: Xưa kia có một vị vua tàn bạo đã tìm được một cai ngục tên Ngũ Bách, người này hành xử cực kỳ độc ác. Khi có tội nhân, vua sẽ gọi Ngũ Bách đến hành hình. Ngũ Bách có lúc rất độc đoán, nhưng cũng có lúc lại đối xử nhân từ. Ông thường nhận hối lộ từ các phạm nhân và sẽ nhẹ tay với những ai đút lót cho mình, còn những người không làm vậy sẽ bị đánh đến nỗi rách da nát thịt. Có một vị hiền nhân bị vu oan.
Khi bị Ngũ Bách đánh đập, vị hiền nhân nói: "Ta là đệ tử của Phật, không hề phạm tội gì mà bị người khác vu khống, xin ông tha cho." Ngũ Bách bỗng nhiên cảm thấy từ tâm, giả vờ đánh nhưng không một lần nào trúng người hiền nhân đó.
Sau này, Ngũ Bách vì tội hối lộ và vô số tội ác khác mà bị đọa vào địa ngục, chịu sự đau đớn và thống khổ vì roi da. Sau khi trả hết tội ở địa ngục, ông lại bị biến thành súc sinh và tiếp tục bị đày đọa. Sau năm trăm kiếp như vậy, tội báo đã trả xong, ông được tái sinh làm người nhưng phải chịu đựng vô vàn đau khổ và bệnh tật.
Ngũ Bách đã từng nhờ ta mà được cứu vớt, chính vì chút thiện duyên trong tiền kiếp mà ngày hôm nay ta đã tự tay tắm rửa cho vị tỳ kheo này.
Khi nghe Đức Phật giảng về nghiệp báo trong quá khứ, thầy tỳ kheo bị bệnh đã nhận ra mối nhân duyên giữa mình và Thế Tôn. Ngài liền ăn năn sâu sắc, suy ngẫm về bản thân. Ngay lập tức, tất cả bệnh tật, khổ đau tan biến, thân tâm được an lạc, và ngài chứng quả A La Hán.
Lòng tham khiến con người trở nên độc ác, gây tạo nghiệp chướng nặng nề.
Nếu như người cai ngục không lạm quyền và chỉ vì tham vọng cá nhân mà hành xử độc ác, có lẽ ông ta đã không phải chịu cảnh bệnh tật, hôi hám, không ai dám lại gần. Khi đối diện với cơ hội kiếm tiền, nhiều người đã bị mờ mắt bởi lợi ích trước mắt mà quên đi tác hại của hành động đó đối với người khác. Chính vì lòng tham, người cai ngục đã gây tội cho người vô tội, biến trắng thành đen, đến nỗi trải qua vô số kiếp làm súc sinh cũng không thể đền bù hết tội lỗi của mình. Hôm nay, có rất nhiều người vẫn mờ mắt vì đồng tiền mà lừa gạt người khác, không hề hay biết rằng chính hành động ấy là nhân đưa họ đến tù tội và nghèo khổ, không chỉ trong hiện tại mà còn cả tương lai. Họ đang gieo mầm tội lỗi mà chẳng hề hay biết, mặc cho những người bị hại chịu đựng khổ sở đến mức tự sát.

Sống lương thiện giúp ta loại trừ bệnh tật.
Vị Tỳ kheo đang mắc bệnh nặng, nhưng không ai quan tâm đến ông, một phần vì nghiệp báo từ những việc làm ác trong tiền kiếp. Trước đây, ông đã đánh đập, vu khống và gán tội cho những người lương thiện. Vì vậy, để có thể đoạn trừ bệnh tật, ta cần phải sống thiện lương ngay từ bây giờ, trước khi mọi chuyện trở nên quá muộn. Những người làm ác, sau khi chết, sẽ phải chịu đau khổ trong địa ngục. Còn những người tạo nghiệp nhẹ hơn sẽ phải đầu thai thành loài quỷ đói hoặc súc vật, chịu đựng nỗi khổ trong những kiếp này. Sau khi trả hết nghiệp, họ sẽ được tái sinh làm người, nhưng là một kiếp người thấp kém và tiếp tục phải trả nốt những nghiệp chưa hoàn thành. Khi dịch bệnh bùng phát, không phải ngẫu nhiên mà có những người trong một gia đình, một thành phố hay quốc gia bị mắc bệnh, thậm chí chết, trong khi những người khác lại hoàn toàn khỏe mạnh. Điều này có thể được hiểu là do nhân quả từ các kiếp trước đã hình thành nên những gì chúng ta phải chịu đựng trong hiện tại.
Ví dụ như, nếu trong kiếp này ta có hành vi trộm cắp, thì quả báo sẽ là nghèo khổ, tài sản bị người khác chiếm đoạt, hoặc phải gánh chịu nợ nần, và rồi sẽ tiếp tục phải chịu quả báo xấu trong tương lai. Do đó, khi mượn của ai đó, ta cần phải trả lại đúng hạn. Thậm chí, khi chưa có sự đồng ý của người khác mà ta lấy đồ của họ sử dụng hoặc chiếm đoạt, đó đều là tội trộm cắp.

Ai cũng có thể lựa chọn sống thiện lương, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào.
Đức Phật dạy rằng: Ta là Phật đã thành, chúng sinh là Phật sẽ thành. Mỗi chúng ta đều có khả năng trở thành Phật, bởi trong mỗi con người đều tiềm ẩn bản chất Phật. Những điều ta thấy, ta nghe, đều là sự thể hiện của cái thiện trong tâm, và chỉ cần phát triển, ai cũng có thể đạt đến giác ngộ.
Khổ đau không phải do hoàn cảnh hay người khác mang lại, mà chính là do bản thân chúng ta tự tạo ra. Chạy theo vật chất và đắm chìm trong sắc dục khiến ta quên đi bản chất tâm linh trong sáng. Ta không tin vào nhân quả và không học cách sống bằng trái tim yêu thương và sự hiểu biết.
Lời Phật dạy về con đường làm người chỉ rõ rằng chúng ta phải quay về với chính mình, sống với một tâm Phật sáng suốt. Khi đó, mọi khổ đau sẽ được tiêu trừ. Tuy nhiên, quả báo từ những hành động xấu không thể tránh khỏi, dù có thể chúng ta không nhận thấy ngay. Khi làm ác, có thể lừa dối được pháp luật, nhưng không thể thoát khỏi sự chi phối của nhân quả khi duyên chín muồi.
Chúng ta cần nhận thức về quả báo xấu trong đời này để biết cách tránh xa những hành động tội lỗi, đồng thời tích cực làm những việc thiện để mang lại lợi ích cho mọi người, vì đó là tình người trong cuộc sống.
