Mufasa: The Lion King chứng tỏ rằng dù chỉ là phần tiền truyện của một thương hiệu kinh điển, nhưng với kịch bản hay và sự đầu tư kỹ lưỡng, bộ phim vẫn có thể tạo dựng được giá trị riêng biệt.
Trong những năm gần đây, Disney đã bắt đầu thực hiện các phiên bản live-action cho những bộ phim hoạt hình cổ điển. Thay vì sao chép nguyên bản, họ đã mang đến những góc nhìn mới, như trong loạt phim Maleficent xây dựng Tiên Hắc Ám như một nhân vật bị hiểu lầm. Mufasa: The Lion King (Mufasa: Vua Sư Tử) cũng là một trong số đó, khai thác quá khứ của Mufasa và Scar - hai nhân vật nổi bật trong The Lion King (1994) và phiên bản làm lại năm 2019.
Câu chuyện trong Mufasa: The Lion King được Rafiki (John Kani) kể cho con gái Kiara (Blue Ivy Carter) của Simba (Donald Glover) trong một đêm mưa. Mufasa (Aaron Pierre) là một chú sư tử con bị lũ cuốn trôi xa khỏi cha mẹ. Cậu may mắn được Eshe (Thandiwe Newton) nhận nuôi và kết bạn với Taka (Kelvin Harrison Jr.). Tuy nhiên, vua Obasi (Lennie James), cha của Taka, không cho phép Mufasa sống cùng nhóm sư tử cái. Một biến cố xảy ra khi đàn sư tử trắng do Kiros (Mads Mikkelsen) dẫn đầu tấn công và Mufasa cùng Taka phải bỏ chạy. Trên hành trình, họ gặp Sarabi (Tiffany Boone), Zazu (Preston Nyman) và Rafiki, mở ra một cuộc phiêu lưu mới.

Kỹ xảo đặc sắc nhưng âm nhạc thiếu chiều sâu cảm xúc
Mặc dù The Lion King năm 2019 vẫn còn tranh cãi về việc có phải là live-action hay không, bởi phim thực hiện hoàn toàn bằng CGI mà không có sự tham gia của động vật thật, nhưng với Mufasa: The Lion King, đạo diễn Barry Jenkins khẳng định đây là một bộ phim hoạt hình, chỉ là với công nghệ mới. Sau năm năm, kỹ xảo của Hollywood đã có sự tiến bộ vượt bậc.
Bối cảnh trong phim được tạo ra hoàn toàn nhờ công nghệ thực tế ảo kết hợp với những cảm hứng từ các địa điểm ngoài đời thực. Dù không có thật, bộ phim đã tái hiện một thế giới hoành tráng và chi tiết, không chỉ giới hạn ở Pride Lands của Simba hay khu ốc đảo của Timon (Billy Eichner) và Pumbaa (Seth Rogen), mà còn bao phủ hầu hết các địa hình và kiểu thời tiết của Châu Phi.

Mufasa lớn lên ở một sa mạc khô cằn và nóng bỏng, nơi cậu bị cuốn vào cơn lũ và trôi đến vùng đất xanh mướt của Obasi. Cuộc hành trình của Mufasa và nhóm bạn trải dài qua các dòng suối cao, sông rộng đầy cá sấu, những ngọn núi tuyết, và kết thúc tại Pride Lands. Bộ phim có nhiều cảnh quay rộng, thể hiện kỹ xảo qua những cảnh quan thiên nhiên hùng vĩ.
Biểu cảm và chuyển động của các loài động vật là một bước tiến lớn. Gương mặt nhân vật thể hiện rõ cảm xúc, khiến khán giả dễ dàng nhận ra sự vui mừng, đau đớn, tức giận hay sợ hãi. Đặc biệt, sự thay đổi trong tính cách được thể hiện rõ qua ánh mắt. Các động tác như đi, chạy, và chiến đấu cũng mượt mà hơn, khiến Mufasa: The Lion King giống như một thế giới thực tế mà trẻ em từng tưởng tượng từ bản hoạt hình 1994.

Một điểm đáng tiếc là phần âm nhạc của phim không thể sánh bằng chất lượng hình ảnh. Những ca khúc mới như I Always Wanted a Brother, Bye Bye hay Brother Betrayed của Lin-Manuel Miranda chỉ tạo ấn tượng nhẹ, thiếu sự sâu sắc. Tuy nhiên, những giai điệu nhạc nền của Hans Zimmer dành riêng cho Mufasa từ 20 năm trước lại gây cảm xúc mạnh mẽ và khiến người xem hoài niệm về sự bi thương.
Dàn nhân vật trong phim có chiều sâu và phát triển rõ rệt.
Những ai đã xem qua các phiên bản The Lion King đều biết rõ kết cục của các nhân vật như Mufasa, Scar, Sarabi, Zazu và Rafiki. Tuy nhiên, những gì đã xảy ra với họ trước đó vẫn là một bí ẩn. Mufasa: The Lion King không chỉ kể về nguồn gốc của Mufasa mà còn khắc họa sự chuyển biến của Taka thành Scar và phát triển dàn nhân vật khác. Qua đó, đạo diễn Barry Jenkins đã lồng ghép nhiều bài học ý nghĩa.
Bộ phim nhấn mạnh tầm quan trọng của giáo dục và ảnh hưởng của các bậc phụ huynh trong việc định hình tính cách của trẻ. Mufasa và Taka thuở nhỏ đều là những chú sư tử đáng yêu, năng động và thân thiện. Mặc dù cùng lớn lên trong một môi trường, nhưng Mufasa được Eshe hướng dẫn săn mồi và phát triển bản năng sư tử, còn Taka lại được Obasi dạy sự lười biếng và dối trá, đồng thời tin rằng cậu sẽ trở thành vua sư tử.

Khi đàn sư tử trắng tấn công, Taka chọn bỏ chạy vì hèn nhát, trong khi Mufasa can đảm đứng lại chiến đấu. Trong hành trình tìm kiếm vùng đất mới, Mufasa dần thể hiện bản lĩnh thủ lĩnh khi có thể đoàn kết đồng bọn, không để cơn đói làm mờ lý trí và xem săn mồi là một phần trong 'vòng tròn cuộc sống'. Anh tôn trọng các loài động vật khác thay vì chỉ coi chúng là thức ăn. Ngược lại, Taka dần cảm thấy thua kém, sinh ra lòng đố kỵ và chuyển thành thù hận.
Mối tình tay ba giữa Mufasa, Sarabi và Taka là một chi tiết sáng tạo, mang đến những cảnh quay hài hước và làm sâu sắc thêm nguyên nhân khiến Taka trở thành Scar trong The Lion King. Phim không cố gắng 'tẩy trắng' ai mà chỉ lý giải cách một người bình thường có thể trở nên xấu xa hoặc hóa thành anh hùng. Sarabi, Zazu và Rafiki cũng có câu chuyện riêng và lý do họ đến Pride Lands. Kiros là một phản diện đơn giản, nhưng do phim có quá nhiều nhân vật nên việc phát triển thêm chiều sâu cho Kiros không cần thiết.

Mufasa: The Lion King diễn ra song song giữa quá khứ của Mufasa qua lời kể của Rafiki và hiện tại, khi Kiara đang lắng nghe. Timon và Pumbaa tiếp tục làm nhiệm vụ mang lại tiếng cười với những câu thoại dí dỏm và châm biếm. Những cảnh này là khoảng nghỉ nhẹ nhàng trong cuộc truy đuổi căng thẳng của Mufasa. Nhịp phim nhanh, với nhiều phân đoạn hành động và chiến đấu ấn tượng, không hề gây cảm giác dài dòng hay lê thê.
Đánh giá: /5
Mặc dù nhiều người cho rằng Hollywood đã hết ý tưởng khi chỉ sản xuất các phần tiếp theo, tiền truyện hay remake các tác phẩm cũ, Mufasa: The Lion King đã chứng minh rằng, dù chỉ là một tiền truyện trong một thương hiệu lâu dài, nếu có kịch bản tốt và sự đầu tư kỹ lưỡng, bộ phim vẫn có thể mang lại những giá trị riêng biệt.

