(Mytour) Phỉ báng là một hành động xấu, làm tiêu tán phước báu rất nhanh. Đặc biệt, khi bạn nói xấu những người này, sự mất phước sẽ diễn ra nhanh chóng và mạnh mẽ hơn.
Vào thời Đức Phật, Ngài luôn nhấn mạnh rằng các đệ tử phải luôn tinh tấn trong việc tích lũy phước đức và trí tuệ. Khi cả hai yếu tố này đạt đến mức viên mãn, đó chính là con đường dẫn đến sự thành Phật.
Tất nhiên, trong quá trình này, mỗi người sẽ có phương pháp và giới luật khác nhau để tu tập, người nào có căn cơ riêng thì nên chọn con đường tu hành phù hợp với bản thân.
Tất nhiên, trong quá trình này, mỗi người sẽ có phương pháp và giới luật khác nhau để tu tập, người nào có căn cơ riêng thì nên chọn con đường tu hành phù hợp với bản thân.
Phước đức là nền tảng vững chắc, là năng lượng giúp ta tu hành. Nếu thiếu phước đức, ta sẽ gặp khó khăn trong việc tạo dựng thuận lợi từ bên ngoài.
Khi đó, mọi việc sẽ trở nên gian nan, dễ khiến tâm trí ta dao động và thoái lui. Ngược lại, những người có đầy đủ phước đức sẽ có cuộc sống vật chất dư dả, nhân duyên tốt đẹp, tạo ra môi trường tu hành thuận lợi.
Khi đó, mọi việc sẽ trở nên gian nan, dễ khiến tâm trí ta dao động và thoái lui. Ngược lại, những người có đầy đủ phước đức sẽ có cuộc sống vật chất dư dả, nhân duyên tốt đẹp, tạo ra môi trường tu hành thuận lợi.
Thân, khẩu, ý của chúng ta luôn luôn tạo tác. Nếu hành động của ta phù hợp với chánh pháp, ta đang tích lũy phước báu. Ngược lại, nếu hành động đi ngược lại với chánh pháp, ta đang tổn hại phước đức.
Phỉ báng là một hành vi xấu, nó sẽ nhanh chóng làm tiêu tan phước báu của bạn. Đặc biệt, nếu bạn nói xấu những người này, tổn hại phước đức sẽ diễn ra nhanh gấp đôi.
1. Phỉ báng các bậc Tiên Thánh hiền.

Đừng bao giờ nói xấu những người này.
Các bậc tiên thánh hiền từ xưa đến nay là những người đã cống hiến vô cùng lớn lao, góp phần thúc đẩy sự phát triển và tiến bộ của nhân loại. Công đức của họ vô cùng to lớn và ảnh hưởng sâu rộng, như Lão Tử, Khổng Tử, Đức Phật...
Phỉ báng các bậc đại thánh hiền là một hành động vô cùng bất kính, gây tổn hại phước báu rất nhanh chóng. Thậm chí, phỉ báng có thể dẫn đến quả báo ngay lập tức, và những trường hợp như vậy không phải là hiếm.
Ngược lại, nếu ta thành tâm cung kính và tôn trọng các bậc thánh hiền này, sẽ tạo ra một ruộng phước vô biên.
Đối với người ít phước báu, việc tôn kính các bậc đại thánh hiền là một phương thức tích lũy phước đức rất hiệu quả.
Ngược lại, nếu ta thành tâm cung kính và tôn trọng các bậc thánh hiền này, sẽ tạo ra một ruộng phước vô biên.
Đối với người ít phước báu, việc tôn kính các bậc đại thánh hiền là một phương thức tích lũy phước đức rất hiệu quả.
2. Phỉ báng cha mẹ.
Trong Phật môn có một công án nổi tiếng: Một tín đồ bỏ mặc người mẹ già yếu để đi tìm Phật.
Sau nhiều tháng trời, anh đến một ngôi chùa và gặp một vị cao tăng, hỏi cách tìm Phật. Vị cao tăng trả lời rằng anh chỉ cần gặp người nào vào ban đêm mở cửa cho anh mà giày mang ngược thì đó chính là Phật.
Sau nhiều tháng trời, anh đến một ngôi chùa và gặp một vị cao tăng, hỏi cách tìm Phật. Vị cao tăng trả lời rằng anh chỉ cần gặp người nào vào ban đêm mở cửa cho anh mà giày mang ngược thì đó chính là Phật.
Người tín đồ tiếp tục tìm kiếm thêm một tháng nữa và vô tình trở về quê. Khi đến nhà vào đêm khuya, anh nhớ đến mẹ già và gõ cửa.
Mẹ nghe tiếng con về, vội vàng bật dậy mở cửa. Trong niềm vui sướng vô hạn, bà đã mang giày ngược. Người con nhìn thấy hình ảnh đó và chợt nhớ lời của vị cao tăng, bỗng nhiên tỉnh ngộ.
Mẹ nghe tiếng con về, vội vàng bật dậy mở cửa. Trong niềm vui sướng vô hạn, bà đã mang giày ngược. Người con nhìn thấy hình ảnh đó và chợt nhớ lời của vị cao tăng, bỗng nhiên tỉnh ngộ.
Đức Phật dạy rằng, mỗi gia đình đều có hai vị Phật sống, đó chính là cha mẹ. Kính trọng và hiếu thảo với cha mẹ là phước báu lớn nhất, mang lại kết quả ngay lập tức.
Ngược lại, phỉ báng hay bất hiếu với cha mẹ là một tội lỗi lớn, tổn hại phước đức một cách rất nhanh chóng.
Ngược lại, phỉ báng hay bất hiếu với cha mẹ là một tội lỗi lớn, tổn hại phước đức một cách rất nhanh chóng.
3. Phỉ báng người có Âm Đức.
Có những vị thiện nhân, hành giả tu tâm tích đức, làm việc thiện lớn lao mà không hề để lại danh tiếng hay tự tuyên dương.
Những người như vậy được gọi là người có Âm Đức, và họ luôn được sự bảo vệ của các vị Hộ Pháp thần. Âm Đức là làm việc thiện mà không ai biết đến, còn Dương Đức là làm việc thiện để mọi người thấy.
Công đức từ Âm Đức lớn hơn rất nhiều so với Dương Đức. Phỉ báng người có Âm Đức sẽ làm tổn phước một cách rõ rệt; phỉ báng người có Âm Đức càng lớn thì tổn phước càng nhanh.
Theo quy luật nhân quả, lòng tôn kính chính là nhân duyên dẫn đến quả báo được tôn trọng và trường thọ (đắc thọ).
Những người như vậy được gọi là người có Âm Đức, và họ luôn được sự bảo vệ của các vị Hộ Pháp thần. Âm Đức là làm việc thiện mà không ai biết đến, còn Dương Đức là làm việc thiện để mọi người thấy.
Công đức từ Âm Đức lớn hơn rất nhiều so với Dương Đức. Phỉ báng người có Âm Đức sẽ làm tổn phước một cách rõ rệt; phỉ báng người có Âm Đức càng lớn thì tổn phước càng nhanh.
Theo quy luật nhân quả, lòng tôn kính chính là nhân duyên dẫn đến quả báo được tôn trọng và trường thọ (đắc thọ).
4. Phỉ báng bậc trưởng bối.
Trưởng bối là thế hệ đi trước, họ luôn có kiến thức và kinh nghiệm sống vượt trội hơn thế hệ sau. Việc người trẻ kính trọng, tôn thờ người lớn tuổi là một truyền thống đạo đức quý báu từ ngàn đời nay của dân tộc ta.
Người trẻ có lễ nghĩa, biết tôn kính bậc trưởng bối là đang tích lũy phước báu, ngược lại, nếu người trẻ kiêu ngạo, coi thường người lớn tuổi (không nhận ra bậc trưởng bối) thì đó là hành vi tự tổn hại phước đức.
Bậc trưởng bối (cha mẹ, thầy cô, người lớn tuổi trong cộng đồng, cấp trên...) là những người đã trải qua nhiều khó khăn, vất vả, xây dựng nên nền tảng vật chất và tinh thần để thế hệ sau được thừa hưởng. Phỉ báng họ là phủ nhận công lao của thế hệ đi trước.
Hành động phỉ báng thường xuất phát từ sự kiêu căng, ngã mạn, cho rằng mình tài giỏi hơn, kiến thức vượt trội. Thái độ này làm mờ đi trí tuệ, khiến ta không thể nhận ra những phẩm hạnh tốt đẹp của người khác.
Lời phỉ báng tạo ra năng lượng tiêu cực, làm tan biến các công đức và phước báu đã tích lũy trước đó. Giống như nước sôi gặp tuyết, công đức tiêu tan rất nhanh.
Mời bạn tham khảo thêm tin:
Bậc trưởng bối (cha mẹ, thầy cô, người lớn tuổi trong cộng đồng, cấp trên...) là những người đã trải qua nhiều khó khăn, vất vả, xây dựng nên nền tảng vật chất và tinh thần để thế hệ sau được thừa hưởng. Phỉ báng họ là phủ nhận công lao của thế hệ đi trước.
Hành động phỉ báng thường xuất phát từ sự kiêu căng, ngã mạn, cho rằng mình tài giỏi hơn, kiến thức vượt trội. Thái độ này làm mờ đi trí tuệ, khiến ta không thể nhận ra những phẩm hạnh tốt đẹp của người khác.
Lời phỉ báng tạo ra năng lượng tiêu cực, làm tan biến các công đức và phước báu đã tích lũy trước đó. Giống như nước sôi gặp tuyết, công đức tiêu tan rất nhanh.
Mời bạn tham khảo thêm tin:
