(Mytour) Đây là những vũ khí thần kỳ mà Đức Phật ban tặng để cứu giúp chúng sinh trong thời kỳ Mạt Pháp, nhưng nhiều người vẫn chưa biết đến để có thể tự cứu mình.
I. Thời kỳ Mạt Pháp là gì?

Trong nhiều bài viết về Phật giáo cũng như các cuộc trò chuyện giữa những người theo đạo Phật, ta thường nghe những câu như: “Hiện nay đang là thời kỳ Mạt Pháp”, “Chúng ta đang sống trong thời kỳ Mạt Pháp”!
Vậy, “Thời kỳ Mạt Pháp” có nghĩa là gì? Tại sao lại cho rằng hiện nay chúng ta đang sống trong thời kỳ này?
“Mạt pháp” (tiếng Phạn: saddharma-vipralopa) có nghĩa là Chính pháp bị tiêu diệt, và tư tưởng Mạt pháp phản ánh sự diệt vong của Phật pháp.
Theo Phật giáo, sau khi Đức Phật Thích Ca Mâu Ni nhập diệt, Pháp vẫn tiếp tục hiện hữu qua ba giai đoạn: Chính Pháp, Tượng Pháp, và Mạt Pháp, trong đó số người tu hành và đạt giác ngộ dần dần giảm sút, và bước vào giai đoạn Mạt Pháp.
Quan điểm về ba thời kỳ “chân pháp, hình pháp và mạt pháp” là một trong những nguyên lý quan trọng trong Phật giáo.
“Mạt pháp” (tiếng Phạn: saddharma-vipralopa) có nghĩa là Chính pháp bị tiêu diệt, và tư tưởng Mạt pháp phản ánh sự diệt vong của Phật pháp.
Theo Phật giáo, sau khi Đức Phật Thích Ca Mâu Ni nhập diệt, Pháp vẫn tiếp tục hiện hữu qua ba giai đoạn: Chính Pháp, Tượng Pháp, và Mạt Pháp, trong đó số người tu hành và đạt giác ngộ dần dần giảm sút, và bước vào giai đoạn Mạt Pháp.
Quan điểm về ba thời kỳ “chân pháp, hình pháp và mạt pháp” là một trong những nguyên lý quan trọng trong Phật giáo.
“Sau khi Đức Phật nhập diệt, Pháp trải qua ba thời kỳ: Chánh Pháp, Tượng Pháp và Mạt Pháp.
Pháp có đầy đủ ba yếu tố giảng dạy, thực hành và chứng ngộ được gọi là Chánh Pháp. Pháp chỉ có giảng dạy và thực hành gọi là Tượng Pháp. Pháp không có giảng dạy gọi là Mạt Pháp.”
Pháp có đầy đủ ba yếu tố giảng dạy, thực hành và chứng ngộ được gọi là Chánh Pháp. Pháp chỉ có giảng dạy và thực hành gọi là Tượng Pháp. Pháp không có giảng dạy gọi là Mạt Pháp.”
Nói cách khác, sau khi Đức Phật Niết Bàn, Phật giáo trải qua ba thời kỳ: Thời kỳ Chánh Pháp, khi người tu hành dễ dàng đạt giác ngộ; Thời kỳ Tượng Pháp, nơi Pháp vẫn còn nhưng ít người đạt giác ngộ; và Thời kỳ Mạt Pháp, khi Pháp vẫn tồn tại nhưng người tiếp nhận không thể thực hành để đạt giác ngộ.
Tóm lại, “Tư tưởng Mạt Pháp” của Phật giáo chỉ ra rằng Phật pháp sẽ trải qua ba giai đoạn phát triển: Chánh Pháp, Tượng Pháp và Mạt Pháp, cuối cùng sẽ suy tàn.
Theo giáo lý, sau khi Đức Phật Thích Ca Mâu Ni nhập diệt, Chánh Pháp sẽ tồn tại 500 năm, Tượng Pháp 1.000 năm và Mạt Pháp kéo dài 10.000 năm.
Vì vậy, các Phật tử cần phải có trách nhiệm cao, hiểu rõ về khủng hoảng và nỗ lực thực hành theo giới luật, tinh tấn làm việc để Phật pháp tồn tại lâu dài và mang lại lợi ích cho chúng sinh.
Tóm lại, “Tư tưởng Mạt Pháp” của Phật giáo chỉ ra rằng Phật pháp sẽ trải qua ba giai đoạn phát triển: Chánh Pháp, Tượng Pháp và Mạt Pháp, cuối cùng sẽ suy tàn.
Theo giáo lý, sau khi Đức Phật Thích Ca Mâu Ni nhập diệt, Chánh Pháp sẽ tồn tại 500 năm, Tượng Pháp 1.000 năm và Mạt Pháp kéo dài 10.000 năm.
Vì vậy, các Phật tử cần phải có trách nhiệm cao, hiểu rõ về khủng hoảng và nỗ lực thực hành theo giới luật, tinh tấn làm việc để Phật pháp tồn tại lâu dài và mang lại lợi ích cho chúng sinh.
II. Vũ khí thần kỳ cứu chúng sinh trong thời Mạt Pháp
1. Sám hối

Sám hối là vũ khí thần kỳ cứu chúng sinh trong thời Mạt Pháp
Sám hối: Là sự thú nhận về những hành động xấu đã phạm phải trong quá khứ.
Hối hận: Là nhận thức được sai lầm của bản thân và cam kết không tái phạm.
Sám hối là việc cải thiện bản thân trong tương lai, trong khi hối tiếc là mong muốn thay đổi quá khứ. Điều này có nghĩa là xây dựng những kết quả tốt đẹp cho tương lai và loại bỏ những nguyên nhân xấu trong quá khứ. Đây là quá trình ăn năn.
Lời dạy cuối cùng của Đức Phật nhấn mạnh: "Áo xấu hổ là vật trang sức tốt nhất. Sự xấu hổ như một chiếc móc sắt có thể kìm giữ hành vi sai trái. Nếu một người mất đi sự xấu hổ, họ không khác gì loài thú."
Kinh Pháp Hoa có nói: "Ba cõi không có sự bình an, chúng giống như một ngôi nhà đang cháy."
Kinh Duy Ma Cật dạy rằng: "Nếu nghiệp của mình chưa thanh tịnh thì không thể giúp ích cho chúng sinh. Vì vậy, chúng ta phải 'tránh xa tội lỗi, thanh lọc thân tâm, và phát nguyện chấm dứt mọi hành vi xấu ác'."
Kinh Địa Tạng cũng dạy rằng: “Chúng sinh ở Nam Diêm Phù Đề, mỗi tâm niệm đều là nghiệp, mỗi hành động đều là tội.”
Khi đã học Phật, ta mới nhận ra mình đã sai lầm quá sâu. Toàn thân đầy những tội lỗi, mọi hành động và suy nghĩ đều chìm trong tham, sân, si. Mỗi ngày, ta như đang chiến đấu với chính tâm xấu của mình và gần như luôn thất bại.
Kinh Hoa Nghiêm có dạy: "Nếu nghiệp ác này có thể hình tướng vật chất, thì toàn bộ vũ trụ không đủ chỗ chứa."
Từ vô thủy kiếp đến nay, thói quen và nghiệp chướng đã buộc chặt sáu căn của ta, khiến không còn khe hở. Muốn thoát khỏi những thói quen xấu, tiêu trừ nghiệp chướng không phải là điều dễ dàng!
Đức Phật đã tiên đoán rằng trong thời đại hiện nay, con đường cứu mình duy nhất chính là: Sám hối.
Khi lễ lạy sám hối, thân lạy Phật, miệng niệm Phật, tâm ý chuyên nhất hướng về danh hiệu Phật – đó là lúc thân, khẩu, ý cùng thanh tịnh. Sự sám hối ấy có công đức vô biên!
Sám hối là ánh sáng kim quang, là pháp bảo vô giá. Dù sống trong thời Mạt Pháp đầy ác nghiệp, chúng ta vẫn có duyên gặp được pháp môn này, đó là nhờ đã gieo vô số căn lành trước hàng triệu chư Phật mới có được phước báo ấy.
Khi lễ lạy sám hối, thân lạy Phật, miệng niệm Phật, tâm ý chuyên nhất hướng về danh hiệu Phật – đó là lúc thân, khẩu, ý cùng thanh tịnh. Sự sám hối ấy có công đức vô biên!
Sám hối là ánh sáng kim quang, là pháp bảo vô giá. Dù sống trong thời Mạt Pháp đầy ác nghiệp, chúng ta vẫn có duyên gặp được pháp môn này, đó là nhờ đã gieo vô số căn lành trước hàng triệu chư Phật mới có được phước báo ấy.
2. Phóng sinh
Phật đã dạy: "Trong các tội lỗi, sát sinh là tội nặng nhất, và trong các công đức, không sát sinh là công đức lớn nhất."
Trong mọi tội lỗi, sát sinh là tội nghiêm trọng nhất. Trong mọi công đức, phóng sinh là công đức lớn nhất!
Bởi vì điều quý giá nhất đối với mọi sinh vật chính là mạng sống của chúng. Nếu sát sinh, bạn sẽ phải đối mặt với sự căm ghét sâu sắc nhất. Nhưng nếu bạn cứu giúp một mạng sống, kẻ ấy sẽ vô cùng biết ơn bạn.
Tuy nhiên, trong thời Mạt Pháp hiện nay, việc phóng sinh gặp nhiều khó khăn và bị chỉ trích rất nhiều. Điều này là bởi chúng sinh thời nay nghiệp chướng quá nặng, phước mỏng duyên cạn.
Phóng sinh tự có công đức, giết hại tự có quả báo. Ai phê phán việc phóng sinh sẽ tự chịu quả báo phê phán. Niềm tin sâu sắc vào nhân quả là nền tảng, cùng nhau khích lệ việc phóng sinh và làm việc thiện.
Bởi vì điều quý giá nhất đối với mọi sinh vật chính là mạng sống của chúng. Nếu sát sinh, bạn sẽ phải đối mặt với sự căm ghét sâu sắc nhất. Nhưng nếu bạn cứu giúp một mạng sống, kẻ ấy sẽ vô cùng biết ơn bạn.
Tuy nhiên, trong thời Mạt Pháp hiện nay, việc phóng sinh gặp nhiều khó khăn và bị chỉ trích rất nhiều. Điều này là bởi chúng sinh thời nay nghiệp chướng quá nặng, phước mỏng duyên cạn.
Phóng sinh tự có công đức, giết hại tự có quả báo. Ai phê phán việc phóng sinh sẽ tự chịu quả báo phê phán. Niềm tin sâu sắc vào nhân quả là nền tảng, cùng nhau khích lệ việc phóng sinh và làm việc thiện.
3. Ăn chay
Kinh Niết Bàn có dạy rằng: "Người ăn thịt là cắt đứt hạt giống của lòng đại từ bi."
Kinh Lăng Già có dạy: "Ăn thịt cũng có tội như giết người."
Kinh Thủ Lăng Nghiêm có dạy: "Người ăn thịt sẽ không đạt được công đức hay đức hạnh nào mà họ mong muốn."
Trong mọi tội lỗi, sát sinh là tội nghiêm trọng nhất. Bởi vì một khi bạn phạm tội này, bạn sẽ phải nhận quả báo cực lớn.
Sự báo ứng của nhân quả là thảm khốc và nghiêm trọng nhất. Thật không may khi chúng ta phạm tội sát sinh suốt ngày mà không hề nhận ra, bởi vì ăn thịt cũng là tội giết hại.
Ăn thịt tương đương với việc sát sinh. Nếu chúng ta ăn thịt mỗi ngày thì tương đương với việc phạm tội sát sinh mỗi ngày.
Ăn thịt ba bữa tương đương với việc mang món nợ sát sinh ba bữa. Vì ăn thịt, chúng ta đã gây ra mối thù máu với muôn loài chúng sinh vô lượng và không thể đếm xuể.
Sự trừng phạt trong tương lai thực sự không thể tưởng tượng nổi!
Sự báo ứng của nhân quả là thảm khốc và nghiêm trọng nhất. Thật không may khi chúng ta phạm tội sát sinh suốt ngày mà không hề nhận ra, bởi vì ăn thịt cũng là tội giết hại.
Ăn thịt tương đương với việc sát sinh. Nếu chúng ta ăn thịt mỗi ngày thì tương đương với việc phạm tội sát sinh mỗi ngày.
Ăn thịt ba bữa tương đương với việc mang món nợ sát sinh ba bữa. Vì ăn thịt, chúng ta đã gây ra mối thù máu với muôn loài chúng sinh vô lượng và không thể đếm xuể.
Sự trừng phạt trong tương lai thực sự không thể tưởng tượng nổi!
Chúng ta mong muốn có sức khỏe dồi dào, một cuộc sống an yên, con cháu thông minh, và sự nghiệp thành công. Chúng ta ao ước xóa bỏ nghiệp chướng, đạt được thành tựu tâm linh, thoát khỏi vòng luân hồi và được tái sinh nơi Tây Phương Cực Lạc. Tuy nhiên, để đạt được những điều này, chúng ta phải hạn chế sát sinh.
Đây là lời dạy của Đức Phật. Nếu chúng ta không thể ăn chay mà vẫn ăn thịt và tạo nghiệp giết chóc, mọi mong muốn của chúng ta sẽ không bao giờ thành tựu.
Tâm Phật là tâm từ bi, và việc học Phật là học lòng từ bi ấy. Khi học được phần nào từ bi, đạo nghiệp sẽ đạt được thành tựu tương ứng. Nhưng nếu ăn thịt, thì tâm từ bị cắt đứt, và mọi tu hành trở nên vô nghĩa.
Mỗi miếng thịt là một lần tạo nghiệp, mười miếng thịt là mười lần kết oán. Nhân quả tương lai sẽ phải tự mình gánh chịu. Là người học Phật, chúng ta không thể xem nhẹ vấn đề này!
Đây là lời dạy của Đức Phật. Nếu chúng ta không thể ăn chay mà vẫn ăn thịt và tạo nghiệp giết chóc, mọi mong muốn của chúng ta sẽ không bao giờ thành tựu.
Tâm Phật là tâm từ bi, và việc học Phật là học lòng từ bi ấy. Khi học được phần nào từ bi, đạo nghiệp sẽ đạt được thành tựu tương ứng. Nhưng nếu ăn thịt, thì tâm từ bị cắt đứt, và mọi tu hành trở nên vô nghĩa.
Mỗi miếng thịt là một lần tạo nghiệp, mười miếng thịt là mười lần kết oán. Nhân quả tương lai sẽ phải tự mình gánh chịu. Là người học Phật, chúng ta không thể xem nhẹ vấn đề này!
4. Niệm danh hiệu Phật

Kinh Đại Chúng Bộ có ghi lại: "Trong thời Mạt Pháp, mặc dù hàng tỷ người tu hành, nhưng chỉ có một số ít đạt được giác ngộ. Chỉ có niệm danh hiệu Phật mới có thể siêu thoát khỏi sinh tử."
Câu niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” chính là tinh túy trong suốt 49 năm thuyết pháp của Đức Phật, và là con đường ngắn nhất trong các con đường tắt!
Đây là phương pháp kỳ diệu nhất trong các phương pháp kỳ diệu: Dựa vào lòng đại từ bi và đại nguyện của Đức Phật A Di Đà, người ta có thể cắt đứt dòng chảy sinh tử và vượt qua sự báo ứng của vòng luân hồi. Trong thời kỳ Mạt Pháp, ngoài phương pháp niệm Phật này, không có phương pháp nào tốt hơn.
Đây là phương pháp kỳ diệu nhất trong các phương pháp kỳ diệu: Dựa vào lòng đại từ bi và đại nguyện của Đức Phật A Di Đà, người ta có thể cắt đứt dòng chảy sinh tử và vượt qua sự báo ứng của vòng luân hồi. Trong thời kỳ Mạt Pháp, ngoài phương pháp niệm Phật này, không có phương pháp nào tốt hơn.
Việc niệm danh hiệu Đức Phật mang lại công đức vô lượng. Chúng ta cần chuyên tâm vào việc này, thành tâm niệm Phật trong suốt cuộc đời, không để bị xao lãng hay phân tâm.
Bởi vì việc trì tụng câu “Nam Mô A Di Đà” tương đương với việc trì tụng toàn bộ tam tạng kinh điển và 12 bộ kinh của Phật giáo.
Bởi vì việc trì tụng câu “Nam Mô A Di Đà” tương đương với việc trì tụng toàn bộ tam tạng kinh điển và 12 bộ kinh của Phật giáo.
Câu niệm “Nam Mô A Di Đà” chính là Thiền. Kinh Đại Chúng Bộ có ghi: "Nếu chỉ niệm A Di Đà thì gọi là Thiền tối thượng và thâm sâu."
Câu niệm "Nam Mô A Di Đà" chính là bí mật. Đây là thần chú sáu chữ bằng tiếng Phạn, không có từ nào được dịch. Đây là câu thần chú đơn giản nhưng chân thực và mạnh mẽ nhất!
Câu niệm này vừa là Thiền tông, vừa là Phật giáo Mật tông, và có thể tóm tắt được Tam tạng kinh điển và 12 bộ kinh của Phật giáo. Việc niệm danh hiệu Đức Phật thực sự là một điều phi thường!
Đức Phật đã để lại cho chúng ta những vũ khí thần kỳ để cứu chúng sinh trong thời Mạt Pháp: Sám hối, phóng sinh, ăn chay và niệm Phật. Những chúng sinh có duyên học Phật cần phải trân quý những pháp môn này.
Bạn có thể tham khảo thêm thông tin sau:
