Các nhà khoa học thần kinh đã xác định các khu vực cụ thể trong não nơi ký ức được lưu trữ. Nhưng liệu chúng ta có thể trích xuất ký ức từ người đã khuất hay không?
Khi một người ra đi, họ để lại những di vật, tài sản cá nhân, nhưng ký ức – những trải nghiệm đã hình thành nên bản sắc của họ thì sao? Liệu chúng ta có thể phục hồi và tái hiện lại ký ức từ não của người đã mất? Đây là câu hỏi mà các nhà nghiên cứu thần kinh đang tìm cách giải đáp, mặc dù con đường này vẫn còn rất xa vời.

Hình ảnh 3D của bộ não vỡ thành từng mảnh. Liệu chúng ta có thể tái tạo ký ức từ một người đã khuất?
Ký ức và cách thức lưu trữ của chúng trong não bộ
Theo nhà thần kinh học Don Arnold từ Đại học Nam California, ký ức được mã hóa qua các nhóm tế bào thần kinh, gọi là engram. Đây là dấu vết vật lý lưu trữ ký ức trong não, và chúng có thể phân bố ở nhiều khu vực khác nhau, tùy thuộc vào từng loại ký ức. Ví dụ, ký ức ngắn hạn và dài hạn chủ yếu hình thành trong hồi hải mã, trong khi cảm xúc và chi tiết giác quan lại được lưu trữ ở những khu vực như thùy đỉnh hay vỏ não cảm giác.
Điều này có nghĩa là ký ức không chỉ tồn tại ở một khu vực cố định trong não mà được phân bố rộng khắp. Khi một ký ức được kích hoạt, nó sẽ tạo ra chuỗi tín hiệu điện hóa di chuyển qua các khớp thần kinh (khoảng trống giữa các tế bào thần kinh) để tái hiện lại trải nghiệm đó.

Sự khó khăn trong việc phục hồi ký ức từ người đã mất
Hiện nay, việc xác định chính xác các engram trong não người là một nhiệm vụ đầy thử thách. Một nghiên cứu vào năm 2012, đăng trên tạp chí Nature , đã tìm ra engram liên quan đến ký ức sợ hãi ở chuột. Tuy nhiên, đối với con người, vấn đề này phức tạp hơn rất nhiều.
Don Arnold giải thích rằng ngay cả khi chúng ta có thể xác định các engram, điều đó cũng không đồng nghĩa với việc có thể tái tạo ký ức. Engram chỉ là nơi lưu trữ ký ức, không phải chính ký ức. Để phục hồi trải nghiệm, cần hiểu rõ toàn bộ mạng lưới kết nối giữa các tế bào thần kinh và cách chúng phối hợp, điều mà khoa học hiện nay vẫn chưa làm được.
Thêm vào đó, ký ức của con người không phải là những bản ghi tĩnh như các tệp dữ liệu trên ổ cứng. Chúng là những thực thể sống động, có khả năng thay đổi theo thời gian, và được ảnh hưởng bởi cảm xúc, nhận thức, cũng như quan điểm cá nhân.

Trí nhớ: Hình thành từ những mảnh vụn
Charan Ranganath, giám đốc chương trình Trí nhớ và Độ dẻo tại Đại học California, Davis, chỉ ra rằng ký ức con người thường được xây dựng từ các mảnh ghép nhỏ của sự kiện, thay vì là một bản sao hoàn chỉnh. Bộ não sử dụng những mảnh ghép này kết hợp với những kiến thức hiện tại để tái tạo ký ức.
Chẳng hạn, một người có thể nhớ rằng mình đã ăn bánh sô cô la trong bữa tiệc sinh nhật thứ năm, nhưng lại không nhớ ai đã tham dự hay thời tiết lúc đó như thế nào. Điều này xảy ra vì bộ não ưu tiên lưu trữ những chi tiết quan trọng hoặc có ý nghĩa cá nhân, còn những chi tiết khác có thể bị quên đi.

Tương lai của việc phục hồi ký ức
Để thực sự phục hồi ký ức từ bộ não của người đã qua đời, các nhà khoa học cần xây dựng một mô hình hoàn chỉnh về hoạt động não bộ con người, điều mà hiện nay vẫn chưa thể thực hiện. Thậm chí, nếu có một mô hình mạng nơ-ron cực kỳ phức tạp, điều đó vẫn không đủ. Việc tái tạo ký ức đòi hỏi một quá trình quét não liên tục trong suốt đời người để ghi lại mọi sự kiện mà họ đã trải qua.
Tuy nhiên, giả thuyết này lại nêu ra một câu hỏi triết học sâu sắc: Liệu ký ức có thể tái hiện chính xác như thực tế đã diễn ra? Ranganath cho rằng ký ức của chúng ta không chỉ đơn thuần là những sự kiện, mà còn chứa đựng ý nghĩa và cảm xúc, phản ánh cách chúng ta hiểu và giải thích quá khứ thay vì chỉ tái tạo nó một cách trung thực.
Ông phát biểu: “Chúng ta không tái hiện quá khứ, mà chỉ tưởng tượng về quá khứ theo cách của riêng mình.” Điều này có nghĩa là, ngay cả khi công nghệ phát triển đủ mạnh để truy xuất ký ức, những gì chúng ta có được có thể không phải là hình ảnh chân thực của ký ức, mà là một phiên bản đã được tái cấu trúc bởi trí tưởng tượng và sự chủ quan của mỗi người.

Ký ức: Một phần không thể phục hồi
Mặc dù tiến bộ trong khoa học thần kinh đã giúp chúng ta hiểu sâu hơn về cách thức ký ức hình thành và lưu trữ, nhưng chúng cũng làm nổi bật những giới hạn của con người trong việc tái tạo lại quá khứ. Đến nay, ký ức của mỗi người vẫn là một phần không thể phục hồi, và chúng sẽ biến mất mãi mãi khi người đó qua đời.
Mặc dù tương lai có thể mang lại những đột phá mới, nhưng hiện tại, mỗi ký ức vẫn là duy nhất và chỉ tồn tại trong tâm trí của người đã trải nghiệm. Điều này nhắc nhở chúng ta về giá trị của việc trân trọng từng khoảnh khắc trong cuộc sống, vì khi một khoảnh khắc qua đi, nó chỉ có thể sống mãi trong trái tim và tâm trí của chúng ta.
