Bạn có biết rằng Stonehenge, một công trình huyền thoại của Anh và là Di sản Thế giới được UNESCO công nhận, từng được đem ra đấu giá? Nguyên nhân là do công trình này bị Vua Henry VII thu hồi từ tu viện Benedictine vào năm 1540, và từ đó bắt đầu thuộc quyền sở hữu cá nhân.
Stonehenge đã trải qua nhiều chủ sở hữu khác nhau trong suốt lịch sử. Trong khoảng thời gian đó, công trình đã bị nhiều kẻ phá hoại tấn công, họ chạm khắc tên lên các phiến đá cũ. Vào năm 1900, một phiến đá bị rơi, tình trạng hư hỏng trở nên nghiêm trọng, đến mức người ta phải dựng tường gỗ để chống đỡ các phiến đá còn lại. Vài năm sau, gia đình Antrobus đã mua lại di tích này, xây hàng rào quanh khu vực và bắt đầu thu phí vào cửa 1 shilling để trang trải chi phí bảo vệ và tu sửa. Tuy nhiên, khi ông Antrobus qua đời vào năm 1914, vợ ông quyết định bán đấu giá khu đất rộng 2598 ha của ông tại Tu viện Amesbury, bao gồm cả Stonehenge.
Người đứng thứ hai trong cuộc đấu giá, sau ông Chubb, là nông dân Isaac Crook, người muốn sử dụng khu đất này để chăn cừu. Hậu duệ của ông, Richard, hiện đang sở hữu một trang trại gần đó, kể lại: "Ông cố tôi đã định mua mảnh đất này để làm nơi chăn cừu, không ai ngờ rằng gia đình tôi đã suýt có cơ hội sở hữu Stonehenge. Nhưng ông ấy chỉ quan tâm đến mảnh đất chứ không phải những phiến đá."
Cecil Chubb, sau khi mua Stonehenge, đã tặng nó cho vợ mình, nhưng bà không hề hào hứng và không thấy hứng thú với công trình này. Điều này đã tạo điều kiện thuận lợi cho ông quyết định trao tặng Stonehenge cho chính phủ vào ba năm sau. Khi làm vậy, ông Chubb đã yêu cầu một điều kiện: phí tham quan không được vượt quá 1 shilling và người dân địa phương được vào cửa miễn phí. Hiện tại, vé vào tham quan Stonehenge có giá 14,5 bảng Anh (khoảng 22,5 USD) cho người lớn, trong khi người dân địa phương vẫn được miễn phí. Hành động này đã giúp ông Cecil Chubb được phong tặng danh hiệu 'Nam tước đầu tiên của Stonehenge.'
Vào năm 1919, chính phủ Anh đã tiến hành việc cải tạo Stonehenge, bao gồm việc chỉnh sửa các phiến đá và gia cố chúng bằng bê tông để chúng vững vàng hơn. Hơn 90 năm sau, công tác phục hồi vẫn tiếp tục, bao gồm việc loại bỏ các con đường xung quanh nhằm khôi phục lại cảnh quan như lúc ban đầu.