Nhiều người cho rằng việc ngân sách eo hẹp là lý do khiến chất lượng hoạt hình của One-Punch Man phần 3 giảm sút. Tuy nhiên, sự thật là ngân sách của series này không hề thấp, mà chỉ ở mức trung bình của ngành.
Câu hỏi về thực tế kinh phí của One Punch Man Phần 3 đang được đặt ra sau những lo ngại về chất lượng hoạt hình. Mặc dù nhiều người cho rằng ngân sách là nguyên nhân, nhưng thực tế lại cho thấy: ngân sách không phải là vấn đề, nó chỉ ở mức bình thường.
One Punch Man Phần 3 không thiếu thốn về tài chính, nó chỉ nằm trong mức ngân sách chung của các anime hàng đầu. Tuy nhiên, quan niệm rằng "ngân sách lớn sẽ mang lại hoạt hình chất lượng hơn" thực sự là một sai lầm phổ biến trong lịch sử anime, mà chúng ta cần phải nhận thức rõ.

Ngân sách cho One Punch Man phần 3
Bạn có thể nghĩ rằng một bom tấn toàn cầu như One Punch Man sẽ có ngân sách tương đương với các bộ phim Hollywood. Tuy nhiên, thực tế lại khác. Ngân sách cho anime được xác định và giới hạn một cách có chủ đích. Hầu hết các tác phẩm anime đều nằm trong khoảng 1-2 triệu đô la mỗi mùa, bất kể độ nổi tiếng của bộ phim. Các con số này thường xuyên giữ nguyên qua các mùa.
Theo Masamune Sakaki, nhà sáng tạo CG, chi phí sản xuất cho một bộ anime trung bình với 13 tập là khoảng 250 triệu yên (tương đương 2 triệu đô la Mỹ), và điều đáng chú ý là hầu hết các bộ anime này không thể thu hồi lại số tiền đó.
Một số bom tấn (như Kimetsu no Yaiba, Jujutsu Kaisen,...) gần như đã gánh vác cả ngành công nghiệp anime. Vì vậy, có thể nói rằng, ngân sách cho One Punch Man mùa 3 gần như tương đương với mùa 1, khoảng 2 triệu đô la, tương đương 80.000 đô la cho mỗi tập. Đây không phải là con số quá tệ, nhưng chỉ ở mức trung bình trong ngành.
Dưới đây là cái nhìn tổng quan về ngân sách điển hình của một bộ anime và cách số tiền thực sự được chi tiêu:

Mặc dù One Punch Man có vẻ là một thương hiệu nổi bật, nhưng ngân sách của nó chỉ tương đương với một bộ anime theo mùa thông thường. Sau khi trừ đi chi phí tiếp thị, bản quyền và các khoản phí doanh nghiệp, các họa sĩ hoạt hình hầu như không còn lại bao nhiêu.
Ngay cả Chikashi Kubota, đạo diễn hoạt hình của One Punch Man phần 1, cũng đã từng chia sẻ cách đây nhiều năm: "One-Punch Man thường được cho là có kinh phí khủng, nhưng thực tế thì không phải vậy. Nó chỉ ở mức trung bình. Chính sự đam mê và cống hiến của các họa sĩ hoạt hình tham gia, cùng với sự nỗ lực của từng phần phim, đã tạo nên sức sống cho One-Punch Man."
Do đó, One-Punch Man phần 1 không trở thành một kiệt tác vì có ngân sách lớn, mà vì những người sáng tạo đã đặt hết tâm huyết vào từng khung hình của bộ phim.
Ai thực sự phải chịu trách nhiệm trong sự thất bại của One Punch Man mùa 3?
Mọi sự chỉ trích đều dồn về JC Staff, studio thực hiện One Punch Man mùa 3, với không ít người hâm mộ cho rằng họ là nguyên nhân khiến series bị “hủy hoại” từ mùa hai. Tuy nhiên, sự thật là studio này không cố ý làm hỏng tác phẩm, họ chỉ đang cố gắng duy trì và hoạt động trong giới hạn của ngành công nghiệp này.

Quay lại năm 2019 khi mùa hai ra mắt, JC Staff đang cùng lúc đảm nhiệm tám dự án anime. Điều này giống như việc yêu cầu một đầu bếp nấu ăn cho tám nhà hàng khác nhau và rồi đổ lỗi cho họ khi món mì không đạt yêu cầu.
Đến năm 2025, họ có ít dự án hơn (năm dự án), nhưng các yếu tố cơ bản vẫn không thay đổi: thời gian, ngân sách và các ràng buộc sáng tạo đều do các ủy ban sản xuất quyết định. Như họa sĩ hoạt hình của One Piece - Vincent Chansard đã chia sẻ trong một cuộc phỏng vấn: "Đôi khi vấn đề không phải ở xưởng phim, mà là ở các ủy ban sản xuất, những người nắm quyền kiểm soát mọi thứ. JC Staff chỉ là một xưởng phim đang cố gắng tồn tại."
Vì vậy, thay vì đổ lỗi cho các họa sĩ hoạt hình, hãy đổ lỗi cho chủ nghĩa tư bản. Kẻ phản diện thực sự trong câu chuyện này không phải là JC Staff, mà là hệ thống ủy ban sản xuất bị sai lệch, nơi mà lợi nhuận luôn được đặt lên trên giá trị nghệ thuật.
Ngay cả những họa sĩ hoạt hình tài năng nhất cũng không thể thoát khỏi vòng xoáy giữa lịch trình quá tải, thủ tục hành chính và sự can thiệp từ các công ty. Do đó, xét về mặt thẩm mỹ, One Punch Man phần 3 có thể không đạt được những tiêu chuẩn bạn kỳ vọng. Vấn đề không chỉ nằm ở tài chính, mà là sự kết hợp phức tạp giữa sự thiếu hiệu quả trong hệ thống, sự kiểm soát của doanh nghiệp và sự kiệt quệ trong sáng tạo.
Đáng tiếc, đây là một cuộc chiến mà ngay cả Saitama cũng không thể kết thúc chỉ với một cú đấm.
