Câu hỏi đơn giản này lại ẩn chứa một bí mật thú vị về trọng lực và cấu trúc vũ trụ, khiến nhiều người tự hỏi: Tại sao giữa một vũ trụ đầy hỗn loạn, hình cầu lại trở thành hình dạng phổ biến của các thiên thể lớn?
Trong vũ trụ bao la với những chuyển động không ngừng, nơi các đám mây khí bùng nổ, các thiên hà xoay tròn và những thiên thể va chạm suốt hàng tỷ năm, có một điều bất ngờ nhưng cực kỳ thú vị: mọi hành tinh mà chúng ta biết đều có hình cầu. Dù đó là một hành tinh rắn với lõi sắt khổng lồ như Trái Đất, một hành tinh khí khổng lồ như Sao Mộc, hay các ngôi sao cháy sáng hàng tỷ năm như Mặt Trời, tất cả đều mang chung một hình dạng tròn trịa.
Để giải thích điều này, chúng ta phải quay lại năm 1687, khi nhà vật lý thiên tài Isaac Newton công bố tác phẩm vĩ đại 'Các Nguyên lý Toán học của Triết học Tự nhiên'. Định lý vạn vật hấp dẫn mà ông đưa ra không chỉ là nền tảng của vật lý hiện đại mà còn là chìa khóa giải thích vì sao các hành tinh có hình dạng cầu.
Newton đã chỉ ra rằng mọi vật trong vũ trụ đều hấp dẫn lẫn nhau thông qua một lực gọi là lực hấp dẫn. Mức độ của lực này phụ thuộc vào khối lượng của hai vật và nghịch đảo bình phương khoảng cách giữa chúng. Điều này có nghĩa là các thiên thể càng lớn thì lực hấp dẫn càng mạnh, và lực này luôn kéo mọi thứ về phía tâm của thiên thể.

Điều quan trọng nằm ở tính đối xứng của trọng lực. Đối với các thiên thể lớn như Trái Đất, lực hấp dẫn kéo vật chất từ mọi hướng về trung tâm. Không có hướng nào được ưu tiên, và điều này khiến lực nén lên thiên thể trở nên đều đặn. Ta có thể tưởng tượng Trái Đất như một giọt nước khổng lồ treo lơ lửng trong không gian. Khi không có tác động từ bên ngoài, giọt nước sẽ tự động co lại thành hình cầu để có diện tích bề mặt nhỏ nhất. Vật chất trong các hành tinh hành xử tương tự.
Dù cấu tạo từ đá và kim loại, nhưng khi hành tinh còn trẻ và ở trạng thái nóng chảy, trọng lực sẽ liên tục kéo mọi vật chất nhô ra về gần trung tâm nhất có thể, làm phẳng các đỉnh và lấp đầy các hõm, cho đến khi hành tinh đạt hình dạng cầu hoàn hảo.
Hành trình trở thành hình cầu của Trái Đất bắt đầu từ khoảng 4,6 tỷ năm trước. Lúc đó, Hệ Mặt Trời chỉ là một tinh vân xoáy khổng lồ gồm khí và bụi. Dưới ảnh hưởng của lực hấp dẫn, các hạt bụi bắt đầu kết tụ thành các khối lớn hơn. Những vụ va chạm liên tục khiến vật chất ngày càng tích tụ, tạo thành các tiền hành tinh.
Khi khối lượng đủ lớn, năng lượng sinh ra từ các va chạm và sự phân rã của các nguyên tố phóng xạ khiến toàn bộ khối vật chất nóng chảy, biến Trái Đất sơ khai thành một đại dương magma đỏ rực. Ở trạng thái lỏng này, lực hấp dẫn hoạt động mạnh mẽ, nhanh chóng làm mờ đi các lồi lõm và kéo vật chất về trạng thái cân bằng thủy tĩnh. Hình cầu trở thành kết quả tất yếu.
Mặc dù Trái Đất ngày nay đã nguội và hình thành lớp vỏ cứng, nhưng các nếp nhăn địa chất như đỉnh Everest hay rãnh Mariana vẫn không đủ lớn để phá vỡ tính tròn trịa của hành tinh khi nhìn từ ngoài không gian. Độ chênh lệch cao nhất trên bề mặt Trái Đất chỉ chiếm một phần nhỏ so với đường kính 12.742 km của hành tinh. Vì thế, Trái Đất vẫn được coi là một hình cầu gần như hoàn hảo.

Tuy nhiên, lực hấp dẫn không phải lúc nào cũng quyết định hình dạng của một hành tinh. Có một lực khác âm thầm cạnh tranh với nó: lực ly tâm sinh ra khi thiên thể quay quanh trục. Hầu hết các hành tinh và ngôi sao trong vũ trụ đều quay, và sự quay này khiến vật chất bị đẩy ra xa khỏi tâm.
Lực ly tâm mạnh nhất ở xích đạo và yếu hơn ở hai cực. Kết quả là hình dạng của thiên thể bị thay đổi: xích đạo phình ra trong khi hai cực bị dẹt lại. Vì vậy, Trái Đất không phải là một hình cầu hoàn hảo mà là một hình elip hơi bẹt. Đối với những hành tinh quay nhanh như Sao Thổ, hiệu ứng này càng rõ rệt hơn, khiến hành tinh có hình dạng giống quả cam dẹt thay vì quả cầu lý tưởng.
Nếu hình cầu là chuẩn mực do trọng lực chi phối, tại sao trong vũ trụ lại có những thiên thể có hình dạng kỳ lạ như củ khoai tây, quả tạ hay thậm chí là hình xương cá? Lời giải nằm ở giới hạn của trọng lực. Để một thiên thể có thể bị trọng lực nén thành hình cầu, nó phải đạt một khối lượng tối thiểu đủ để lực hấp dẫn vượt qua độ cứng của vật liệu tạo nên nó.

Các nhà khoa học đã phát hiện ra rằng ranh giới này rơi vào khoảng đường kính 500 km. Các thiên thể nhỏ hơn con số này, như phần lớn tiểu hành tinh và sao chổi, không có đủ lực hấp dẫn để ép vật chất thành dạng cầu. Những tảng đá cứng trong chúng giữ nguyên hình dạng được tạo ra từ các vụ va chạm và sự tích tụ hỗn loạn thuở ban đầu, dẫn đến những hình dáng kỳ dị mà chúng ta thấy ngày nay.
Ngược lại, với những thiên thể có đường kính lớn hơn 500 km, trọng lực đủ mạnh để vượt qua độ cứng của đá, khiến cấu trúc vật chất bị kéo về trung tâm và dần dần đạt đến trạng thái cân bằng thủy tĩnh. Chính vì lý do này, hầu hết các hành tinh, hành tinh lùn và các mặt trăng lớn đều có hình cầu. Đây cũng là tiêu chí mà Liên minh Thiên văn Quốc tế áp dụng để phân biệt hành tinh, hành tinh lùn và các tiểu hành tinh nhỏ trong Hệ Mặt Trời.
Tóm lại, hình cầu không phải là sự lựa chọn của vũ trụ, mà là kết quả tự nhiên của những quy luật vật lý cơ bản. Lực hấp dẫn kéo mọi vật về phía trung tâm, trong khi tốc độ quay tạo ra những điều chỉnh nhỏ. Những thiên thể có kích thước đủ lớn sẽ có hình cầu, trong khi các thiên thể nhỏ hơn sẽ giữ nguyên hình dạng ban đầu đầy ngẫu hứng. Mặc dù có vẻ đơn giản, nhưng hình cầu của các hành tinh là minh chứng rõ ràng cho việc vũ trụ tuân theo những quy luật tự nhiên tinh tế và nhất quán trong suốt hàng tỷ năm hình thành và phát triển.
https://Mytour.vn/vi-sao-tat-ca-cac-hanh-tinh-trong-vu-tru-deu-co-hinh-cau-ma-khong-co-ngoai-le-165252811110512858.chn