Nghiên cứu này đã được công bố trên Tạp chí Journal of Human Evolution, và mở ra nhiều câu hỏi thú vị về quá trình tiến hóa của loài người.
Khuôn mặt là đặc điểm nổi bật giúp phân biệt con người với các loài khác. Người Neanderthal có cấu trúc hàm lớn, mũi rộng và khuôn mặt nhô ra phía trước, giống như những vách đá vươn ra. Tinh tinh, loài động vật gần gũi với chúng ta, sở hữu khuôn mặt mạnh mẽ, thích hợp với cuộc sống hoang dã.
Trái lại, khuôn mặt của con người hiện đại lại nhỏ gọn, phẳng và có vẻ hiền hòa hơn rất nhiều. Một nghiên cứu gần đây từ Viện Nhân chủng học Tiến hóa Max Planck (Đức) đã giúp lý giải sự khác biệt này, chỉ ra rằng khuôn mặt con người ngừng phát triển sớm hơn rất nhiều so với người Neanderthal và tinh tinh.

Các nhà nghiên cứu đã áp dụng phương pháp quét 3D, mô hình hình học và phân tích bề mặt vi mô để theo dõi sự phát triển của khuôn mặt giữa (bao gồm mũi và hàm trên) từ giai đoạn sơ sinh cho đến khi trưởng thành.
Họ đã nghiên cứu hộp sọ của 128 người hiện đại từ nhiều khu vực trên thế giới, 33 con tinh tinh và 13 bộ hài cốt Neanderthal, với các độ tuổi khác nhau.
Kết quả nghiên cứu cho thấy, trong khi khuôn mặt của người Neanderthal và tinh tinh vẫn tiếp tục phát triển và nhô ra phía trước cho đến tuổi vị thành niên, khuôn mặt con người lại ngừng phát triển sớm hơn, thường vào khoảng tuổi dậy thì. Sự chậm lại này đã giúp con người có được khuôn mặt nhỏ gọn và ít góc cạnh hơn so với tổ tiên của mình.

Alexandra Schuh, tác giả chính của nghiên cứu, giải thích rằng sự thay đổi này có thể quan sát từ cấp độ tế bào. Ở người Neanderthal và tinh tinh, hoạt động của tế bào xương vẫn diễn ra mạnh mẽ ngay cả khi chúng đã bước vào tuổi dậy thì.
Điều này giúp khuôn mặt của chúng tiếp tục mở rộng theo chiều ngang và nhô ra phía trước. Trong khi đó, ở con người, quá trình này chậm lại rất sớm, khiến khuôn mặt trưởng thành của chúng ta có xu hướng nhỏ hơn và phẳng hơn. Đây là một khác biệt quan trọng trong tiến hóa loài người.
Một câu hỏi được đặt ra là tại sao khuôn mặt con người lại ngừng phát triển sớm đến vậy. Có nhiều giả thuyết khác nhau được đưa ra để giải thích hiện tượng này. Một trong những giả thuyết phổ biến nhất liên quan đến sự thay đổi trong chế độ ăn uống của con người.
Khi con người phát minh ra công cụ, biết cách chế biến thức ăn và sử dụng lửa để nấu nướng, họ không còn cần đến những chiếc hàm lớn để nghiền nát thực phẩm thô cứng. Sự thích nghi này có thể đã dẫn đến sự thu nhỏ dần của khuôn mặt qua nhiều thế hệ.
Một giả thuyết khác cho rằng khi bộ não con người phát triển lớn hơn, hộp sọ cũng phải mở rộng để tạo đủ không gian cho não bộ. Điều này vô tình đẩy khuôn mặt xuống dưới và khiến nó trở nên phẳng hơn so với tổ tiên của chúng ta.

Một số nhà khoa học còn đưa ra một giả thuyết thú vị, gọi là "giả thuyết tự thuần hóa". Theo quan điểm này, con người trong quá trình tiến hóa đã dần chọn lọc những cá thể có tính cách hòa nhã hơn, ít hung hăng hơn.
Quá trình này giống như cách con người thuần hóa động vật hoang dã. Ví dụ, chó nhà có mõm ngắn hơn và đôi tai mềm mại hơn so với tổ tiên sói của chúng, và điều này có thể cũng đã xảy ra với con người.
Những cá thể có khuôn mặt hiền hòa, ít góc cạnh có thể đã được chọn lọc qua quá trình tự nhiên vì họ có khả năng giao tiếp và hợp tác xã hội hiệu quả hơn. Mặc dù đây chỉ là một giả thuyết và chưa có bằng chứng rõ ràng, nhưng nó mở ra một góc nhìn mới về sự tiến hóa của khuôn mặt con người.
Nghiên cứu này không chỉ giúp chúng ta hiểu sự khác biệt giữa con người và người Neanderthal, tinh tinh mà còn đặt ra câu hỏi: Liệu điều gì sẽ xảy ra nếu khuôn mặt con người phát triển giống như người Neanderthal?
Để kiểm tra giả thuyết này, các nhà nghiên cứu đã thực hiện một số mô phỏng trên máy tính. Khi họ áp dụng quá trình phát triển của con người vào một hộp sọ trẻ sơ sinh Neanderthal, kết quả cho thấy khuôn mặt của nó sẽ thu nhỏ lại, trở nên gọn gàng và trông gần giống khuôn mặt con người hiện đại.
Ngược lại, khi các nhà nghiên cứu cho một em bé người phát triển theo kiểu Neanderthal, khuôn mặt trưởng thành của nó trở nên lớn hơn rõ rệt và nhô ra phía trước. Điều này chứng minh rằng sự khác biệt không chỉ nằm ở bộ gene mà còn ở cách thức khuôn mặt phát triển theo thời gian.

Một điểm đáng chú ý là ở cấp độ vi mô, sự hấp thu xương trên khuôn mặt con người cũng ít hơn nhiều so với người Neanderthal và tinh tinh. Điều này đồng nghĩa với việc khuôn mặt con người không chỉ ngừng phát triển sớm hơn mà còn ít thay đổi hơn khi đã trưởng thành.
Ở người Neanderthal, quá trình tái cấu trúc xương trên khuôn mặt vẫn tiếp tục diễn ra ngay cả khi họ đã trưởng thành. Điều này có thể là đặc điểm giúp họ thích nghi với điều kiện môi trường khắc nghiệt, chẳng hạn như khí hậu lạnh giá ở châu Âu thời kỳ băng hà.

Nghiên cứu này giúp chúng ta hiểu sâu hơn về quá trình tiến hóa khuôn mặt con người và lý do tại sao chúng ta có ngoại hình khác biệt so với những loài họ hàng gần gũi nhất. Khuôn mặt con người hiện đại nhỏ hơn, phẳng hơn và ít góc cạnh hơn không chỉ do yếu tố di truyền mà còn do cách thức phát triển của nó trong suốt cuộc đời.
Những sự thay đổi này có thể liên quan đến sự tiến hóa trong chế độ ăn uống, sự phát triển của não bộ, hoặc thậm chí là sự thay đổi trong hành vi xã hội. Mặc dù vẫn còn nhiều khía cạnh cần được nghiên cứu thêm, nhưng một điều rõ ràng là khuôn mặt con người là sản phẩm của hàng trăm nghìn năm tiến hóa và sự thích nghi với môi trường sống.
