
Mặc dù phát hiện tại K2-18b mang lại niềm tin mới, nhưng con đường để tìm ra câu trả lời cuối cùng về sự sống ngoài Trái Đất vẫn đầy thử thách và gian nan.
Việc phát hiện sự sống ngoài Trái Đất luôn là một trong những mục tiêu khoa học lớn và đầy hấp dẫn đối với con người. Mỗi tín hiệu lạ từ những thiên thể xa xôi có thể là dấu hiệu đầu tiên của một dạng sống mới, hoặc chí ít là chứng minh sự sống không phải chỉ có ở Trái Đất.
Trong bối cảnh đó, công bố gần đây từ nhóm nghiên cứu Đại học Cambridge đã thu hút sự chú ý toàn cầu khi họ phát hiện hai phân tử hữu cơ đặc biệt trong khí quyển của hành tinh K2-18b, cách chúng ta 124 năm ánh sáng.
Điều khiến cộng đồng khoa học ngạc nhiên không chỉ là phát hiện này mà còn là độ tin cậy của kết quả được công bố: 99,7%. Đây là một con số có vẻ chắc chắn, nhưng thực tế cần phải được hiểu đúng trong bối cảnh của thống kê, vật lý thiên văn và nghiên cứu về sự sống ngoài hành tinh.

Trong quá trình phân tích quang phổ, nhóm nghiên cứu từ Cambridge đã phát hiện sự hiện diện của dimethyl sulfide và dimethyl disulfide trong khí quyển của K2-18b. Trên Trái Đất, hai phân tử này là dấu hiệu phổ biến của hoạt động sinh học, đặc biệt là từ sinh vật phù du biển.
Hơn 90% lượng dimethyl sulfide trong đại dương xuất phát từ các vi sinh vật như tảo cát và những loài phù du khác; gần như không có quy trình phi sinh học nào có thể tạo ra lượng lớn phân tử này trong điều kiện Trái Đất. Vì vậy, dimethyl sulfide thường được coi là một trong những dấu hiệu sinh học quan trọng và tiềm năng.
Điều quan trọng là K2-18b được xếp vào loại hành tinh đại dương hydro, một dạng hành tinh có khí quyển giàu hydro và bề mặt được bao phủ bởi đại dương sâu. Với nhiệt độ thích hợp, hành tinh này có thể duy trì nước lỏng, yếu tố không thể thiếu cho sự sống như chúng ta biết.
Về lý thuyết, một thế giới như vậy hoàn toàn có thể phát sinh hoặc nuôi dưỡng quá trình tạo ra các phân tử chứa lưu huỳnh giống như trên Trái Đất. Các quan sát từ nhiều kính viễn vọng gần đây đã xác nhận những dự đoán lý thuyết này, khiến K2-18b trở thành một ứng viên sáng giá trong danh sách các hành tinh có khả năng hỗ trợ sự sống.
Tuy nhiên, khoa học hành tinh không đơn giản chỉ là phát hiện một phân tử và ngay lập tức kết luận có sự sống. Dimethyl sulfide và dimethyl disulfide vẫn có thể hình thành qua những con đường phi sinh học.
Trên thực tế, Đài quan sát Purple Mountain đã phát hiện dimethyl sulfide trên sao chổi 67P, nơi không có điều kiện cho sự sống phát triển. Ở đây, phân tử này được tạo ra qua phản ứng giữa băng và bức xạ cực tím, chứng minh rằng môi trường không sinh học cũng có thể tạo ra hợp chất hữu cơ phức tạp. Vì vậy, mọi kết luận về sự sống cần phải dựa vào bức tranh tổng thể của cả hệ hành tinh, chứ không chỉ dựa vào một hoặc hai phân tử riêng lẻ.

Vậy tại sao mức độ tin cậy 99,7% lại được nhắc đến nhiều đến vậy? Con số này xuất phát từ khái niệm độ lệch chuẩn trong thống kê, hay còn gọi là sigma. Trong vật lý và thiên văn học, sigma càng lớn thì độ tin cậy của phép đo càng cao.
Một kết quả đạt mức 3 sigma tương đương với 99,7% độ chắc chắn rằng tín hiệu nhận được là có thật chứ không phải là nhiễu. Dữ liệu quan sát từ K2-18b rơi vào khoảng từ 2,9 đến 3,4 sigma, điều này cho thấy tín hiệu phân tử được ghi nhận là rất đáng tin cậy. Tuy nhiên, cần lưu ý rằng điều này chỉ cho thấy phân tử đó có mặt trong khí quyển hành tinh, không phải là bằng chứng cho sự sống.
Để tiến xa hơn, các nhà khoa học cần tìm kiếm những phân tử mạnh mẽ hơn, ví dụ như oxy hoặc metan. Sự hiện diện đồng thời của hai phân tử này với tỷ lệ không thể giải thích bằng các quá trình phi sinh học sẽ là bằng chứng đáng tin cậy hơn. Tuy nhiên, việc đạt được điều này là một thử thách lớn, vì việc phân tích khí quyển các hành tinh ngoài hệ Mặt Trời phụ thuộc nhiều vào công nghệ, độ nhạy của thiết bị và chiến lược quan sát.

Trong lịch sử, hành trình tìm kiếm sự sống ngoài Trái Đất đã không ít lần gặp thất bại. Những tín hiệu từng được coi là dấu hiệu sinh học sau này lại chỉ là nhiễu thiết bị hoặc kết quả của những phản ứng hóa học không liên quan đến sinh vật. Vì vậy, giới khoa học ngày nay luôn rất thận trọng với mỗi tuyên bố được đưa ra.
Tuy nhiên, thí nghiệm mới nhất đã được đánh giá rất cao, nhờ vào phương pháp quang phổ chuyển tiếp, một kỹ thuật đã được sử dụng rộng rãi để giám sát khí quyển Trái Đất. Điều này chứng tỏ rằng các công cụ hiện tại có thể phân tích khí quyển các hành tinh xa xôi một cách chính xác đủ để tìm kiếm dấu hiệu sự sống.
Một bước ngoặt khác đến từ phát hiện năm 2024 của Đài quan sát Vân Nam, khi các nhà khoa học phát hiện alanine thuận tay trái trong không gian vũ trụ. Điều này chứng tỏ rằng một số phân tử hữu cơ trong vũ trụ có tính chất khác biệt so với những phân tử tương tự trên Trái Đất, mở ra những câu hỏi mới về nguồn gốc và sự đa dạng của hóa học vũ trụ.
Những phát hiện như vậy không chỉ làm phong phú thêm kiến thức khoa học mà còn giúp nhân loại hiểu rõ hơn về các kịch bản có thể dẫn đến sự hình thành sự sống.
Trong tương lai, các nhà khoa học kỳ vọng nhiều vào Kính viễn vọng Khảo sát Bầu trời, dự kiến được phóng vào năm 2027. Với độ phân giải vượt trội so với Hubble, thiết bị này sẽ cung cấp khả năng quan sát tinh tế và chi tiết hơn về các hành tinh trong vùng sinh sống. Những tín hiệu như dimethyl sulfide trên K2-18b có thể được xác minh và đối chiếu với dữ liệu từ các phân tử khác để tạo nên bức tranh chính xác hơn về môi trường sinh học tiềm năng.
Dù phát hiện tại K2-18b đã thắp lên hy vọng mới, con đường đến câu trả lời cuối cùng về sự sống ngoài Trái Đất vẫn còn rất dài và đầy thử thách. Tuy nhiên, mỗi bước tiến nhỏ lại đưa nhân loại gần hơn đến việc giải đáp câu hỏi lớn nhất của vũ trụ: liệu chúng ta có đơn độc không.
Mặc dù câu trả lời này cần thêm nhiều năm nghiên cứu nữa, phát hiện 99,7% từ K2-18b đã cho thấy chúng ta đang đi đúng hướng, với các công cụ ngày càng mạnh mẽ và những thành tựu khoa học ngày càng thuyết phục.
