Tựa game này chính là Dying Light: The Beast.
Dying Light: The Beast ghi điểm với hệ thống chiến đấu đầy máu me, những pha parkour mượt mà cùng thế giới mở tuyệt vời trong game
Tuy nhiên, câu chuyện mờ nhạt cùng cơ chế Beast Mode thiếu ấn tượng khiến tựa game mất đi một phần sức hấp dẫn.

Lúc đầu, Dying Light: The Beast được phát triển như một DLC cho Dying Light 2: Stay Human, nhưng sau đó đã được tách thành một bản phát hành độc lập. Trong lần ra mắt này, Techland đưa người chơi rời xa các thành phố quen thuộc để tới một châu Âu hoang tàn bởi đại dịch zombie, với nhân vật chính Kyle Crane trở lại làm trung tâm câu chuyện.
Tựa game này mang đầy đủ những ưu điểm và khuyết điểm của cả series. Một hành trình chém giết zombie đầy kích thích, nhưng vẫn chưa đủ để trở thành trải nghiệm khó quên. Người chơi sẽ vào vai Kyle Crane, kẻ đã bị giam giữ và thử nghiệm trong suốt 13 năm bởi tên baron tàn bạo. Giờ đây, anh ta trở lại với mong muốn báo thù, sẵn sàng đánh đổi nhân tính để đạt được mục tiêu. Bối cảnh lần này là Castor Woods - vùng đất lấy cảm hứng từ dãy Alps, đẹp nhưng đầy nguy hiểm. Câu chuyện theo tuyến tính, chủ yếu xoay quanh việc Crane tiêu diệt chimera (zombie siêu cấp), hút sức mạnh của chúng để nâng cấp bản thân và hợp tác với những người sống sót để lật đổ tên baron.

Tuy nhiên, cốt truyện chỉ ở mức ‘đủ dùng’ và thiếu sự cuốn hút mạnh mẽ. Game kéo dài khoảng 20 giờ, không quá dài nhưng thiếu đi những khoảnh khắc cảm xúc đột biến. Các trận chiến với chimera là điểm sáng nhờ tính kịch tính và sự rùng rợn, nhưng game chưa khai thác sâu mâu thuẫn nội tâm của Crane khi anh ta dần đánh mất nhân tính. Các nhiệm vụ phụ giúp kéo dài thời gian chơi, mang lại XP và khám phá những khu vực mà cốt truyện chính không đưa đến, một điểm cộng cho những ai muốn đào sâu vào thế giới game. Khi đã quen với việc nhảy từ mái nhà này qua mái nhà khác, luồn lách qua các căn hộ hoang tàn và tránh né zombie đuổi theo, cảm giác thật sự phấn khích. Tuy nhiên, parkour đôi khi gây khó chịu khi có những chỗ tưởng leo được nhưng không, hay những cú nhảy hụt khiến bạn đập mặt vào tường. Ngoài thành phố, môi trường mở với nhiều rừng cây và cánh đồng khuyến khích người chơi khám phá, nhưng đôi khi việc lái xe hoặc chạy bộ đường dài làm chậm nhịp game, khiến sự hứng khởi giảm đi.

Cơ chế chém chặt, hệ thống vật lý và phản ứng của zombie mang đến cảm giác ‘đã tay’. Tuy nhiên, khi đối đầu với con người, chiến đấu lại thiếu sức hấp dẫn. Kẻ địch liên tục né tránh, buộc bạn phải dùng đá bay hoặc súng để tiêu diệt, nhưng điều này không mang lại sự thỏa mãn như những pha cận chiến. Mặc dù có một số kỹ năng mở khóa khi hạ chimera, nhưng hầu hết chỉ xoay quanh việc spam nút tấn công cho đến khi kẻ địch gục ngã. Đây không phải là yếu tố khiến người chơi hào hứng kích hoạt, mà chỉ dùng trong những tình huống nguy cấp hoặc khi muốn nhanh chóng dọn sạch đám zombie.

Liệu Dying Light: The Beast có phải là một trong những tựa game đáng nhớ nhất năm 2025? Có lẽ là không. Tuy nhiên, không thể phủ nhận đây vẫn là một trải nghiệm giải trí đầy đủ. Nhưng Kyle Crane là một nhân vật chính quá ‘an toàn’, câu chuyện thiếu chiều sâu để giữ chân người chơi, và Beast Mode chưa mang lại giá trị gameplay như kỳ vọng. Đây là một tựa game vui nhộn, bùng nổ, nhưng có lẽ sẽ nhanh chóng bị lãng quên giữa muôn vàn game hành động hiện nay.
