Với tính cách đa nghi và mưu mô, Tào Tháo đã bị Lưu Bị lợi dụng một cách tinh vi, dùng ông ta để 'xóa sổ' Lã Bố chỉ bằng một câu nói.
Lã Bố (160 - 199), tự Phụng Tiên, quê quán ở Cửu Nguyên (Tinh Châu), là một vị tướng có sức mạnh chiến đấu không ai sánh kịp trong thời kỳ Tam Quốc. Đến nay, nhân vật này vẫn là một chủ đề gây tranh cãi với nhiều ý kiến trái chiều.
Có người ngợi ca Lã Bố như một chiến binh huyền thoại của Tam Quốc, sở hữu lòng dũng cảm phi thường và gần như bất bại. Trong Tam quốc diễn nghĩa, Lã Bố được khắc họa như một chiến tướng kiêu hùng, tay cầm Phương Thiên Họa Kích, cưỡi Xích Thố, tung hoành giữa quân địch như chẳng có gì cản nổi.
Tài năng chiến đấu của Lã Bố đã được chứng tỏ trong trận chiến với ba anh em Lưu Bị. Quan Vũ và Trương Phi liên thủ nhưng vẫn không thể đánh bại được ông. Chỉ khi Lưu Bị xông vào tiếp ứng, Lã Bố mới quyết định rút lui.

Tuy nhiên, Lã Bố cũng không thiếu người chê bai, bị coi là kẻ có dũng mà thiếu mưu, lật lọng, tham lợi bỏ nghĩa, và là 'nô lệ của ba chủ'. Chỉ vì một con ngựa Xích Thố, Lã Bố phản bội cha nuôi Đinh Nguyên để theo Đổng Trác và cũng nhận Trác làm cha. Sau đó, vì một nàng Điêu Thuyền, ông tiếp tục sát hại Đổng Trác để theo về với Vương Doãn.
Khi gặp khó khăn, Lã Bố tìm đến Lưu Bị để nương tựa, nhưng ngay khi Lưu Bị sơ hở, ông ta đã chiếm lấy thành Từ Châu.
Hành động của Lã Bố khiến Lưu Bị rơi vào tình cảnh phải tìm đến Tào Tháo để nhờ vả. Tào Tháo lo ngại thế lực của Lã Bố ngày càng mạnh, nên quyết định mang quân đến tấn công Từ Châu. Trong giai đoạn đầu, nhờ võ nghệ cao cường và sự trợ giúp đắc lực của Trần Cung, Lã Bố đã chiếm ưu thế.
Tuy nhiên, sau này, Lã Bố nhiều lần không nghe theo lời khuyên của Trần Cung, và các thuộc hạ cũng liên tục nổi loạn. Sức mạnh suy yếu, ông đành phải đầu hàng Tào Tháo.
Khi bị trói và đưa đến gặp Tào Tháo, Lã Bố xin được cởi trói. Tào Tháo cười nhạo và đáp: "Trói hổ thì phải trói cho chặt!". Lã Bố hiểu ý và lập tức cầu xin tha mạng.

Vào lúc này, Lã Bố vẫn có niềm tin rằng Tào Tháo sẽ vì tài năng của mình mà giữ lại ông. Ông tự tin nói: "Đối thủ khiến Tào công lo lắng là ta, hôm nay ta đã bị bắt. Nếu Tào công dẫn bộ binh, ta thống lĩnh kỵ binh, việc thống lĩnh thiên hạ chẳng phải sẽ nhanh hơn sao?"
Tào Tháo vốn hiểu rõ tài năng của Lã Bố và đang nuôi tham vọng thống trị thiên hạ. Khi nghe lời nói này, Tào Tháo đã rất do dự. Lúc này, Lưu Bị đứng bên cạnh nhắc nhở: "Ngài đã quên số phận của Đinh Nguyên và Đổng Trác rồi sao?"
Lời nhắc nhở của Lưu Bị khiến Tào Tháo giật mình, nhận ra Lã Bố là kẻ vô ơn và phản trắc. Đinh Nguyên và Đổng Trác đều là những người đã cưu mang Lã Bố nhưng lại bị chính ông ta giết hại. Để ngăn ngừa hậu họa, Tào Tháo quyết định trừng phạt Lã Bố.

Về cái chết của Lã Bố, nhiều người đặt câu hỏi tại sao Tào Tháo lại xử lý ông theo hai bước: siết cổ rồi mới chặt đầu. Có một số lý do hợp lý. Thứ nhất, Lã Bố đã được triều đình phong Lã Ôn hầu, nên ông không thể bị xử tử đơn giản như một tướng lĩnh bình thường. Treo cổ là hình phạt nặng nhất phù hợp với địa vị của ông ta.
Ngoài ra, Tào Tháo còn nuôi lòng thù hận sâu sắc với Lã Bố. Theo Tam quốc diễn nghĩa, khi Tào Tháo đang đem quân đánh Từ Châu để trả thù cho cha, Lã Bố đã nghe theo mưu kế của Trần Cung, bất ngờ đánh úp và chiếm được phần lớn Duyện Châu — một căn cứ quan trọng của Tào Tháo. Điều này khiến ông phải vội vã rút quân về cứu viện và đối đầu với Lã Bố tại Bộc Dương.
Trong trận chiến này, quân Thanh Châu của Tào Tháo không thể đối đầu với sức mạnh kỵ binh của Lã Bố và phải tan rã. Lã Bố ra lệnh đốt cháy doanh trại, khiến Tào Tháo bị bỏng cánh tay trái, phải tháo chạy và bị Lã Bố đuổi theo sát nút. May mắn là Lã Bố không nhận ra Tào Tháo, nên ông đã hỏi người mà mình đang truy đuổi: "Tào Tháo ở đâu?"
Tào Tháo chỉ tay về phía trước: "Người cưỡi ngựa vàng chỗ kia là Tào Tháo". Lã Bố lập tức phi ngựa đuổi theo. Nhờ vậy, Tào Tháo giữ được mạng sống, nhưng lại trở thành trò cười trong mắt nhiều người. Vì thế, khi bắt được Lã Bố, Tào Tháo quyết tâm lấy đầu ông ta để trả thù.

Hành động đó cũng chính là thông điệp mà Tào Tháo muốn gửi đến các đối thủ khác. Qua việc xử lý Lã Bố, Tào Tháo cảnh cáo các lãnh chúa khác sớm đầu hàng. Điều này càng chứng tỏ sự thâm hiểm và mưu mô của Tào Tháo — đệ nhất gian hùng thời Tam quốc.
