Mặc dù đã hơn 50 năm kể từ thảm kịch Tu-144, giấc mơ bay siêu thanh vẫn không ngừng được theo đuổi trên toàn cầu.
Vào ngày 3 tháng 6 năm 1973, tại Triển lãm Hàng không Paris – một trong những sự kiện hàng không uy tín nhất thế giới – hàng ngàn ánh mắt tập trung vào màn trình diễn của Tupolev Tu-144, chiếc máy bay chở khách siêu thanh của Liên Xô.
Tuy nhiên, chỉ sau vài phút cất cánh, giấc mơ bay siêu thanh đã sụp đổ thành thảm kịch khi chiếc máy bay bị vỡ vụn trên bầu trời Goussainville, ngoại ô Paris.
Vụ tai nạn không chỉ cướp đi sinh mạng của toàn bộ 6 thành viên phi hành đoàn và 8 người dân dưới mặt đất, mà còn ghi đậm dấu ấn bi thương trong lịch sử hàng không thế giới.
Hơn nửa thế kỷ đã qua, nhưng những câu hỏi về nguyên nhân vụ tai nạn vẫn chưa có lời giải, tạo thành một trong những bí ẩn lớn nhất trong ngành hàng không hiện đại.

Tupolev Tu-144, hay còn được biết đến với biệt danh “Concordski” từ phía phương Tây, nhằm so sánh với Concorde của Anh và Pháp, là niềm tự hào công nghệ của Liên Xô trong cuộc đua siêu thanh của thời kỳ Chiến tranh Lạnh.
Đây là chiếc máy bay chở khách siêu thanh đầu tiên trên thế giới có thể bay vượt qua tốc độ Mach 2, và thậm chí còn làm được điều này trước cả Concorde vài tháng.
Với tốc độ tối đa lên đến 2.430 km/h và tầm bay khoảng 6.500 km, Tu-144 đã được kỳ vọng sẽ mở ra kỷ nguyên vận tải hàng không siêu tốc cho khối Xô Viết, giúp rút ngắn thời gian di chuyển giữa các châu lục.
Trong khuôn khổ Triển lãm Hàng không Paris năm 1973, Tupolev Tu-144 được kỳ vọng sẽ chứng minh khả năng bay vượt trội của mình, qua đó khẳng định ưu thế công nghệ của Liên Xô so với phương Tây.
Trong những phút đầu tiên của buổi trình diễn, chiếc Tu-144 đã gây ấn tượng mạnh mẽ với các động tác nhào lộn, leo cao và bổ nhào – những thao tác mà rất ít máy bay chở khách có thể thực hiện.
Tuy nhiên, khi màn trình diễn sắp kết thúc, chiếc máy bay bất ngờ lao xuống với tốc độ cực cao, vỡ vụn giữa không trung và bốc cháy dữ dội khi rơi xuống khu dân cư.

Các hình ảnh ghi lại tại hiện trường cho thấy chiếc máy bay đã rơi thẳng xuống trước khi phát nổ và tan thành mảnh vụn.
Các mảnh vỡ của Tu-144 đã rơi trúng nhiều ngôi nhà, khiến 8 người dưới mặt đất thiệt mạng và hàng chục người khác bị thương.
Phi hành đoàn gồm 6 người, tất cả đều không thể sống sót. Thảm họa này đã khiến ngành hàng không dân dụng thế giới rung chuyển, được coi là vụ tai nạn đầu tiên của một chiếc máy bay chở khách siêu thanh trong lịch sử.
Sau vụ tai nạn, nhiều giả thuyết đã được đưa ra để giải thích nguyên nhân vì sao một chiếc máy bay hiện đại như vậy lại vỡ tan giữa không trung trong điều kiện thời tiết lý tưởng.
Một giả thuyết phổ biến cho rằng Tu-144 đã cố gắng thực hiện một màn trình diễn vượt trội so với Concorde – cũng tham gia sự kiện này – khiến máy bay bay vượt quá giới hạn an toàn.
Một số nhân chứng cho biết họ đã thấy chiếc Tu-144 thực hiện một cú bổ nhào rất mạnh và sau đó không thể phục hồi độ cao.
Một giả thuyết gây tranh cãi hơn là máy bay Tu-144 có thể đã bị làm nhiễu hoặc buộc phải thay đổi quỹ đạo đột ngột do một chiếc máy bay do thám Mirage III của Pháp bay quá gần để chụp ảnh hoặc thu thập thông tin công nghệ.
Nhiều báo cáo không chính thức cho rằng chiếc Mirage III đã bay sát Tu-144 mà không thông báo với phía Liên Xô, buộc phi công Tu-144 phải thực hiện thao tác né tránh khẩn cấp, dẫn đến mất kiểm soát.
Tuy nhiên, giả thuyết này chưa bao giờ được xác nhận chính thức, và phía Pháp đã phủ nhận hoàn toàn việc máy bay của họ tiếp cận Tu-144 ở khoảng cách nguy hiểm.

Một yếu tố khác được xem xét là hệ thống điều khiển bay của Tu-144 khi đó vẫn chưa hoàn thiện, đặc biệt là trong các tình huống thao tác phức tạp như tại triển lãm hàng không.
Dữ liệu từ hộp đen sau này cho thấy một số tín hiệu bất thường, nhưng chúng không đủ để đưa ra kết luận về một lỗi kỹ thuật cụ thể.
Cần nhớ rằng Tu-144 được thiết kế với tốc độ và tính năng vượt trội, nhưng vì thiếu kinh nghiệm vận hành trong điều kiện trình diễn, nó càng dễ gặp phải rủi ro tai nạn.
Dù nguyên nhân là gì, hậu quả từ vụ tai nạn này là rất nghiêm trọng đối với tham vọng bay siêu thanh của Liên Xô.
Mặc dù chương trình Tu-144 vẫn tiếp tục trong vài năm sau đó, bao gồm cả những chuyến bay thương mại ngắn giữa Moscow và Alma-Ata (nay là Almaty), nhưng uy tín của nó đã bị tổn hại nghiêm trọng.
Đến năm 1978, sau một vụ tai nạn khác khi máy bay chở hàng bốc cháy trên không, toàn bộ phi đội Tu-144 đã bị rút khỏi hoạt động thương mại.
Trong khi đó, chiếc Concorde – mặc dù ra mắt sau – lại có lịch sử hoạt động kéo dài hơn ba thập kỷ, cho đến khi nghỉ hưu vào năm 2003.
Vụ rơi của Tu-144 là minh chứng rõ rệt cho sự khác biệt giữa công nghệ lý thuyết và khả năng vận hành thực tế, đặc biệt trong lĩnh vực hàng không siêu thanh, nơi yêu cầu tuyệt đối về độ an toàn.

Ngày nay, vụ tai nạn của máy bay Tu-144 vẫn được coi là một trong những sự cố hàng không nổi tiếng nhất, không chỉ vì tính chất kỹ thuật đặc biệt mà còn vì những bí ẩn chưa thể giải đáp.
Trong lòng giới hàng không, sự kiện này là một nỗi đau khôn nguôi, đồng thời cũng là lời cảnh tỉnh về giới hạn của công nghệ và những bài học về an toàn mà phải trả giá bằng sinh mạng con người.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua từ thảm kịch Tu-144, và thế giới vẫn tiếp tục theo đuổi giấc mơ bay siêu thanh với những dự án mới từ Mỹ, Nhật Bản cho đến Trung Quốc.
Tuy nhiên, mỗi bước tiến ngày nay đều mang theo bóng dáng của những bài học lịch sử, trong đó vụ tai nạn năm 1973 vẫn là một ký ức không thể nào quên.
