Trong suốt cuộc hành trình, mọi việc lớn nhỏ đều được Tôn Ngộ Không đảm nhận, khiến Trư Bát Giới dường như không còn động lực để thể hiện bản lĩnh của mình.
Trong Tây du ký, trước khi bị đày xuống hạ giới, Trư Bát Giới từng là Thiên Bồng Nguyên Soái, một vị tướng tài ba lãnh đạo 8 vạn thủy binh trên Thiên Đình. Với nội công thâm hậu, ông sở hữu 36 phép Thiên Cang, một hệ thống thần thông mạnh mẽ không thua kém gì 72 phép biến hóa của Tôn Ngộ Không. Trong số đó, phép Hoán vũ hô phong cho phép triệu hồi mưa gió theo ý muốn, chỉ cần một niệm tưởng, Bát Giới có thể gọi mưa để cứu hạn hán, tưới mát đồng ruộng, hoặc thậm chí dùng làm vũ khí chiến đấu. Đây là một phép thuật kỳ diệu, nhưng ông lại chưa bao giờ sử dụng trong suốt câu chuyện.
Vậy tại sao một nhân vật sở hữu pháp thuật mạnh mẽ như Trư Bát Giới lại không sử dụng khả năng này?

Lý do nằm ở chính bản chất và hoàn cảnh sống của nhân vật. Sau khi bị đày xuống làm thân lợn, pháp lực của Trư Bát Giới suy giảm rõ rệt. Hơn nữa, tính cách ham rượu chè, mê sắc dục, thiếu quyết tâm tu hành đã kìm hãm ông. Trong suốt hành trình, mọi công việc lớn nhỏ đều đã có Tôn Ngộ Không gánh vác, còn Sa Tăng thì lo việc hậu cần, khiến Trư Bát Giới gần như không còn động lực để phát huy tài năng của mình.
Vì thế, dù có khả năng cầu mưa, Trư Bát Giới lại không bao giờ sử dụng phép thuật này. Điều đó đã vô tình khiến hình ảnh của ông trong mắt độc giả mãi gắn liền với sự vụng về và ham ăn, thay vì là một Thiên tướng từng oai phong lẫm liệt trên Thiên Đình.
Trư Bát Giới có thể coi là một trong những nhân vật bị đánh giá thấp nhất trong Tây du ký. Dù vẻ ngoài lười biếng và tham ăn, ông thực chất là một tướng tài năng của trời, nhưng vì một phút lỡ lầm mà cả đời không thể phát huy hết khả năng của mình.
