Mùa 2 của One-Punch Man đã trở thành một minh chứng cho việc thay studio có thể làm giảm sút chất lượng hoạt họa của một series đến mức nào.
Anime luôn là lĩnh vực đầy hứa hẹn, nhưng cũng không thiếu rủi ro. Một series có thể trở thành hiện tượng, nhưng chỉ cần một quyết định sai lầm, đặc biệt là thay đổi studio, thì cả một tượng đài cũng có thể bị phá hủy. One-Punch Man là ví dụ rõ ràng về sự xuống cấp trong chất lượng hình ảnh, tuy nhiên so với thảm họa của The Promised Neverland, Saitama vẫn có phần may mắn.
Sự suy thoái của One-Punch Man bắt đầu từ mùa thứ hai. Mùa đầu tiên dưới sự chỉ đạo của Madhouse là một kiệt tác về hoạt họa, nơi mỗi cú đấm của Saitama là một tác phẩm nghệ thuật, kết hợp kỹ thuật và sự mượt mà. Thật tiếc, khi J.C. Staff thay thế Madhouse, chất lượng đã giảm đi rõ rệt.

Dù J.C. Staff đã cố gắng hết sức, nhưng chất lượng hoạt họa vẫn không thể sánh với cái bóng quá lớn mà Madhouse để lại. Các cảnh hành động không còn đột phá, và cảm giác mãn nhãn của khán giả giảm đi trông thấy. Đây là một thất bại lớn về mặt kỹ thuật.
May mắn thay, dù có nhiều tranh cãi, J.C. Staff vẫn trung thành với cốt truyện gốc của manga. Người hâm mộ vẫn được tiếp tục theo dõi câu chuyện của Saitama và Genos một cách tuần tự. Mặc dù anime không còn đẹp như trước, nhưng câu chuyện vẫn giữ nguyên giá trị.
Sự suy sụp của Anime The Promised Neverland còn tồi tệ hơn cả One Punch Man

Trong khi One-Punch Man chỉ gặp phải sự sa sút về mặt hình ảnh, thì The Promised Neverland lại phải đối mặt với một thảm họa tồi tệ hơn nhiều: sự phản bội đối với cốt truyện.
The Promised Neverland mùa 1, ra mắt vào năm 2019, đã trở thành một cú hit lớn. Dưới bàn tay tài ba của CloverWorks, series này mang đến một câu chuyện kinh dị tâm lý đầy cuốn hút, với nhịp điệu căng thẳng và đồ họa sắc nét. Màn kết thúc đầy kịch tính, khi Emma và Ray thoát khỏi Grace Field, nơi chúng bị nuôi dưỡng để làm thức ăn cho quỷ, đã khiến mùa 2 trở thành một trong những anime được mong đợi nhất vào năm 2021.
Tuy nhiên, khi mùa 2 được phát sóng, mọi thứ bắt đầu trở nên "lạ lùng".
Ban đầu, người xem nhận thấy nhịp độ của bộ phim đã bị đẩy nhanh một cách khó hiểu. Nhưng đỉnh điểm của sự thất vọng chính là khi anime hoàn toàn lệch khỏi nguyên tác.
Phần lớn cuộc phiêu lưu của Emma và Ray ở thế giới bên ngoài, nơi họ khám phá những bí mật quan trọng và gặp gỡ các nhân vật chủ chốt trong manga, đã bị cắt bỏ hoàn toàn.
Thay vì phát triển câu chuyện một cách chi tiết và logic như manga, anime lại mang đến một chuỗi sự kiện gốc vội vàng, kết thúc series trong vài tập cuối theo một hướng hoàn toàn khác biệt với cái kết ban đầu.

Việc lược bỏ hơn 50 chương truyện để thay vào đó bằng một chuỗi tóm tắt sơ sài cho thấy studio không có ý định chuyển thể câu chuyện một cách trọn vẹn. Điều này không chỉ phá hủy trải nghiệm của người hâm mộ manga mà còn làm gián đoạn cấu trúc kể chuyện mạnh mẽ đã giúp mùa 1 thành công.
Sự thất bại của One-Punch Man chỉ đơn giản là nỗi đau về mặt hình ảnh và chất lượng sản xuất. Người hâm mộ không thể không tiếc nuối cho một Madhouse tài ba.
Tuy nhiên, thất bại của The Promised Neverland là một vết thương chí mạng đối với linh hồn của series. Nó không chỉ thất bại về mặt hoạt họa mà còn xóa bỏ hoàn toàn cốt truyện và ý nghĩa mà tác giả đã tốn công xây dựng.
Ít nhất, fan One-Punch Man vẫn có thể tiếp tục theo dõi câu chuyện của họ. Trong khi đó, fan The Promised Neverland lại bị bỏ lại với một cái kết hụt hẫng, vô nghĩa, khiến họ mãi đau đáu về một series từng có tiềm năng trở thành huyền thoại.
