Nam game thủ vẫn không ngừng nhớ lại những buổi leo rank cùng đồng đội.
Chào các bạn,
Mình là một game thủ lâu năm, từ hồi còn quán net 3.000 đồng/giờ, máy tính còn nóng hơn cả nồi cơm điện. Từ Liên Minh, Dota đến Võ Lâm… không game nào mà mình chưa thử qua. Nhưng đó là khi chưa có vợ.
Bây giờ, mình đang ngồi đây, giữa đêm khuya, khi vợ và con đã ngủ say, gõ từng chữ trên cái diễn đàn cũ kỹ này - nơi đã từng là mái nhà của tuổi trẻ. Không biết có ai đọc hay không, nhưng thôi, coi như là xả stress, xả chút "nội công" cho bớt nghẹn.

Mình cứ tưởng vợ là đồng đội, ai ngờ lại thành "đối thủ".
Ngày còn yêu, vợ mình dễ thương lắm, thấy mình chơi game, cô ấy cười bảo: "Anh cứ chơi đi, em thích anh có đam mê riêng".
Đúng vậy, đam mê của mình là game, còn đam mê của cô ấy bây giờ là biến đam mê của mình thành công việc nhà. Sau khi cưới, mỗi lần mình mở máy là y như rằng:
"Chơi gì mà mãi thế, không phụ vợ lau nhà à?";
"Con khóc mà anh vẫn còn cày event hả?";
"Chơi game có nuôi nổi con không?"...
Lúc đó, mình chỉ mong giá như game có nút "pause" để tạm dừng cuộc đời lại.

Anh em trong game giờ chẳng còn nhiệt huyết như trước.
Trước đây, 7 giờ tối là giờ vàng: anh em tụ tập, chiến đấu, leo rank. Giờ 7 giờ tối là lúc đi nấu cháo, ru con, phơi đồ. Thằng Dũng trong đội đùa rằng: "Ê, thằng này giờ lên level sợ vợ rồi, không còn chỗ trong team nữa". Nghe thì buồn cười mà cũng cay cay.
Bọn nó vẫn chơi, còn mình thì chỉ biết nhìn bảng thông báo event từ xa mà lòng thắt lại. Event có thời gian giới hạn, còn đời mình thì lại giới hạn bởi tự do.
Những ấm ức không biết chia sẻ cùng ai.
Mua con chuột gaming trị giá 900.000 đồng, giấu vợ. Tối đến, vợ hỏi: "Cái này là gì?". Mình nói: "Hàng công ty gửi thử...". Kết quả: Vẫn bị phát hiện, bị cằn nhằn suốt 3 ngày không ngừng.
Có lần vợ hỏi: "Anh chọn em hay game?". Mình chỉ im lặng. Vì chọn gì cũng khó khăn cả.
Có lần trốn vào toilet để chơi nhanh một trận, mạng lag, vừa thua thì nghe tiếng gõ cửa: "Anh ơi, con ị xong rồi". Không biết lúc đó mình tức vì thua hay vì bị vợ sai vặt nữa.

Nhưng cũng có những khoảnh khắc đáng quý.
Dù nói vậy nhưng... mỗi lần nhìn con ôm bụng cười, mỗi lần vợ ôm mình lúc mệt mỏi, tự nhiên thấy... thôi thì game có thể chờ. Mình không bỏ game, nhưng học cách chơi ở "chế độ sinh tồn": 30 phút chơi tranh thủ, 15 phút nghỉ ngơi, 5 phút trốn vợ.
Anh em à, lấy vợ rồi không phải là hết game, mà là chuyển sang một server mới – khó hơn, thử thách hơn, nhưng cũng có phần thưởng lớn hơn: Đó là mái ấm, tiếng cười con trẻ, ánh mắt của người vợ mỗi tối mình về.
Nhưng thỉnh thoảng, vẫn nhớ anh em, vẫn nhớ tiếng "double kill", vẫn nhớ cảm giác leo top. Nếu anh em nào còn FA, cứ từ từ. Còn ai đã có vợ, chia sẻ chút kinh nghiệm game đời với nhau nhé. Biết đâu... tối mai mình lại trốn vợ để online thêm một trận.
Ký tên:
Một game thủ từng là cơn ác mộng trên chiến trường, giờ đây trở thành chồng cấp độ 2, bố level 1.
Bài viết này được viết dựa trên tâm sự của một game thủ.
