Hàng nghìn người dân và đàn gia súc đã trở thành những diễn viên nghiệp dư, biến ngôi làng thành một phim trường sống động, với mức thù lao khiến nhiều người phải ngạc nhiên.
Giữa sự bùng nổ mạnh mẽ của ngành công nghiệp giải trí kỹ thuật số tại Trung Quốc, làng Nguyên Kiều (thuộc thành phố Đăng Phong, tỉnh Hà Nam) đã trở thành một hiện tượng đặc biệt.
Với lịch sử kéo dài hơn 600 năm, từ thời nhà Minh (1368 - 1644), ngôi làng vốn yên bình với những tháp kịch, tháp canh và cây cổ thụ giờ đây đã trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết nhờ vào sự xuất hiện của các đoàn làm phim.

“Mì ăn liền điện tử” và cơ hội cho làng cổ
Sự chuyển mình của làng Nguyên Kiều gắn liền với sự phát triển của thể loại phim ngắn (miniseries) - được gọi là "mì ăn liền điện tử". Theo Báo cáo Phát triển Internet Trung Quốc 2025, thị trường này đã đạt giá trị lên tới 50 tỷ nhân dân tệ (khoảng 7 tỷ USD) vào năm 2024, thu hút 500 triệu người xem trên toàn quốc. Đặc điểm của thể loại này là mỗi tập có thời lượng dưới 15 phút, tiết kiệm chi phí, cốt truyện nhanh và không cần diễn viên chuyên nghiệp.
Chính những yếu tố này đã thu hút các đoàn làm phim đến Nguyên Kiều vào năm 2024. Họ tình cờ nhận ra không khí hoài cổ tự nhiên của làng là bối cảnh lý tưởng cho các kịch bản phim cổ trang hoặc nông thôn, giúp tiết kiệm đáng kể chi phí dựng cảnh.

Khi nông dân và vật nuôi trở thành "ngôi sao"
Ban đầu, những người nông dân với đôi tay lấm lem chỉ đứng xem vì tò mò. Tuy nhiên, bước ngoặt đến khi một cụ bà ngoài 70 tuổi dũng cảm dẫn đầu nhóm hơn 10 người tự ứng cử với đạo diễn. Diễn xuất giản dị nhưng chân thật của họ đã nhận được nhiều lời khen ngợi, mở ra một "nghề tay trái" cho cả làng.
Đến nay, đã có hơn 40 bộ phim ngắn được quay tại đây, trong đó có tác phẩm đạt tới 30 triệu lượt xem trực tuyến. Hầu hết 1.600 cư dân trong 380 hộ gia đình, từ trẻ em 5 tuổi đến người già 74 tuổi, đều đã từng đứng trước ống kính. Mức thù lao trung bình cho mỗi diễn viên quần chúng là khoảng 100 nhân dân tệ (khoảng gần 400 nghìn đồng) mỗi ngày.
Điều đặc biệt tại phim trường này là sự tham gia của các "diễn viên bốn chân". Gà, vịt, ngỗng, ngựa và lừa không chỉ là tài sản nông nghiệp mà còn là những diễn viên hỗ trợ đắc lực. Đặc biệt, một con lừa có kỹ năng kéo xe thành thạo được trả mức thù lao lên tới 500 nhân dân tệ mỗi ngày - cao gấp 5 lần so với cát-xê của một người dân trong làng.

Tác động tích cực đến kinh tế địa phương
Sự chuyển mình của làng Nguyên Kiều không chỉ mang lại niềm vui tinh thần mà còn tạo ra hiệu quả kinh tế rõ rệt. Một nam dân làng 60 tuổi hóm hỉnh chia sẻ sự thay đổi trong cuộc đời mình: "Trước đây tay tôi cầm cuốc, bây giờ tôi cầm kịch bản". Một phụ nữ khác cũng bày tỏ niềm tự hào khi có thể chia sẻ trải nghiệm diễn xuất với bạn bè.
Theo một quan chức địa phương, ngành công nghiệp phim ngắn hiện đóng góp khoảng 20% vào tổng thu nhập của vùng. Quan trọng hơn, nó đã tạo ra một làn sóng "hồi hương" đáng kể. Trước đây, thanh niên trong làng thường phải rời bỏ quê hương lên thành phố kiếm sống, nhưng giờ đây nhiều người đã trở về. Công việc mới giúp họ có thu nhập ổn định và có thể chăm sóc gia đình, cha mẹ.
Mô hình "làng phim trường" như Nguyên Kiều đang dần trở thành xu hướng. Tại thị trấn Beiliangjia (Thanh Đảo, Sơn Đông), người dân cũng đang tận dụng lợi thế địa phương để phát triển dịch vụ quay phim ngắn, chứng minh sức sống mạnh mẽ và khả năng thích ứng của các vùng quê Trung Quốc trước làn sóng văn hóa số.
