Nhiều người trưởng thành chưa từng biết đi xe đạp không phải vì thiếu khéo léo, mà bởi đã lỡ mất một phần tuổi thơ. Một chàng thạc sĩ tại Trung Quốc đã biến khoảng trống ấy thành cơ hội kiếm tiền, đồng thời giúp hàng trăm người vượt qua nỗi sợ của chính mình.
Tại các đô thị lớn ở Trung Quốc, xe đạp là phương tiện quen thuộc cho việc đi làm, rèn luyện sức khỏe và thư giãn. Tuy nhiên, sau những tuyến đường tấp nập ấy lại tồn tại một thực tế ít được nhắc đến: không ít người lớn… không biết đi xe đạp, hoặc đã quên kỹ năng này từ rất lâu.
Nhận thấy nhu cầu âm thầm nhưng hoàn toàn có thật, Li – sinh viên năm cuối chương trình thạc sĩ ngành Giáo dục thể thao tại Đại học Thể thao Thượng Hải – đã mở lớp dạy người lớn đi xe đạp và thu về hơn 270.000 nhân dân tệ chỉ trong hai năm.
Từ ý tưởng nhỏ đến lớp học luôn kín chỗ
Ý tưởng nảy sinh khi Li quan sát bạn bè và đồng nghiệp xung quanh mình. “Rất nhiều người muốn học đi xe đạp, nhưng họ sợ bị ngã và ngại khi bị nhìn thấy loay hoay như một đứa trẻ”, Li chia sẻ.
Trong khi các lớp dạy trẻ em xuất hiện khá nhiều, người lớn lại gần như không có lựa chọn đào tạo bài bản. Li khởi đầu bằng việc đăng tải các video hướng dẫn lên mạng xã hội. Chỉ sau hai tháng, học viên đầu tiên đã tìm đến, rồi người này giới thiệu người kia, khiến lịch học dần kín chỗ.
Tính đến nay, Li đã hướng dẫn thành công khoảng 700 học viên, trải dài từ trẻ em 4 tuổi đến người lớn 68 tuổi. Đáng chú ý, đa số người học là phụ nữ trong độ tuổi 20–30, tham gia để thuận tiện đi làm, đi chơi hoặc đơn giản là “bù đắp điều mình từng bỏ lỡ”.

Anh Li cùng học viên trong một buổi học đi xe đạp.
Mỗi khóa học có mức phí 800 tệ (khoảng 2,8 triệu đồng). Với học viên là người lớn, lộ trình thường gói gọn trong hai buổi, mỗi buổi kéo dài hai tiếng. Điểm tạo nên sự khác biệt của lớp học Li nằm ở phương pháp giảng dạy.
Thay vì chạy theo phía sau giữ đuôi xe – cách dạy truyền thống khiến cả thầy lẫn trò đều mệt – Li áp dụng kỹ thuật “không chạm”. Anh tháo bàn đạp, hạ thấp yên xe để biến xe đạp thường thành xe thăng bằng. Học viên dùng chân đẩy nhẹ, tập cảm nhận trọng tâm và giữ thăng bằng trước khi lắp lại bàn đạp.
“Chỉ cần quan sát 10 phút, tôi có thể đoán được học viên sẽ biết đi sau bao lâu”, Li chia sẻ. Trên thực tế, nhiều người có thể tự đi chỉ sau khoảng một giờ – nhanh hơn rất nhiều so với tưởng tượng ban đầu.
Với Li, kỹ thuật chỉ là một phần của câu chuyện. Thử thách lớn hơn nằm ở tâm lý. Không ít người lớn mang theo nỗi sợ bị ngã từ thuở nhỏ, hoặc e ngại ánh nhìn chê cười vì “lớn rồi còn tập xe”.
Xiao, một nữ học viên, tìm đến lớp của Li sau khi chứng kiến con gái mình tập đi xe đạp. “Tôi tiếc vì hồi nhỏ chỉ biết đi bộ. Tôi muốn học, nhưng không dám nhờ chồng chạy theo giữ xe”, cô kể. Nhờ khóa học bài bản, Xiao đã có thể tự đi chỉ sau một giờ.
Li dành nhiều thời gian trò chuyện và trấn an, giúp học viên hiểu rằng việc bắt đầu học muộn không hề đáng xấu hổ. “Khi vượt qua được nỗi sợ, cơ thể sẽ tự học rất nhanh”, anh chia sẻ.
Thu nhập ổn định và giấc mơ nhân rộng mô hình
Sau hai năm, Li thu về khoảng 270.000 nhân dân tệ. Khoản tiền này giúp anh tự trang trải học phí thạc sĩ và tích lũy một số vốn trước khi tốt nghiệp. Để nâng cao chất lượng giảng dạy, anh đã đầu tư hơn 100.000 nhân dân tệ để theo học thêm các chứng chỉ thể thao chuyên nghiệp.
Dự kiến sau khi tốt nghiệp vào tháng 6 tới, Li sẽ mở rộng mô hình sang các tỉnh lân cận như Chiết Giang và Giang Tô. Theo anh, các dịch vụ huấn luyện kỹ năng cơ bản một cách bài bản – từ bơi lội đến đạp xe – vẫn còn nhiều dư địa để phát triển.
“Không phải ai cũng học mọi thứ đúng lúc. Nhưng không bao giờ là quá muộn để bắt đầu lại”, chàng thạc sĩ trẻ bày tỏ.
