(Mytour) Học theo triết lý sống khôn ngoan từ ba bộ Kinh vĩ đại, trong đó có một bộ Kinh vô cùng sâu sắc từ Đức Phật, sẽ giúp bạn tiết kiệm hàng chục năm học làm người một cách dễ dàng.
I. Theo Kinh Kim Cương: học cách làm chủ tâm trí của mình

Kinh Kim Cương là một bộ kinh quan trọng trong hệ Bát Nhã của Phật giáo Đại thừa, mang ý nghĩa là 'viên kim cương trí tuệ' có thể phá bỏ mọi chấp trước và phiền não.
Kinh Kim Cang, hay còn gọi là 'Kinh Kim Cang Bát Nhã Ba La Mật', được Đức Phật thuyết giảng vào khoảng 20 năm sau khi Ngài thành đạo, và là một trong 600 bộ kinh thuộc hệ Đại Bát Nhã.
Nội dung của Kinh Kim Cương xoay quanh những cuộc đối thoại giữa Đức Phật và Ngài Tu Bồ Đề, một trong 10 vị Đại Đệ Tử của Đức Phật. Bộ kinh mở đầu bằng một câu hỏi quan trọng trong cuộc đời: 'Làm thế nào để chinh phục trái tim mình?'
Câu hỏi này đặt ra một vấn đề quan trọng trong cuộc sống: làm sao để tẩy sạch những suy nghĩ hỗn loạn, phiền muộn trong tâm trí, giữ cho thân tâm được thanh tịnh? Trả lời được câu hỏi này chính là mục đích cốt lõi của bộ Kinh.
Kinh Kim Cang, hay còn gọi là 'Kinh Kim Cang Bát Nhã Ba La Mật', được Đức Phật thuyết giảng vào khoảng 20 năm sau khi Ngài thành đạo, và là một trong 600 bộ kinh thuộc hệ Đại Bát Nhã.
Nội dung của Kinh Kim Cương xoay quanh những cuộc đối thoại giữa Đức Phật và Ngài Tu Bồ Đề, một trong 10 vị Đại Đệ Tử của Đức Phật. Bộ kinh mở đầu bằng một câu hỏi quan trọng trong cuộc đời: 'Làm thế nào để chinh phục trái tim mình?'
Câu hỏi này đặt ra một vấn đề quan trọng trong cuộc sống: làm sao để tẩy sạch những suy nghĩ hỗn loạn, phiền muộn trong tâm trí, giữ cho thân tâm được thanh tịnh? Trả lời được câu hỏi này chính là mục đích cốt lõi của bộ Kinh.
Trong cuộc sống, khi đối diện với khó khăn, chúng ta dễ dàng đổ lỗi cho hoàn cảnh mà ít khi nhìn lại bản thân. Tuy nhiên, thực chất tâm (tâm thái) chính là nguồn gốc của mọi phiền não.
Phật pháp dạy rằng: 'Tất cả đều do tâm tạo.' Tâm thái của bạn như thế nào, thế giới của bạn sẽ phản ánh như vậy. Một tâm thái lành mạnh chính là nền tảng của hạnh phúc và niềm vui.
Phật pháp dạy rằng: 'Tất cả đều do tâm tạo.' Tâm thái của bạn như thế nào, thế giới của bạn sẽ phản ánh như vậy. Một tâm thái lành mạnh chính là nền tảng của hạnh phúc và niềm vui.
1. Không cưỡng cầu (buông bỏ chấp niệm)
Theo nghệ thuật sống khôn ngoan từ ba bộ Kinh vĩ đại, trong Kinh Kim Cương có ghi chép rằng:
“Tất cả những gì có hình tướng đều là hư vọng. Nếu bạn nhìn thấy các hình tướng mà không còn thấy hình tướng, thì bạn đã thấy được chân lý.” “Tất cả pháp hữu vi (mọi vật có sinh diệt) đều giống như chiêm bao, bóng dáng, sương sớm, hay tia chớp. Hãy nhìn nhận chúng như vậy.”
Chúng ta phải chịu khổ vì sao? Vì ham muốn quá nhiều. Khi dục vọng không được thoả mãn, ta cảm thấy phiền não, tự ti, đau khổ. Khi đã có được rồi, ta lại lo sợ mất đi hoặc nảy sinh thêm ham muốn lớn hơn. Do vậy, thân tâm chúng ta cứ mãi chìm đắm trong biển khổ, không bao giờ thoát ra được.
Lý do ta có ham muốn là vì chúng ta nhầm tưởng rằng vạn vật trên đời là có thật và có thể sở hữu. Tuy nhiên, thực tế mọi thứ đều vô thường, thay đổi không ngừng, như hoa trong gương, trăng dưới nước, thoáng qua rồi biến mất. Do đó, hãy nhìn nhận mọi thứ một cách nhẹ nhàng, chấp nhận mọi điều đến và đi, không nên chấp trước, không nên cưỡng cầu.
Con người thường quá bận tâm đến bản thân, mong muốn có danh vọng, tài sản, tình cảm, sức khỏe... Nhưng nếu tĩnh tâm suy ngẫm, có thứ gì trên đời này là vĩnh cửu đâu?
2. Sẵn sàng cống hiến (cho đi mà không điều kiện)
Kinh Kim Cang dạy rằng:
“Đừng trụ vào sắc mà thực hiện việc bố thí. Đừng trụ vào âm thanh, mùi, vị, xúc, pháp mà làm việc bố thí.” “Nên làm việc bố thí mà không chấp vào bất cứ thứ gì.”
Bố thí chính là sự cống hiến, cho đi. Đừng nghĩ rằng chỉ khi mình giàu có mới có thể giúp đỡ người khác. Một lời hỏi thăm chân thành, một nụ cười ấm áp, một chút giúp đỡ nhỏ bé… tất cả những điều ấy đều có thể đem lại lợi ích cho người khác và xứng đáng để cống hiến.
Đừng bao giờ nghĩ việc thiện dù nhỏ mà không làm. Khi sự cống hiến trở thành thói quen, bạn sẽ nhận được niềm vui lớn lao hơn từ niềm hạnh phúc của người khác.
Đừng bao giờ nghĩ việc thiện dù nhỏ mà không làm. Khi sự cống hiến trở thành thói quen, bạn sẽ nhận được niềm vui lớn lao hơn từ niềm hạnh phúc của người khác.
Người biết cống hiến là người giàu có nhất. Người luôn mong mỏi nhận từ người khác là người nghèo khó nhất trong tâm hồn. Ai trong chúng ta cũng đã nhận sự giúp đỡ từ khi sinh ra, nhưng ít ai tự hỏi mình đã cho đi được bao nhiêu?
Sự cống hiến quý giá ở tấm lòng chân thành và vô tư, không phải là để cầu danh lợi hay tiền tài. Người xưa đã nói: “Hữu tâm vi thiện, tuy thiện bất thưởng.” Làm việc thiện mà có mục đích cầu lợi, dù thiện cũng không được thưởng.
3. Biết buông xuôi (sống với hiện tại)
Kinh Kim Cương dạy rằng:
“Tâm quá khứ không thể nắm bắt, tâm hiện tại không thể nắm bắt, tâm vị lai không thể nắm bắt.” “Hãy phát khởi một tâm không trụ vào bất cứ thứ gì.”
Tinh thần “không trụ” giúp ta giải phóng áp lực, giữ cho tâm trí luôn thanh thản. Trong thời đại mà vật chất lên ngôi, con người dễ dàng bị cuốn vào vòng xoáy của tiền bạc và hưởng thụ, quên mất giá trị tinh thần.
Tận hưởng văn minh vật chất là quyền lợi, nhưng đừng để mình trở thành nô lệ của vật chất. Ngoài đời sống vật chất, ta cần một đời sống tinh thần phong phú. Sự đủ đầy về tinh thần mới là giàu có thực sự, sự thỏa mãn tinh thần mới là hạnh phúc đích thực.
Tâm lý học hiện đại chỉ ra rằng, con người có xu hướng 'tự chuốc lấy phiền não': lo nghĩ quá nhiều về những điều vô ích chính là nguyên nhân gây ra khổ sở. Nếu tâm đã đầy phiền não, dù có địa vị, tiền tài, cuộc sống vẫn trở nên trống rỗng.
Cổ nhân dạy rằng: 'Tâm an, nhà tranh cũng vững, tính định, rau dưa cũng thơm.' Chỉ cần tâm được an định, dù sống trong hoàn cảnh đạm bạc, lòng ta vẫn cảm thấy thanh thản, tự tại.
II. Theo Kinh Dịch: Học đạo sinh tồn
Đạo sinh tồn có thể gói gọn trong bốn chữ: “tránh hung, tìm lành”. Để đạt được điều này, chúng ta cần hướng tới cảnh giới cao nhất trong Kinh Dịch: “vô cữu” (không mắc phải lỗi lầm lớn).
Kinh Dịch dạy rằng: “Luôn sợ hãi để bắt đầu và kết thúc, điều quan trọng là không mắc lỗi. Đây chính là đạo của Dịch.”
“Vô cữu” có nghĩa là không gặp phải tai họa, không phạm sai lầm lớn, hoặc nếu có sai lầm thì không gây ra hậu quả nghiêm trọng. Đây chính là tinh hoa, là đạo sinh tồn cơ bản nhất của Kinh Dịch.
1. Tự sửa lỗi là nền tảng của “vô cữu”
Kinh Dịch nói: “Người vô cữu là người biết sửa chữa lỗi lầm.”
Sống trên đời, ai cũng phạm phải lỗi lầm, chỉ có khác biệt về mức độ mà thôi. Trạng thái “vô cữu” không có nghĩa là không phạm sai lầm, mà là khi mắc lỗi thì biết kịp thời nhận ra và sửa chữa. Khổng Tử đã khen học trò Nhan Hồi: “Không trút giận lên người khác, không lặp lại lỗi lầm.”
Để đạt được “vô cữu”, ta cần giỏi trong việc tự phản tỉnh, tự nhận lỗi, như Tăng Tử “mỗi ngày tự xét mình ba lần”. Hối lỗi là bước đầu tiên để sửa sai. Chỉ khi nhận thức rõ ràng lỗi lầm từ trong tâm trí, ta mới có thể tìm cách khắc phục.
2. Cẩn trọng là phương pháp của “vô cữu”
Kinh Dịch dạy rằng: “Người quân tử luôn chăm chỉ suốt ngày, đến tối vẫn giữ sự cảnh giác, dù gặp nguy hiểm cũng không gặp phải tai họa.”
Mọi chuyện không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Chỉ khi ta luôn giữ được sự siêng năng và cảnh giác, mới có thể tránh được thảm họa, dù trong những tình huống nguy hiểm. Cổ nhân đã dạy: “Hành động cẩn thận thì giữ vững chí hướng; lời nói cẩn thận thì nâng cao đạo đức.” Hãy ghi nhớ chữ “cẩn”, lỗi lầm sẽ ngày càng ít đi.
3. Kiên trinh là chứng nhận của “vô cữu”
Kinh Dịch dạy rằng: “Không có bằng phẳng mà không có dốc, không có đi mà không có về. Giữ vững sự kiên định và chính trực trong những lúc gian khó, bạn sẽ không mắc phải sai lầm.”
Thế giới luôn thay đổi, tuần hoàn. Khó khăn và nghịch cảnh rồi sẽ qua đi. Không ai mãi may mắn, cũng không ai mãi xui xẻo. Dù cuộc đời có gian truân, chỉ cần ta giữ vững trái tim kiên nhẫn và chính trực, ta sẽ đón chờ được ngày mọi chuyện trở nên bằng phẳng.
4. Trở về bản nguyên là cảnh giới của “vô cữu”
Kinh Dịch dạy rằng: “Văn vẻ trắng tinh (bạch phún), không mắc lỗi lầm.”
“Bạch phún” là hình ảnh của những màu sắc rực rỡ hòa làm một, tạo nên màu trắng tinh khôi; là sự sống trong đời mà không bị vấy bẩn, là khi sự lộng lẫy trở về với sự giản dị, mộc mạc.
Chúng ta càng sống lâu, càng sở hữu nhiều, thì phiền não càng tăng lên, còn hạnh phúc lại càng vơi đi. Để thoát khỏi khổ đau, ta cần trở về với bản chất thuần khiết, theo đuổi cảnh giới “bạch phún”.
Cảnh giới “bạch phún” là cảnh giới của sự thanh thản, tự tại, ổn định và tự do. Đó là khi ta: Ăn uống giản dị, ngủ nghỉ an lành, đi đứng vững vàng, ăn mặc thoải mái, ít nói những lời vô ích.
Cảnh giới này giống như lời thơ của Đào Uyên Minh:
Dựng lều giữa chốn nhân gian, mà không nghe tiếng xe ngựa ồn ào. Hỏi làm sao được như vậy? Tâm ở xa, chốn ở tự nhiên hẻo lánh.
Hái cúc dưới giậu phía Đông, thong thả nhìn ngọn Nam Sơn. Khí núi chiều hôm thật đẹp, chim bay về tổ từng đôi. Trong đó có ý vị chân thật, muốn nói ra, nhưng đã quên lời.
Hái cúc dưới giậu phía Đông, thong thả nhìn ngọn Nam Sơn. Khí núi chiều hôm thật đẹp, chim bay về tổ từng đôi. Trong đó có ý vị chân thật, muốn nói ra, nhưng đã quên lời.
III. Theo đạo Đức Kinh: học thái độ sống

Trong thời đại cạnh tranh và nhịp sống nhanh này, ta dễ cảm thấy lạc lối. Đạo Đức Kinh của Lão Tử mang đến những trí tuệ tuyệt vời để dẫn lối ta trong thái độ sống.
1. Vô dụng mới tạo ra cái thú
Lão Tử nói: “Cái có (hữu) dùng để làm lợi, cái không (vô) dùng để làm dụng.” Ví dụ, cái chén quý vì phần thân (cái có), nhưng điều ta sử dụng lại là khoảng trống bên trong (cái không). Ngôi nhà có tường, có mái, nhưng cái ta dùng chính là không gian được bao bọc.
Những việc được cho là “vô dụng” như ngẩn ngơ, uống trà, ngắm cảnh... thường bị bỏ qua. Nhưng làm sao những việc “hữu dụng” có thể phát triển nếu ta không dành thời gian cho sự sáng tạo? Điện thoại thông minh đã lấp đầy mọi khoảng trống, nhưng cũng cướp đi sự buồn chán – thứ vốn là mẹ đẻ của những ý tưởng lớn.
Người ta thích sự to lớn, hữu dụng, vì vậy người hữu dụng ngày càng nhiều, nhưng người thú vị lại ngày càng ít. Đọc sách, suy ngẫm là cách để trò chuyện với những trí tuệ lớn của quá khứ.
2. Hạ mình mới là khéo léo
Lão Tử nói: “Sông biển sở dĩ trở thành vua của trăm khe suối là vì nó khéo léo ở dưới, nên mới có thể làm vua của trăm khe suối.”
Sông biển rộng lớn nhất vì nó luôn ở vị trí thấp nhất (mặt nước biển là mức không). Nguyên tắc là ở dưới người khác. Đây là sự tự nguyện, là một cảnh giới.
Những người thực sự vĩ đại thường rất khiêm tốn. Họ “khéo ở dưới”, không bao giờ phô trương, luôn giữ thái độ hòa nhã, lịch sự.
3. Tự tin đối diện nghịch cảnh
Lão Tử nói: “Gió bão không kéo dài hết buổi sáng, mưa rào không kéo dài hết ngày.”
Dù gió có to đến mấy cũng phải ngừng, mưa có lớn đến mấy cũng phải tạnh.
Điều này dạy ta rằng: khi đối diện với bất hạnh, thất bại, hay những cú sốc lớn trong cuộc sống, hãy tin rằng thời gian sẽ làm mờ đi mọi nỗi đau. Gió bão rồi sẽ qua, thất bại và vực sâu cũng sẽ kết thúc.
Con người có hai kẻ thù lớn nhất: Một là những lời khen ngợi và tán dương bất ngờ, hai là những đòn giáng và thử thách thường xuyên.
Phải vượt qua được cả hai cửa ải này mới có thể tiến bước. Khen ngợi đến quá sớm có thể hủy hoại một người vì nền tảng chưa vững, giống như xây nhà trên không.
Mời bạn tham khảo thêm tin:
Phải vượt qua được cả hai cửa ải này mới có thể tiến bước. Khen ngợi đến quá sớm có thể hủy hoại một người vì nền tảng chưa vững, giống như xây nhà trên không.
Mời bạn tham khảo thêm tin:
