Theo các ghi chép và truyền thuyết dân gian, người phụ nữ thực sự được xưng tụng là 'đệ nhất mỹ nhân' thời Tam Quốc chính là người đã khiến Tào Phi, Ngụy Văn Đế, phải say đắm.
Tiết Linh Vân, sinh ra tại Thường Sơn (nay thuộc Chiết Giang, Trung Quốc), là con gái của Tiết Nghiệp và phu nhân họ Trần. Dù xuất thân trong một gia đình nghèo khó, nhưng từ thuở thiếu thời, nàng đã nổi tiếng khắp vùng vì sắc đẹp vượt thời gian. Tương truyền, mỗi lần nàng đi qua, dân làng đều ngừng lại ngắm nhìn, đến hoa cỏ cũng phải ngẩn ngơ.
Những bức tranh cổ xưa đều vẽ Tiết Linh Vân với khuôn mặt thanh tú, làn da trắng như tuyết và phong thái thoát tục, khiến các nho sĩ thời bấy giờ ca tụng nàng như một mỹ nhân trong mộng.

Vào năm Hàm Hi, khi Ngụy Văn Đế Tào Phi tổ chức tuyển chọn phi tần vào cung, danh tiếng của Tiết Linh Vân đã lan đến tận kinh thành. Vẻ đẹp mê hồn ấy khiến Tào Phi không thể cưỡng lại, và ông lập tức sai người đưa xe đến đón nàng vào cung.
Ngày lên đường vào cung, Linh Vân đã khóc tiễn biệt cha mẹ. Truyền thuyết kể lại rằng, những giọt nước mắt nàng rơi xuống chậu ngọc rồi chuyển thành màu đỏ như máu, từ đó người đời gọi đó là 'hồng lệ' hay 'huyết lệ', một điển tích nổi tiếng trong văn học cổ Trung Hoa.
Để đón nàng, Tào Phi đã cho chế tác mười cỗ xe ngọc quý, bò kéo đều là những vật phẩm hiếm có, cổ xe được trang trí lục lạc vàng, âm thanh vang vọng khắp núi rừng. Dọc đường, quan quân cũng đốt diệp hương thạch, loại đá tỏa hương thơm nhẹ, không chỉ thể hiện lòng tôn kính mà còn có tác dụng xua đuổi bệnh tật.
Khi đoàn xe chỉ còn cách kinh thành mười dặm, Tào Phi đã tự mình ra đón, và vừa gặp mặt, ông đã thốt lên câu cảm thán nổi tiếng: “Triệu vi hành vân, mộ vi hành vũ, nay phi vân phi vũ, phi triêu phi mộ” (Sáng không mây, chiều không mưa, nhưng cảnh vật trước mắt vẫn huyền ảo như mây và mưa).

Do gặp gỡ vào lúc hoàng hôn, Tào Phi đã đặt cho nàng tên hiệu “Dạ Lai”, mang đến hình ảnh hương hoa dạ lý nở vào đêm tối. Kể từ đó, Tiết Linh Vân trở thành sủng phi được hoàng đế vô cùng yêu quý.
Không chỉ sở hữu vẻ đẹp tuyệt trần, Linh Vân còn nổi tiếng về tài khéo léo. Nàng có thể khâu vá trong bóng tối mà đường chỉ vẫn thẳng tắp như ban ngày, vì vậy, y phục của Tào Phi phần lớn đều do nàng tự tay may. Sử sách và dã sử về sau đã gọi nàng là “Trâm thần”, biểu tượng cho sự tinh tế và tài hoa của người phụ nữ cổ đại.
Sau khi Tào Phi qua đời vì bệnh tật, Tiết Linh Vân cũng biến mất khỏi hoàng cung. Không ai biết nàng ra đi như thế nào, chỉ có truyền thuyết kể rằng nàng đã xuất gia hoặc ẩn cư ở một nơi vắng vẻ, mang theo sắc đẹp và tài hoa để rời xa trần gian.

Hình tượng Tiết Linh Vân sau này được lý tưởng hóa thành một thần tiên nơi nhân thế. Nàng được nhắc đến trong nhiều bộ dã sử như “Thập Di Ký”, “Thái Bình Nghiễm Ký” và “Diễm Dị Biên”, trở thành biểu tượng của vẻ đẹp thanh thoát, khác biệt hoàn toàn với sự quyến rũ sắc sảo của Điêu Thuyền, nhân vật mà hậu thế vẫn quen tôn vinh.
Vì lẽ đó, trong số những mỹ nhân tuyệt thế thời Tam Quốc, Tiết Linh Vân là người được vinh danh là “thiên hạ đệ nhất mỹ nhân”, mang một vẻ đẹp vừa rực rỡ lại vừa bi thương, là hình ảnh của sắc đẹp mong manh giữa quyền lực và định mệnh.
